Chương 45: Có ta ở đây.
Hống!
Hỏa Tinh Ma Viên hiển nhiên là bị thủ đoạn này của Cố Trường Thanh làm cho nổi giận, hỏa hồng sắc trong hai mắt nhất thời lóe lên sáng rực. Hồng quang cuồn cuộn ngất trời đột nhiên từ trong cơ thể của hắn bùng phát ra, không ngờ lại có thể phá tan đường tầng dịch thể đang quấn quanh thân, sau đó một bàn tay cực lớn hướng về phía Cố Trường Thanh đập mạnh một cái.
Cố Trường Thanh, cánh tay phát lực một cái, bàn chân đạp mạnh một cái lau thẳng về phía Hỏa Tinh Ma Viên, mũi thương sắc bén lướt qua không trung để lại một cái tàn ảnh.
Đùng!
Cả hai liền va chạm vào nhau, kình phong cuồng bạo nháy mắt lan tràn ra, đám đại thụ xung quanh đó trực tiếp bị đánh sập ngay tại đương trường, mà thế tiến công của Hỏa Tinh Ma Viên kia cũng đã bị chặn lại.
Thân thể của Cố Trường Thanh thì bị đánh bay ngược ra phía xa, đụng đổ nát mấy cây đại thụ mới có thể giữ vững được thân hình, trên khóe miệng còn lưu lại một hàng máu tươi, chứng toả một kích kia Cố Trường Thanh đã bị thụ thương.
Còn về Hỏa Tinh Ma Viên lúc này trên cánh tay còn lưu lại một vết thương lớn. Va chạm kia nó cũng ăn một cái thua thiệt cực lớn.
Grầm!
Đau nhứt truyền tới làm cho Hỏa Tinh Ma Viên tức giận đến cùng cực, sát ý trong cặp mắt hỏa hồng sắc tuôn trào ra. Nhưng mà khi hắn vừa muốn động thủ lần nửa, sau lưng hắn đột nhiên có hai luồng kình phong hung hãn dị thường lướt mạnh đến, chính là hai người Hạ Như Ảnh và Cơ Dao Yên vừa mới bám theo đến.
Cơ Dao Yên tuy chỉ là luyện khì tầng 8 mà thôi, nhưng thiên phú lại là cực tốt bên cạnh thực lực của nàng cũng không tầm thường cho nên mới có tư cách tham gia vào trận chiến này.
Hai thanh phi kiếm với tốc độ cực nhanh lau đến, trùng điệp đánh thẳng lên phần lưng của Hỏa Tinh Ma Viên, nhưng cũng chỉ là để lại trên phần lưng hai dấu kiếm như là hai người bọn họ vừa chém lên trên một khối đá lớn, không thể nào xé mở phòng ngự của nó.
Nhìn thấy hai con sâu kiến dám ra tay với mình, Hỏa Tinh Ma Viên gầm lên một tiếng, thân hình xoay chuyển trọng quyền đánh ra, kình phong kéo tới làm cho cả hai kinh hãi đến tận cùng.
Quyền ảnh khí thế hạo hãn kéo tới, bọn họ dường như đã nhìn thấy bản thân dưới một quyền kia liền trở thành một bãi thịt nát, hương tiêu ngọc vẫn, chết không toàn thay. Hai người liền đã đánh giá quá thấp thực lực vủa Hỏa Viên, cái giá họ phải trả là cả tính mạng mình, cái giá này quả thật rất đắc.
Khi quyền ảnh kia sắp đến, cả hai liền như là chịu mệnh, hai mắt nhắm chặt lại, chờ đợi cái chết đến với mình. Yêu thú cấp 2 quả thật đáng sợ, chỉ là qua một chiêu liền bị đánh bại.
Nhưng thời gian đã qua lâu rồi, nhưng cái sự đau đớn của thân thể vỡ tan vẫn không hề truyền đến, hai mắt mở ra liền nhìn thấy ở phía trước là một thân ảnh toàn thân bao phủ bởi cửu sắc thần quang, thân ảnh gầy gò cố chống chịu với một con yêu thú to lớn hơn mình rất nhiều lần.
Cả hai nàng trong lòng chấn động không nhỏ, không ngờ Cố Trường Thanh lại có thể làm đến mức này.
