Chương 47: Tiêu Minh.
Cố Trường Thanh khom người, xòe lớn bàn tay ra, một tay nắm lấy bộ rễ màu đen lớn nhất trong đó. Chỗ hắn đưa tay vào, một thứ cảm giác lạnh lẽo thấu xương nháy mắt thâm nhập vào thân thể hắn.
– Quả nhiên!
Cố Trường Thanh dùng hết sức kéo mạnh, sau đó hắn liền kinh ngạc phát hiện, cho dù là với sức mạnh của hắn, thì Linh Cơ Thụ cũng không hề cử động chút nào.
Có điều càng như vậy ngược lại càng kích thích sự hứng thú của Cố Trường Thanh, lập tức bàn tay đột nhiên nắm chặt, gân xanh trên cánh tay hiện lên cuồng cuộn, trong mơ hồ lại có một ít lông vũ hiện lên trên cánh tay, nhưng cái này không một ai hay biết, kể cả hắn, sau đó một cỗ sức mạnh bàng bạc âm thầm bộc phát.
Oanh!
Dưới sức mạnh khủng bố của Cố Trường Thanh, Tiên Nguyên Cổ Thụ dài mấy trượng kia trong ánh mắt kinh ngạc của nhị nữ bên cạnh, thật sự đã bị Cố Trường Thanh mạnh mẽ nhổ lên!
Vù!
Một tay Cố Trường Thanh nắm chặt gốc cây đại thụ, sau đó vung mạnh lên, lập tức không khí trước mặt nứt toác ra, một cỗ lực lượng vô hình bạo phát ra, trực tiếp làm cho bụi mù bên duói mặt đất cũng bị thổi bay.
– Thứ tốt!
Nhìn thấy lực đạo của thứ này mạnh mẽ như vậy, Cố Trường Thanh cũng nhịn không được khẽ nhếch miệng cười. Hắn thầm nghĩ để thứ này dung hợp với Huyền Dạ hẳn là hiệu quả cực tốt a, cũng có thể nói là hổ lại mọc thêm cánh.
Làm xong tất cả, hắn liền về phía nhị nữ, vừa lúc nhìn thấy hai người Hạ Như Ảnh, Cơ Dao Yên đang nhìn chằm chằm hắn với ánh mắt cổ quái.
Cố Trường Thanh cũng lười giải thích, sau đó nghiên người nói.
– Hợp tác đã thành công, cũng đến lúc rời đi rồi.
Nói xong, không đợi Hạ Như Ảnh trả lời hắn liền xoay lưng nhảy lên khổng tước linh vũ cùng với Cơ Dao Yên bay đi.
Hạ Như Ảnh bên dưới như là có lời gì đó muốn nói với Cố Trường Thanh, nhưng lời nói ra mới khóe miệng lại bị nàng nuốt ngược vào trong. Ánh mắt vô cùng phức tạp nhìn về bóng lưng hai người rời đi, trong lòng vô cùng chua chác.
Sau khi cả hai biến mất tại chân trời, Cơ Dao Yên mới sực tỉnh, lên tiếng.
– Tiểu sư thúc, ngươi rốt cuộc tu vi là gì vậy?
– Chỉ là luyện khí tầng 9 mà thôi.
Cố Trường Thanh nói.
– Luyện khí tầng 9, lại giết yêu thú cấp 2 như là giết gà rừng.
Cơ Dao Yên thầm lẫm bẫm.
– Là sư thúc ngươi chính là tuyệt thế yêu nghiệt.
Nói xong, Cố Trường Thanh cười một cái rồi sau đó hướng xuống bên dưới một cái sơn động lau xuống. Qua trận chiến vừa rồi hắn tiêu hao là cực lớn, dù có hai cái khí hải nhưng cũng tiêu hao không ít, cần phải khôi phục a.
Cơ Dao Yên cũng hiểu, dù là tuyệt thế yêu nghiệt đi nữa cũng không phải là thánh nhân a, không có tiêu hao.
– Tuyệt thế yêu nghiệt….!
Cơ Dao Yên bổng nhớ lại lời lại nói của Cố Trường Thanh nàng liền ghiến răng ghiến lợi, cái này nghĩa là gì. Nàng chính là yêu nghiệt cấp độ, còn về Cố Trường Thanh chính là đại biểu cho tuyệt thế yêu nghiệt cao hơn nàng một bậc, như hắn nói chuyện nàng làm không được thì hắn đã làm được.
– Dao Yên, ta đây khôi phục linh lực cần rất lâu, ngươi có thể rời đi tìm cơ duyên a!
Trong lúc nàng suy nghĩ miên mang, thì Cố Trường Thanh lại lên tiếng.
– Thôi, ta ở đây thôi. Nào tiểu sư thúc tốt rồi thì đi chung.
