Chương 49: Giết.
Quát lớn một tiếng Tiêu Minh lao tới với tốc độ nhanh hơn trước rất nhiều, để lại những tàn ảnh mờ ảo.
Những trảo ấn của Tiêu Minh không còn đơn thuần là linh lực, mà giờ đây còn được bao phủ bởi một tầng huyết khí nồng đặc, mang theo mùi máu tanh nồng và hơi thở tử vong. Mỗi đòn đánh của hắn đều tạo ra những vết nứt trên mặt đất, uy lực khủng khiếp hơn gấp bội.
Cố Trường Thanh tập trung cao độ. Hắn biết Tiêu Minh giờ đây đã là một kẻ bất chấp tất cả, chỉ còn lại sự thù hận và ý chí báo thù. Trường thương trong tay Cố Trường Thanh linh hoạt xoay chuyển, mũi thương tạo thành một vòng tròn phòng ngự chặt chẽ. Chín cây khổng tước linh cũng đồng loạt bay ra, không còn bay lượn mà lao thẳng vào Tiêu Minh như những mũi tên ánh sáng.
Tiếng va chạm chát chúa vang lên liên tục. Khí tức âm hàn từ Tiêu Minh và linh lực cương mãnh của Cố Trường Thanh va đập, tạo ra những đợt sóng xung kích khiến cây cối xung quanh bị quật ngã. Cố Trường Thanh tung ra một thương mũi thương hóa thành nhàn đạo thương hoa nổ bắn ra bên ngoài, xé tan hắc khí của Tiêu Minh.
– Tà Huyết Trảo.
Tiêu Minh không né tránh. Hắn điên cuồng tung trảo, sự sắc bén của mười cái móng vuốt quả thật là cực kỳ khủng bố sức mạnh ẩn chứa trong nó là cực kỳ khủng khiếp.
Móng vuốt rách nát của mình cào xé điên cuồng, xùng với thương hoa va chạm máu chảy ra như là suối. Máu từ tay hắn hòa vào hắc khí, khiến nó càng thêm dữ tợn, cuối cùng toàn bộ thương hoa vủa Cố Trường Thanh bị xé toạc, nhưng mũi thương của hắn vẫn đâm xuyên qua lớp hắc khí, nhắm vào ngực Tiêu Minh.
Tiêu Minh gầm lên một tiếng đau đớn, nhưng hắn không lùi. Hắn dùng chính cơ thể mình để đỡ lấy mũi thương, đồng thời tung ra đòn chí mạng thức thứ ba Diệt Hồn Trảo.
Huyết Minh Trảo là một môn linh quyết cao cấp, tổng cộng có ba chiêu thứ nhất là Huyết Ảnh Trảo, thứ hai là Tà Huyết Trảo và thứ ba là Diệt Hồn Trảo, mỗi một chiêu điều mang theo uy lực cực mạnh, và tất nhiên chiêu càng về sau thì lực phá hoại của nó càng mạnh.
Cự trảo khổng lồ, xung quanh là một màu đen thâm thúy bên trên dường như còn có lựe quỷ quấn quanh, nó còn mang theo một hương vị kỳ lạ, có thể làm ảnh hưởng tới linh hồn, ma diệt linh hồn của tu sĩ. Diệt Hồn Trảo này này có thể bỏ qua tấn công vật lý mà nhắm thẳng vào linh hồn tu sĩ mà diệt đi, cho nên cái này là cực kỳ khó phòng được.
– Cái tên này thật sự khó nhằng.
Cố Trường Thanh gầm lên một tiếng, trường thương thu lại, ngây lập tức hai tay kết ấn, hai viên khí hải lúc này bên trong cơ thể liền bắt đầu hợp nhất, qua cường độ cao chiến đấu vừa rồi linh lực hiện tại của Cố Trường Thanh đã còn không nhiều hẳn là Tiêu Minh cũng không sai biệt lắm. Cho nên hắn muốn hợp nhất khí hải để kết thúc trận chiến này một cách nhanh nhất.
Cố Trường Thanh tay kết ấn quyết vô cùng nhanh chóng, xung quanh hắc khí đặc sệt xuất hiện hư không lập tức mây đen kéo tới, một cái lốc xoáy khổng lồ xuất hiện tại thiên khung từ đó một cái bàn tay màu đen kịnh lại xuất hiện. Bàn tay khí thế hung hãn từ bên trên đập xuống hướng về phía cự trảo khổng lồ bên dưới.
Nhưng Tiêu Lệ lại không đợi kết quả phân ra, hắn đã không chờ được mà lau nhanh về phía Cố Trường Thanh, cả hai tay hắn hóa thành hai luồng hắc khí xoáy lốc, chụp vào đầu Cố Trường Thanh. Tiêu Minh muốn đổi mạng.
