Chương 46: Thiên Ma Tà Thần Nộ.
– Có ta ở đây, từ lúc nào phải để một nữ nhân bảo vệ?
Trong lúc nàng đang cảm nhận sự biến hóa bên trong thân thể, thì nàng lại cảm nhận được thân thể nàng đang được một cổ linh lực hùng mạnh bảo hộ mà chậm rãi rơi xuống bên dưới, sau đó bên tai lại có một thanh âm vang lên, thanh âm này làm cho nàng cảm thấy một sự an toàn tuyệt đối phát ra từ sâu trong linh hồn, như là khi người này xuất hiện thì mọi nguy hiểm của nàng điều sẽ biến mất.
Đôi mắt nhúc nhích, sau đó hai mắt chậm rãi mở ra. Trong đôi mắt xinh đẹp của nàng liền nhìn thấy ở phía trên có một đạo thân ảnh không hề cao lớn nhưng lại vô cùng hùng vĩ.
Thân ảnh gầy gò này đang lơ lửng trên không, xung quanh có chín cây lông vũ đang bay quanh theo phương thẳng đứng, trong tay cầm một cây trường thương xung quanh có cửu sắc thần quang chiếu rọi như là một vị chiến thần, như là thần thánh, nàng có cảm giác an toàn vô cùng, thân ảnh kia có thể đứng trước mặt nàng bảo vệ nàng.
Nàng cảm nhận được bên trong cửu sắc thần quang kia có một cổ năng lượng mà nàng cảm thấy cực kỳ quen thuộc, đó là ma khí, nhưng ma khí này của Cố Trường Thanh không hề tà ác mà ngược lại cực kỳ thuần túy mà lại còn mạnh mẽ hơn rất nhiều lần ma khí của nàng.
Cảm nhận được như thế, nàng hiểu Cố Trường Thanh có tu luyện ma công. Nàng liền suy nghĩ có thể hay không kéo hắn về Thương Ma Đạo minh mạch của mình.
Cố Trường Thanh lúc này đang lơ lửng trên không, xung quanh có chín cây khổng tước linh vũ vờn quanh nâng đở thân thể hắn. Hắn hiện tại đã hoàn tất dung hợp hai cái khí hải, thực lực hiện tại coa thể sánh ngang với trúc cơ kỳ tu sĩ.
Cố Trường Thanh đã dùng hơn mười lăm năm để tu luyện Ngự Khí Thuật này, bất tri bất giác đã đạt đến một cảnh giới khủng bố. Phóng nhãn toàn bộ Tu Chân Giới của Vạn Sinh Quốc này, không người nào có thể cùng hắn so sánh, dùng hơn mười lăm năm luyện tập ngự khí thuật này được.
Ngự kiếm phi hành hay là dùng phi đao cũng có khác gì nhau, cũng chỉ là khác ở chổ ngự kiếm là dùng kiếm phi hành, còn ngự đao là dùng đao phi hành.
Lúc này đây chính là Cố Trường Thanh dùng linh lực bao phủ cơ thể để bay lên, dùng chín cây linh vũ hổ trợ, mà điều này chính là cần trình độ ngự khí cực kỳ khủng bố.
Nói thì lâu, chứ từ lúc bên trên gần bảy mươi cây hỏa trụ rơi xuống đến hiện tại chỉ qua ba hơi thở. Lúc này Cố Trường Thanh phải đối mặt với chúng, cánh tay linh lực bùng nổ, Huyền Dạ trong tay rung lên dữ dội, một thương đâm về phía trước, hơn trăm đạo thương hoa bùng nổ khắp không trung.
Ầm, ầm!
Không trung vang lên vô số tiếng nổ, toàn bộ đạo hỏa tuyến của Hỏa Tinh Ma Viên đều bị thương hoa của Cố Trường Thanh xuyên thủng, tiêu tán trên không trung.
Tưởng chừng công kích của Hỏa Tinh Ma Viên đã kết thúc, nhưng không. Phía dưới mặt đất mà Cố Trường Thanh đang đứng đột nhiên nổ tam tành, sau đó một cột hỏa diễm với đường kinh mấy chục mét bắn thẳng lên cao, không gian bị hỏa nhiệt theo đốt đến vặn vẹo. Cột sáng khổng lồ kia khí thế bùng bùng nổ bắn lên phía trên Cố Trường Thanh.
Nhìn thấy cột hỏa trụ kia hai người Hạ Như Ảnh, Cơ Dao Yên liền kinh hãi đến tận cùng. Với sức mạnh này đã vượt qua phạm trù mà bọn họ có thể chống đở, nói các khác nếu như hỏa trụ này bắn trúng bọn họ thì họ nhất định sẽ tan thành tro bụi.