Cố Trường Thanh lúc này gần như là đã dùng hết sức, chỉ có Linh quyết là chưa dùng, nhưng Hỏa Tinh Ma Viên cũng vẫn chưa dùng ra thủ đoạn mạnh nhất của mình. Cứ chiến đấu thế này thì khó mà chóng đở lâu dài.
– Rút lui thôi! Chúng ra không phải là đối thủ của nó.
Cố Trường Thanh quát lớn một tiếng, sau đó cánh tay phát lực, trên thân thương hắc khí nồng đậm đến cực hạn. Trường thương như là được tiếp thêm sức mạnh, một thương khủng bố đánh ra, tạo thành một vòng cung màu đen từ trên cao đánh xuống.
Đùng!
Kình phong bùng nỗ hắc quang đầy trời. Cả ba người điên cuồng hướng ra phía xa chạy trốn, để lại trong rừng cây ba đạo hào quang.
Grào!
Hỏa Tinh Ma Viên gầm lên một tiếng giận dữ. Sau đó xung quanh nó hỏa quang đại phóng như là hình người hỏa linh, hỏa diễm bùng nổ cực kỳ mảnh liệt. Nó bước ra một bước chân trọng tấn nhảy lên cao rồi tiếp đất hai tay điên cuồng nện xuống đất, làm cho trời lông đất lở. Hơn trăm đạo hỏa trụ từ mặt đất bắn thẳng lên cao hướng về phía ba người Cố Trường Thanh truy đuổi mà qua.
Dù Cố Trường Thanh có trở nên nhanh hơn đi nửa, nhưng với sức mạnh của một con cấp 2 yêu thú thì cũng không nhanh bằng. Cả ba người chỉ trong nháy mắt liền bị hơn trăm cột hỏa tuyến bao phủ toàn bộ đường lui điều bị phong kính.
Ở giữa trung tâm, ba người Cố Trường Thanh liền lộ ra ngưng trọng ánh mắt, nhìn về xung quang hơn trăm cột hỏa diễm kia mà trở nên nghiêm túc.
Nhiệt lượng khủng bố ập tới, làm cho mồ hôi cả ba người điều tố ra như mưa. Trong tầm mắt của Cố Trường Thanh lúc này không gian xung quanh cũng điều trở nên vặn vẹo.
– Cơ hội cuối cùng tế ra công kích mạnh nhất đi.
Cố Trường Thanh quát lên một tiếng, sau đó hai tay kết ấn nhanh như chớp giật, xung quanh cửu sắc thần quang bùng nổ vô cùng đậm đặc. Hai người Cơ Dao Yên và cả Hạ Như Ảnh cũng không giữ lại mà xuất ra toàn lực. Cả hai người điều động thiên địa linh lực vô cùng mạnh mẽ, thiên khung sấm chóp nổ đì đùng.
– Linh Lung Kiếm Trảm
– Bích Hà Chưởng.
Thiên khung lúc này xuất hiện một thanh trường kiếm khổng lồ, cùng với một bàn tay to lớn xung quanh ba động linh quyết cực mạnh. Cả hai đạo công kích hung hăng đánh về phía hỏa trụ kia.
Cố Trường Thanh lúc này cầm trong tay Cửu Phụng Thiên Luân, dưới sự thúc giục của ba người, một kiếm, một đao, một chưởng cùng nhau hướng về một phía công kích mà đi. Mục đích của đám người Cố Trường Thanh chính là mở ra một con đường máu để chạy đi.
Dường như là Hỏa Tinh Ma Viên đã biết trước được ý đồ của bọn họ, cho nên nó liền động.
Phía trước ba người hơn ba mươi cột hỏa diễm liền đột ngột biến mất sau đó phía sau gần bảy mươi cây cột hỏa diễm, hỏa quang cấp tốc phóng đại tất cả điều phóng lên cao hơn trăm mét rồi đột ngột chuyển hướng thẳng xuống ba người đánh tới.
Khoan hả về uy lực của nó, chỉ nói về trọng lượng và tốc độ cơ bản của nó thôi cũng đủ làm cho ba người chết hơn trăm lần rồi. Lần này cả ba người đã sai lầm khi đi trêu chọc yêu thú cấp 2, mà sai lầm này cái giá của nó là quá đắc.
– Chúng ta sẽ chết sao?