Cố Trường Thanh quyết đoán, tâm thần khẽ động, đồng thời chín cây khổng tước linh lập tức tụ lại thành một chùm, phát ra ánh sáng chói mắt, biến thành một “Khiếu Vũ” (Mũi tên Khổng Tước) cực lớn. Mũi tên này mang theo toàn bộ linh lực của Cố Trường Thanh, lao thẳng vào giữa hai luồng hắc khí của Tiêu Minh.
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang vọng khắp sơn cốc, chấn động cả đất trời. Hắc khí và Linh quang bùng nổ, tạo thành một cơn lốc xoáy năng lượng khổng lồ. Mặt đất nứt toác, đá tảng văng tứ tung.
Khi năng lượng dần lắng xuống, chỉ còn lại một hố sâu hoắm giữa sơn cốc. Cố Trường Thanh, dù kiệt quệ, vẫn đứng vững. Hắn thở dốc, lấy ra Huyền Dạ cắm sâu xuống đất để giữ vững thân hình, thân thương vẫn còn rung nhẹ. Mọi thứ dường như đã kết thúc.
Thế nhưng, một luồng ánh sáng yếu ớt, màu đỏ thẫm, bỗng trỗi dậy từ sâu trong thi thể của Tiêu Minh. Cố Trường Thanh, vốn đã cảnh giác tột độ, lập tức cảm nhận được. Hắn nghiến răng, dù linh lực cạn kiệt, vẫn dồn nốt chút sức lực cuối cùng vào trường thương.
Luồng sáng đỏ ngày càng mạnh, tụ lại thành một viên ngọc nhỏ, bay lơ lửng trên thi thể Tiêu Minh. Đây không phải linh hồn, mà là chấp niệm oán hận tột cùng của Tiêu Minh, được cấm thuật ép khô tiềm lực kia hun đúc đến mức gần như hóa thành vật chất. Nó run rẩy, rồi đột ngột bắn về phía Cố Trường Thanh với tốc độ kinh hoàng.
Cố Trường Thanh không kịp né tránh hoàn toàn. Hắn chỉ kịp xoay người, đem trường thương lên chắn. Viên ngọc đỏ đâm sầm vào mũi thương, tạo ra một tiếng va chạm trầm đục. Mũi thương bị uốn cong đôi chút, và một luồng năng lượng nóng rát, mang theo nỗi căm phẫn thấu xương, truyền thẳng vào cánh tay Cố Trường Thanh. Hắn khẽ rên lên, máu tươi trào ra từ khóe môi.
Viên ngọc bật ngược lại, nhưng không bay đi. Nó lơ lửng giữa không trung, phát ra một thứ ánh sáng ma quái. Từ trong viên ngọc, một giọng nói thều thào vang lên, khàn đặc và đầy hận thù, không còn là tiếng của Tiêu Minh mà như tiếng vọng của vô số oan hồn:
– Cố… Trường… Thanh… Ngươi… phải… chết…!
Chấp niệm oán hận đó không có hình thể, nhưng nó lại mang theo uy lực tinh thần khủng khiếp, trực tiếp công kích vào ý chí của Cố Trường Thanh. Những hình ảnh ghê rợn, những lời nguyền rủa vang vọng trong tâm trí hắn. Đây là đòn công kích cuối cùng, độc địa nhất của Tiêu Minh – hủy hoại tinh thần đối thủ.
Cố Trường Thanh lảo đảo, tay run rẩy nắm chặt trường thương. Hắn biết mình không thể để nó tiếp tục tuy là có thần thức nhưng hắn vẫn thấy khó mà chống đở được.
– Trường Thanh, cần ta giúp hay không?
Khổng Tuyên bên trong thức hải bình tỉnh nói.
– Không, chỉ nhiêu đây ta lo được!
Cố Trường Thanh cắn răng nói, dù đã ở tình thế ngàn cân treo sợi tóc, nhưng hắn vẫn muốn tự thân vận động.
Cường giả thật sự không được ỷ vào người khác.
Hắn nhắm mắt lại, một khắc sau mở ra, ánh mắt trở nên kiên định lạ thường. Hắn hít sâu một hơi, toàn bộ chín cây khổng tước linh vốn đã tiêu hao năng lượng, giờ đây lại tự động bay lên, bao quanh viên ngọc đỏ.
Những chiếc lông vũ vốn đã mờ nhạt, bỗng nhiên phát ra một thứ ánh sáng lam nhạt yếu ớt, nhưng lại vô cùng thanh tịnh. Chúng không tấn công bằng sát khí, mà bắt đầu xoay tròn nhanh dần, tạo thành một vòng xoáy thanh tẩy. Ánh sáng lam nhạt từ khổng tước linh từ từ bao trùm lấy viên ngọc đỏ.