– Cố Trường Thanh, ngươi có thể chống đở được.
Nội tâm Hạ Như Ảnh đang gầm thét.
Còn về Cơ Dao Yên cũng hết sức lo lắng, hai tay siết chặt hai mắt cứ chầm chầm lên phía trên.
Nhìn thấy cột hỏa trụ bừng bừng khí thế kia bắn lên, Cố Trường Thanh mặt không đổi sắc, hai tay điên cuồng bóp ấn quyết, xung quanh cửu sắc thần quang bao phỉ thiên địa, từ trên đỉnh đầu hắn xuất hiện một cái Cửu Phượng Thiên Luân, Cửu Phượng Thiên Luân trên không xoay tròn, hàn quang lạnh lẽo thấu xương.
Ấn quyết vừa kết thúc, ngón tay của Cố Trường Thanh khẽ vẫy, Cửu Phượng Thiên Luân phá không mà đi, để lại trên không trúng một đạo ánh sáng chín màu.
Phù, phù!
Bên dưới Cửu Phượng Thiên Luân liền như chém lên một bãi thịt nhão không một chút hoài niệm, đạo hỏa trụ kia liền bị đánh tan tành để lại trong không khí vô số mảng hỏa hoa. Cả hai đạo công kích liền tan biến tại chổ.
Không đợi Cố Trường Thanh kịp quan sát tình huống bên dưới, thì ở nơi xa, mặt đất lúc này đang nứt vở, Hỏa Tinh Ma Viên mượn lực đôi chân nó phóng mình lên cao xung quanh hỏa quang bùng nổ mảnh liệt, nhiệt lượng khủng bố lan tỏa làm cho xung quanh phạm vi hơn 100 mét cây cối điều héo rủ đi một cách nhanh chóng mà mắt thường có thể nhìn thấy, rất nhanh toàn bộ bọn chúng điều hóa thành tro bụi bay khắp không trung.
Hỏa Tinh Ma Viên mang theo toàn bộ sức mạnh của gã yêu thú cấp 2 có thể đạt đến, cộng thêm lực lượng khủng bố mà nó mang theo, trấn áp về phía Cố Trường Thanh. Bởi vì lúc này nó đã cảm nhận gã thiếu niên này có thể uy hiếp được tính mạng của nó.
Bên dưới hai nữ tử kia, lúc này cũng hết sức lo lắng. Cố Trường Thanh tuy là có thực lực của trúc cơ tu sĩ, nhưng có thể đánh bại Hỏa Tinh Ma Viên hay là không vẫn là một chuyện khó nói.
Nhưng lúc này Cố Trường Thanh lại cực kỳ bình tỉnh, như là Hỏa Tinh Ma Viên đang khôi hài vậy. Hắn cũng không về sợ hãi mà còn bước ra một bước, hai tay lại một lần kết ấn, xung quanh cửu sắc thần quang lưu chuyển sau đó bắt đầu thối lui, thay vào đó là một cổ ma khí vô cùng đậm đặc, nhuộm đen của thiên khung đến cả mây cũng biến sắc hắc vân bao phủ thiên địa.
Bên trên tầng mây, cuồng phong kéo tới tạo nên một cái lốc xoáy cực lớn từ bên trong lốc xoáy đó một cái bàn tay màu đen kịnh đưa ra, bên trên phù văn lưu chuyển cực kỳ sống động như là bàn tay của ma thần từ thượng cổ xuyên qua đến nơi này.
– Thiên Ma Tà Thần Nộ.
Cố Trường Thanh quát lớn một tiếng, sau đó bàn tay to lớn bên trên bắt đầu hạ xuống, hướng về phía Hỏa Tinh Ma Viên va chạm mà tới.
Đùng!
Cả hai va chạm, sóng xung kích kinh khủng nổ tung, kình phong thổi quét làm cho xung quang mấy trăm mét điều bị ảnh hưởng, thiên khung lúc này chia ra làm hai thế giới, một bên là hỏa quang một bên hắc quang.
Dư ba kinh khủng làm cho bên dưới hai người Hạ Như Ảnh khó khăn lắm mới giữ lại được thân hình mà không bị thổi đi mất.
Bên trên không trung, Cố Trường Thanh lúc này vô cùng bình tỉnh, chỉ là đứng yên tại chổ, không hề động. Nhưng bàn tay lại đưa ra sau đó khẽ nắm lại, nơi xa bàn tay màu đen khổng lồ kia cũng nắm lại. Cùng lúc đó một tiếng kêu thảm thiết vang lên, và chỉ trong nháy mắt từ trung tâm bàn tay liền bắn ra một bãi mưa máu tràng ngập không trung.