Cơ Dao Yên cười khì khì nói.
Cố Trường Thanh trầm ngâm, sau đó lấy ra một bình đan dược nén về phía Cơ Dao Yên, sau đó nói.
– Trong đây có mười viên Bồi Nguyên Đan cực phẩm, ngươi lấy tu luyện đi.
– Bồi Nguyên Đan cực phẩm?
Cơ Dao Yên thầm kinh ngạc, định nói gì, nhưng lúc này Cố Trường Thanh đã bắt đầu tu luyện rồi. Nàng cũng không nói gì thêm cũng trực tiếp ngồi xuống, lấy ra một viên đan dược hấp thu luyện hóa.
Tâm thần Cố Trường Thanh lúc này đang đầu nhập vào bên trong Hồng Mông Tạo Hóa Tháp, hắn muốn dung nhập gốc cây của Linh Cơ Thụ vào bên trong Huyền Dạ, hắn muốn đặt tính kiềm chế năng lượng của nó, nếu như Huyền Dạ có được đặc tính này thì quả thật chính là một cái lợi khí giết người.
Quá trình đồng hóa gốc cây của Linh Cơ Thụ thực sự không phải ngắn, cho nên hắn cũng không mất công chờ đợi, hắn liền lấy ra ba viên Bồi Nguyên Đan có tinh hoa của yêu thú cấp 2 ra dùng. Năng lượng của nó quả thật cuồng bạo hơn nhiều, nhưng với Cố Trường Thanh mà nói thật sự không thành vấn đề.
Với tu vi hiện tại của Cố Trường Thanh cũng phải mất mười ngày để luyện hóa. Nhưng hiện tại Cố Trường Thanh cũng chỉ là hồi phục tu vi mà thôi, nên tốc độ luyện hóa tăng lên ba lần, mười ngày hấp thụ ba viên tu vi đã khôi phục đến đỉnh cao.
Mười ngày trôi qua bên ngoài đã qua hai ngày, Cố Trường Thanh mở ra hai mắt, nhưng Cơ Dao Yên vẫn còn đang tu luyện, hắn cũng không cắt ngang, mà một lần nữa đưa tâm thần tiến nhập Hồng Mông Tạo Hóa Tháp. Lúc này đây Tạo Hóa Tiên Lô đã hoàn thành luyện hóa tinh hoa của Linh Cơ Thụ, hắn lúc này cần chính là cho Huyền Dạ vào bên trong.
Cũng không hề do dự, ngoài huyền dạ Cố Trường Thanh cũng cho luôn chín cây phi đao vào bên trong. Cũng không lâu sau, từ bên trong bay ra một cây trường thương toàn thân màu đen tuyền khí tức nặng nề phát ra, còn chín cây khổng tước linh vũ thì ngược lại cửu sắc thần quang lan tỏa.
Cầm Huyền Dạ trong tay Cố Trường Thanh mĩm cười, rồi nhìn qua chín cây khổng tước linh vũ phát ra cửu sắc thần quang đẹp đẻ.
– Từ nay gọi ngươi là Khổng Tước Linh đi.
Làm xong tất cả, hắn liền hài lòng, tâm thần rời ra bên ngoài. Lúc này Cố Trường Thanh nhìn thấy Cơ Dao Yên cũng đã tu luyện xong lúc này cũng đang nhìn chằm chằm hắn. Cố Trường Thanh cảm thấy kinh ngạc, lên tiếng.
– Ngươi luyện hóa Bồi Nguyên Đan nhanh như vậy?
– Không, ta luyện hóa là tụ khí đan nên mới nhanh như vậy.
Cơ Dao Yên cười cười.
– À!
Cố Trường Thanh liền bừng tỉnh, chỉ có như vậy mới giải thích thông a. Nếu như luyện hóa Bồi Nguyên Đan cực phẩm mà nhanh như vậy thì quả thật là quái thai a.
Nhưng hắn đâu biết được, nàng luyện hóa là Bồi Nguyên Đan cực phẩm của hắn chứ đâu phải Tụ Khí Đan, mà còn là trong ba ngày luyện hóa ba viên, nếu để Cố Trường Thanh biết được nàng luyện hóa Bồi Nguyên Đan cực phẩm chỉ mất một ngày thời gian nhất định sẽ nghi ngờ nhân sinh a!
Quả thật thể chất này của nàng nếu có tài nguyên đan dược vô cùng vô tận thì tu vi của nàng nhất định sẽ nhất phi trùng thiên.
– Sắp tới chúng ta làm gì đây tiểu sư thúc?
Cơ Dao Yên nghĩ nghĩ, rồi nói.
– Tiếp tục đi tìm cơ duyên a, thời gian còn hơn nửa tháng nửa, nhiêu đây cũng đủ.
Cố Trường Thanh trầm ngâm rồi nói.