Viên ngọc đỏ giãy dụa kịch liệt, ánh sáng đỏ thẫm bùng lên rồi lại yếu đi, tiếng rít gào thảm thiết vang vọng khắp sơn cốc. Chấp niệm oán hận cố gắng phản kháng, tung ra những luồng hắc khí cuối cùng, nhưng chúng đều bị ánh sáng thanh tẩy của khổng tước linh hóa giải. Ánh sáng lam nhạt từ từ xuyên thấu vào viên ngọc đỏ, bào mòn từng chút hận thù bên trong.
Khoảnh khắc này cứ tưởng như là vô tận, nhưng dị biến đột nhiên xuất hiện, xung quanh hắc khí mà hắn tạo ra lúc này như là có ngàn vạn lệ quỷ gào thét về phía viên ngọc đỏ. Đó chính là oán linh mà hắn đã khổ công tích góp bấy lâu, nhưng bây giờ nó lại chính là thứ đã kết liễu sinh mạng của hắn.
Cố Trường Thanh thở ra một hơi, nhìn thấy oán linh phản phệ, hắn biết trận chiến này đã kết thúc rồi. Tiêu Minh cũng không sai hắn muốn báo thù cho đệ đệ mình nhưng hắn lại làm quá nhiều chuyện ác, hẳn là thiên gia đã an bài cho hắn gặp Cố Trường Thanh, để cho Cố Trường Thanh giúp đám oán linh kia báo thù.
Vốn chúng cũng như đám oán linh của Tiêu Lệ không thể tự phệ chủ. Nhưng Cố Trường Thanh đã ma diệt phần lớn linh hồn của Tiêu Minh cho nên những oán linh đó đã có cơ hội.
Chỉ qua vài hơi thở, Cố Trường Thanh liền nhìn thấy cái quả cầu màu đỏ kia với tốc độ kinh người thu nhỏ lại và cả màu sắc cũng bắt đầu mờ nhạt đi với tốc độ mắt thường còn có thể nhìn thấy được. Rất nhanh quả cầu màu đỏ kia chỉ còn lại một tinh điểm nhỏ, cuối cùng, sau một tiếng nổ lách tách rất nhỏ, viên ngọc đỏ vỡ tan thành vô số hạt bụi li ti màu lam, hoàn toàn biến mất.
Trận chiến này vô cùng gian nan, Tiêu Minh quả thật lợi hại, khiến Cố Trường Thanh xuất ra ác chủ bài cuối cùng mới có thể giết chết hắn. Lần chiến đấu trước với yêu thú cấp 2 cũng không khiến hắn phải thê thảm như vậy. Điều này có thể thấy rõ thiên tài của một bá chủ tông phái là mạnh như thế nào.
Tiêu Minh đã mạnh như vậy, còn về Tức Mặc của Bích Hà Cung người được đánh giá là luyện khí kỳ tu sĩ mạnh nhất trong trăm năm qua thì lại mạnh đến mức nào?
Cố Trường Thanh trầm ngâm. Nhưng không để hắn suy nghĩ thêm nhiều, bổng bên tay một tiếng bạo hưởng chấn vang cả khu rừng vang lên. Hắn đưa ánh mắt nhìn qua, chính là Mị Cơ bị Cơ Dao Yên một kiếm chém bay đi, lúc này nàng ta đang rất chặt vặt.
– Mị Cơ, Tiêu Minh không xong rồi!
Cơ Dao Yên mĩm cười nói.
– Ngươi đừng hồng làm ta phân tâm!
Mị Cơ cười lạnh một cái, sau đó lời nói xoay chuyển.
– Không chừng Cố Trường Thanh đã bị Tiêu Minh giết chết rồi?
– Ngươi có thể nhìn.
Cơ Dao Yên thần sắc lạnh lùng, ánh mắt không hề chớp lấy một cái.
Hành động này của nàng làm cho Mị Cơ trong lòng rung lên, nàng có liền có một dự cảm không tốt, ánh mắt liền đưa qua nơi chiến trường của Tiêu Minh và Cố Trường Thanh. Nhưng lúc này, nàng chỉ thấy Cố Trường Thanh đứng ở đó, còn về Tiêu Minh thì đã không còn thấy đâu nữa, ở dưới đất còn sót lại một đống thịt nhão mà thôi.
Nhưng đúng lúc này, Mị Cơ lại cảm nhận được một cổ lạnh lẽo vừa lướt qua yết hầu của mình, cánh tay đưa lên nàng liền nhìn thấy một cổ ấm nóng truyền tới, sau đó nàng liền ngã ngục xuống đất và linh thức của nàng đã bắt đầu chìm vào bóng tối.
– Đấu với ta mà dám phân tâm.
Cơ Dao Yên cất đi phi kiếm, hừ lạnh một cái.