Cố Trường Thanh phát ra thần thức tập trung toàn bộ huyết nhục của Hỏa Tinh Ma Viên dưới sự hổ trợ của Khổng Tuyên sau đó nén toàn bộ chúng vào Tạo Hóa Tiên Lô.
Lúc này đây nhị nữ bên dưới mới lấy lại tinh thần, hắn giết chết Hỏa Tinh Ma Viên yêu thú cấp 2 đó rồi! Bọn họ lúc này còn đang ngơ ngác thì Cố Trường Thanh đã hạ xuống nhìn về phía hai nữ, nói.
– Các ngươi bị dạo đến ngốc luôn rồi à.
– A, ngươi… ngươi là trúc cơ kỳ tu sĩ….!
Hạ Như Ảnh lấp bắp sau nửa ngày mới có thể hoàn chỉnh lời nói.
– Trúc cơ kỳ, thì vào trong đây làm gì?
Cố Trường Thanh thầm nghĩ, nhưng cũng không nói ra. Sau đó mới mở miệng.
– Làm việc chính cái đã!
Nói xong Cố Trường Thanh liền xoay lưng đi vào bên trong hang động.
Hang động này không lớn, nhưng bên trong lại cực kỳ rộng, bên dưới là một vùng đất màu đỏ, chỉ có điều mặt đất lúc này đã bị nứt ra, một gốc cây màu đen chui từ dưới đất lên, thân cây cứng cáp, cành lá nằm ngang dọc, lóe ra màu sắc cứng rắn như sắt thép lạnh như băng.
Trên gốc cây đó, ánh sáng màu xanh đang lưu động, nếu nhìn kỹ trên thân liền có thể nhìn thấy một số đường văn cổ xưa dường như do tự nhiên hình thành, trong lúc mơ hồ, một loại ba động không tầm thường từ trên gốc cây đó lặng yên phát ra.
Hơn nữa, điều khiến cho người ta chú ý nhất là, trên gốc cây màu đen đó, có treo ba cái quả thực thuần một màu đỏ thẫm giống như đang bốc cháy vậy. Những quả thực kia đang lung lay sắp rơi, dường như sắp rơi xuống vậy.
– Cái này là Linh Cơ Thụ hay sao?
Cố Trường Thanh nhìn về nó, nhẹ nói.
– Ừ, là Linh Cơ Thụ, quả thật là có ba cái Linh Cơ Quả.
Cơ Dao Yên vui mừng nói.
– Vừa hay nó đã thành thục rồi, có thể hái đi.
Hạ Như Ảnh cũng mĩm cười nói.
Sao đó ba người dường như là hiểu được ý nhau, mỗi người hướng về một quả hái xuống rồi cất hết chúng đi.
Cố Trường Thanh nhìn về phía gốc cây màu đen kia. Sau khi những quả thực kia bị lấy đi, ánh sáng màu xanh biếc vốn dĩ tràn ngập xung quanh thân cây kia cũng nhanh chóng tan biến, sức sống của nó cũng yếu đi rất nhiều.
Thân thể màu đen của nó giống như đúc bằng hắc thiết, cành cây kéo dài ra, như nhánh sắt thép lạnh như băng, cái cảm giác lạnh buốt rắn chắc tràn ngập ra xung quanh.
Cố Trường Thanh nhìn chằm chằm thân cây, ánh mắt khẽ động, đưa tay ra sờ nhẹ lên đó. Lúc bàn tay hắn sờ vào thân cây màu đen mà lạnh buốt kia, lại đột nhiên cảm thấy sự vận chuyển của linh lực trong người cũng lặng yên trở nên chậm chạp lại, giống như đã bị áp chế vậy, lập tức trong lòng khẽ kinh hãi.
– Thân cây Linh Cơ Thụ có hiệu quả thần kỳ áp chế các loại năng lượng, chỉ có nắm vào vị trí sát gốc của nó mới có thể tránh được hiệu quả áp chế kia. Nhưng mà cái thứ này quá mức nặng nề, cho dù là một vài người chuyên tu sức lực thân thể cũng không cách nào tùy ý vũ động được nó.
Hạ Như Ảnh dường như biết rõ Cố Trường Thanh đang nghĩ gì, mở miệng nói.
– A?
Cố Trường Thanh nghe thấy vậy, cặp mày khẽ chau lên, tiến lên một bước, sau đó bàn chân hung hăng giậm lên mặt đất một cái. Mặt đất trước mặt trực tiếp bị sức mạnh của hắn làm cho nứt vỡ ra, xuất hiện bộ rễ màu đen đan xen nhau bên dưới gốc Linh Cơ Thụ.