– Được!
Cơ Dao Yên cũng nhẹ gật đầu, rồi cả hai cùng đi xung quanh, Cố Trường Thanh luôn luôn phát ra thần thức dò xét xung quanh.
Nhưng có một việc làm hắn kinh ngạc khó hiểu đó là hắn nhìn thấy Cơ Dao Yên trong lúc bất tri bất giác canh hắn canh lúc hắn không chú ý liền lấy ra một viên Bồi Nguyên Đan cực phẩm ăn vào, cũng không tận lực luyện hóa mà chỉ nhờ vào thân thể tự vận chuyển tiêu hóa mà thôi.
Điều kỳ quái là ba ngày qua hắn luôn luôn quan sát thân thể nàng, hắn cảm nhận được là từ bên trong thân thể nàng luôn có một cổ năng lượng kỳ dị không lúc nào ngừng lại, mà điên cuồng vận chuyển luyện hóa Bồi Nguyên Đan, dù cho Cơ Dao Yên không chủ động luyện hóa nó.
Nhưng luyện hóa hoàn toàn cũng chỉ là mất ba ngày mà thôi, nếu như toàn lực luyện hóa thì phải nhanh hơn bao nhiêu. Cái này có phải là gian lận hay là không?
– Kỳ lạ?
Cố Trường Thanh vô cùng nghi hoặc, không lẽ nàng ta thân mang thể chất đặc thù?
– Đúng rồi! Nàng ta chính là Thần Mộc Chi Thể.
Trong lúc Cố Trường Thanh nghi hoặc, thì Khổng Tuyên bên trong thức hải lại lên tiếng. Lúc này nàng đang rất cảm thấy hứng thú với Cơ Dao Yên.
– Thần Mộc Chi Thể?
Cố Trường Thanh càng thêm mê muội, hỏi lại.
– Ừ, Thần Mộc Chi Thể chính là một loại thể chất vô cùng đặc biệt, ngưòi mang thể chất này thân hòa với mộc thuộc tính rất mạnh, có thể đơn giản hóa hấp thu linh thảo hay là đan dược bằng tốc độ cực nhanh và không để lại hệ lụy về sao.
– Nếu như nàng ta có được đan dược không giới hạn thì tu vi sẽ tăng lên rất nhanh. Tương lai của nàng sẽ đi được rất xa . Cũng không có bất kỳ bình cảnh nào, chỉ cần đan dược chồng chất đập vào là được.
– Nếu như ngươi đào tạo nàng thì tương lai nhất định sẽ có một trợ thủ cường đại a!
Khổng Tuyên cười cười, nàng cũng biết được Cố Trường Thanh có được Tạo Hóa Tiên Lô, chỉ cần ném linh thảo vào là sẽ có được đan dược mà cũng không cần điều khiển hay là ngồi đó luyện đan.
Cố Trường Thanh kinh ngạc, trên đời này lại loại thể chất kỳ diệu đến vậy.
– Nếu như chính mình có được thể chất này….
Cố Trường Thanh nghĩ đến đây liền thở dài một tiếng.
Nhưng không đợi hắn suy nghĩ nhiều, lúc này ở nơi xa trên một ngọn đại thụ, Cố Trường Thanh bổng nhiên nhìn thấy hai người, cái này là một nam một nữ, toàn thân một bộ hắc y, xung quanh khí quấn quanh.
Cố Trường Thanh bổng dừng lại, ánh mắt chằm chằm về nơi đó. Hai người kia cũng chằm chằm nhìn về Cố Trường Thanh như là xem kỹ một cái gì đó?
– Ngươi là Cố Trường Thanh?
Gã nam tử phía trên bổng nhiên lên tiếng, giọng nói khàn đặc và đầy âm u.
– Tiêu Minh, Mị Cơ, là các ngươi?
Cơ Dao Yên bên cạnh lúc này cũng nhìn thấy hai thân ảnh kia, bổng nhiên ánh mắt ngưng tụ nhìn kỹ, sau đó như là nhận ra lai lịch hai người này.
– Ngươi biết họ?
Cố Trường Thanh nhìn bề Cơ Dao Yên, lên tiếng.
– Biết, họ là người của Thương Ma Đạo, ám mạch!
Cơ Dao Yên nói.
– Ám mạch!
Cố Trường Thanh hai mắt lộ ra hung quang, nhìn chằm chằm Tiêu Minh rằn giọng nói.
– Tiêu Lệ là ngươi giết?
Tiêu Minh ánh mắt lạnh băng nói.
– Đúng thì sao? Không đúng thì sao?
Cố Trường Thanh lạnh giọng.
– Được được, muốn chết thì ta chiều!
Tiêu Minh nói xong thân hình chợt động. Hắn gầm lên một tiếng, thân ảnh hóa thành một vệt đen xông tới.