Cơ Dao Yên nhìn thấy hơn bảy mươi cây hỏa trụ bên trên rơi xuống, sắc mặt trở nên trắng bệt, nàng vẫn còn trẻ còn bao nhiêu hoài bão, con đường còn rất dài, không lẽ lại chết đi như vậy?
Nàng không cam lòng, càng nghĩ nàng càng sợ hãi tay chân không kiềm được mà rung rẫy, chân lui về phía sau mấy bước.
Nàng tuyệt vọng!
Lúc này sắc mặt của Hạ Như Ảnh cũng không tốt hơn là bao nhiêu, khuôn mặt trắng bệt không còn một chút máu, tất cả chuyện này là do nàng gây ra, nàng nhất định phải làm cái gì đó để cứu bọn họ. Dù là có chết đi.
– Ta sẽ kéo dài thời gian các ngươi mau chạy đi!
Hạ Như Ảnh hít sâu một hơi, lộ ra ánh mắt quyết tuyệt, nàng liền sải bước ra, linh lực trong cơ thể bắt đầu trở nên bạo loạn đến cùng cực. Lúc này thân thể nàng lúc xanh lúc đỏ như là chịu phải đau đớn thấu tận tâm can.
– Hạ Như Ảnh ngươi làm gì?
Cơ Dao Yên khi hình thấy tình huống của Hạ Như Ảnh, nàng biết được ý định của nàng, là nàng muốn tự bạo để kéo dài thời gian cho cả hai người, để cả hai chạy thoát còn về nàng sẽ là chết đi.
– Là ta dẫn hai người các ngươi đến đây. Dù sao cũng phải cho các ngươi một con đường sống.
Hàng động này của nàng cũng làm cho nội tâm Cố Trường Thanh xao động, hắn từng nghĩ người của Thương Ma Đạo dù là thành viên của minh mạch có tốt hơn nửa cũng không đến mức hi sinh bản thân để cứu một người xa lạ, nhưng hành động của Hạ Như Ảnh đã làm thay đổi nhận thức quan của hắn.
Quả thật Hạ Như Ảnh tính cách lại không giống những người khác, nàng là người tính quy tắc rất cao, chuyện này là do nàng mà ra, dù cả hai đã đạt thành hiệp định, nhưng nếu có nàng đưa ra chủ ý này thì bây giờ hai người bọn họ sẽ không rơi vào tình huống như thế này.
Suy nghĩ vừa thông, như là nàng đã kiên quyết hơn. Linh lực bên trong cơ thể càn trở nên bạo động, linh lực bên trong kinh mạch lưu thông với một cái tốc độ kinh người, tình huống hiện tại của nàng càng trở nên hổng bét, có thể nổ tung bất cứ lúc nào.
Dù là đã suy nghĩ thật kỹ, nhưng nàng thật sự là không cam tâm, nàng vẫn còn quá trẻ, độ tuổi của nàng vẫn là độ tuổi đẹp nhất của cuộc đời, con đường phía trước còn rất dài nhưng bây giờ lại phải dừng lại ở đây.
– A…..!
Nàng gào thét một tiếng không cam tâm. Lúc này nàng đã không còn bất cứ hi vọng nào nửa, chỉ trong nháy mắt nửa thôi, thân thể nàng liền nổ tung, đã không có bất kỳ phép màu nào nửa rồi.
Nàng đã tuyêtn vọng!
Nhưng lúc mà nàng tuyệt vọng nhất, lại có một bàn tay hữu lực nhưng tràng đầy sự ấm áp đặt lên bờ vai nàng. Lập tức có một cổ năng lượng màu xanh biếc đầy ấm áp tràng vào cơ thể nàng xoa diệu đi luồng linh lực đang vô cùng hỗn loạn trong cơ thể nàng, làm cho những luồng linh lực đó bắt đầu ổn định lại và những tia năng lượng màu xanh biếc kia liền làm cho thân thể nàng rung lên.
Nàng cảm nhận được tia năng lượng màu xanh biếc kia khi tiếng vào cơ thể nàng trước tiên ổn định lại linh lực và sau đó là tẩm bổ toàn thân, từng tế bào dù bé nhất cũng cảm nhận được sự khoan khoái đến tột cùng.
– Có ta ở đây, từ lúc nào phải để một nữ nhân bảo vệ?