Chương 132: Tầng 3.
Cố Trường Thanh và Cơ Dao Yên nhẹ nhàng bước qua cổng dịch chuyển, đặt chân lên tầng thứ ba của Võ Tháp. Ngay lập tức, một luồng áp lực vô hình còn kinh khủng hơn nữa ập xuống, khiến không khí nơi đây trở nên đặc quánh, nặng nề đến nghẹt thở.
Tầng thứ ba vẫn giữ cấu trúc tương tự hai tầng trước, một không gian tròn với vô số tảng đá lơ lửng, và thông đạo lên tầng trên nằm ở vị trí cao nhất trung tâm.
Tuy nhiên, màu sắc ở đây đã chuyển sang tông đen tuyền, và cảm giác cổ kính, uy nghiêm tăng lên gấp bội. Quan trọng hơn, áp lực trọng lực đã tăng đến mức kinh hoàng, gấp ba lần so với tầng một, khiến ngay cả những cường giả kiên cường nhất cũng phải chậm chạp và khó nhọc trong từng cử động.
Không chỉ có vậy, không gian ở tầng này cũng trở nên hẹp hơn rất nhiều. Những tảng đá lơ lửng dày đặc hơn, tạo thành những lối đi chật hẹp, những ngóc ngách tối tăm, hạn chế tầm nhìn và di chuyển. Điều này khiến cho các cuộc giao tranh, sẽ trở nên khốc liệt và khó tránh né hơn.
Số lượng tu sĩ ở tầng này đã ít đi đáng kể, chỉ còn khoảng vài chục người. Tất cả đều là những tinh anh thực sự, những kẻ đã chứng minh được thực lực vượt trội để đến được đây. Mỗi người đều toát ra khí thế bất phàm, ánh mắt kiên nghị.
Thế nhưng, giữa những thân ảnh cường giả đó, Cố Trường Thanh bỗng nhiên nheo mắt. Cách đó không xa, một thân ảnh quen thuộc đang đứng, mang theo khí tức quen thuộc Đồ Phủ Tề!
Hắn ta đã phục hồi nhanh đến kinh ngạc, dù sắc mặt vẫn còn đôi chút tái nhợt và ánh mắt vẫn ẩn chứa sự sợ hãi ám ảnh khi nhìn thấy Cố Trường Thanh.
Hắn đang đứng cùng hai người khác, đều là những thiên tài trẻ tuổi có tiếng tăm lẫy lừng của Lý gia và Quang gia. Cả hai đều tỏa ra khí tức cường đại, ánh mắt sắc bén và đầy vẻ cảnh giác khi nhìn về phía Cố Trường Thanh.
– Cái tên này sao lại đến đây nhanh đến như vậy?
Cố Trường Thanh thoáng nghi hoặc. Với vết thương thần hồn và thể xác do hắn gây ra, Đồ Phủ Tề không thể nào phục hồi nhanh như vậy và leo lên đến tầng ba. Rõ ràng, có kẻ nào đó đã hỗ trợ hắn ta bằng linh dược quý hiếm hoặc là phương pháp đặc biệt nào đó.
Nhưng sự nghi hoặc đó chỉ là thoáng qua. Cố Trường Thanh không quan tâm đến chuyện hắn ta đến đây bằng cách nào. Hắn chỉ biết rằng, ba kẻ này rõ ràng đã chờ đợi hắn từ lâu. Ánh mắt của chúng đều hiện rõ vẻ đề phòng, pha lẫn sự thù địch.
Rõ ràng, đây là chúng đang cố tình mai phục hắn.
– Tiểu tử, ngươi đã rượu mời không uống, vậy thì đừng trách chúng ta!
Đồ Phủ Tề cười nhạt nhìn Cố Trường Thanh, trong mắt xẹt qua vẻ đắc ý, bây giờ đã có thể trả lại mối hận rồi.
Cố Trường Thanh liếc mắt nhìn ba người, đánh giá một phen, trong ba người này thực lực của gả thanh niên ở giữa tức nhiên là mạnh hơn một điểm, hắn có thể cảm nhận được sắc bén bên trong ánh mắt hắn.
Nếu như hắn đoán không lầm thì kẻ này chính là Lý Kiếm Thuần, thiên tài của Lý gia. Còn về gã thanh niên còn lại, cơ thể vạm vở, hai cánh tay vô cùng mạnh mẽ hẳn là thiên tài của Quang gia, Quang Hiển. Cả hai người này không phải là hạng người đã dầu hết đèn tắt.
– Tiểu tử, ta cho ngươi hai lựa chọn. Một là giao ra Hắc Ma Lệnh mà ngươi đã có được rồi cút ngay, thứ hai hay là để ta ra tay?
Lý Kiếm Thuần thanh âm cao ngạo và lạnh nhạt. Hắn đã nghe thấy danh tiếng của Cổ Đế Nhai và biết được Đồ Phủ Tề đã bại trong hắn nhưng Lý Kiếm Thuần lại không hề sợ hãi, hắn rất tự tin vào thực lực của mình.
– Hai bọn ta cũng đang thiếu Hắc Ma Lệnh để lên tầng 4. Vừa hay, luôn ba người các ngươi là vừa đủ!
Cố Trường Thanh cười nhạt một cái.
Môi trường trọng lực ở đây rất lớn, cộng thêm địa hình như thế này thì quả thật là một nơi cực kỳ thích hợp để cận chiến. Mà thứ bạo lực như vậy thì rất là vừa ý hắn, Huyền Dạ vừa được tiến hóa lại thêm sức mạnh thể chất của hắn. Bạo lực là thứ mà hắn cực kỳ yêu thích.
Trọng lực mạnh mẽ ở đây không thể làm khó được hắn, trái lại còn giúp hắn cảm nhận được sức nặng và sự ổn định trong từng cử động. Trong khi những tu sĩ khác phải chật vật để di chuyển, hắn vẫn có thể xoay trở, né tránh và tấn công với tốc độ đáng kinh ngạc. Việc linh lực bị áp chế cũng không phải vấn đề quá lớn, bởi hắn vốn đã quen chiến đấu dựa vào sức mạnh cơ bắp và những chiêu thức trực diện.
Cơ Dao Yên cũng đứng vững vàng bên cạnh Cố Trường Thanh. Mặc dù áp lực là cực lớn, nhưng nàng được linh lực của hắn bảo vệ và quan trọng nàng cũng có được khả năng chịu đựng tốt, không đến mức bị trọng lực đè bẹp.
– Ngươi muốn chết!
Lý Kiếm Thuần, sắc mặt tối sầm lại, hắn không nói thêm lời thừa thải nào nửa mà là trực tiếp ra tay. Hắn ta là một thiên tài kiếm tu kiệt xuất của Lý gia, nổi tiếng với thực lực mạnh mẽ và những chiêu kiếm bén nhọn, chứa đựng sức mạnh kinh người.
Dù bị trọng lực đè nén, tốc độ của Lý Kiếm Thuần vẫn cực nhanh. Hắn ta rút ra thanh trường kiếm màu bạc sáng loáng, linh lực hội tụ, một đạo kiếm khí sắc bén như cầu vồng lóe lên, bổ thẳng vào Cố Trường Thanh. Kiếm khí này không chỉ nhanh mà còn mang theo sức xuyên phá đáng sợ, dường như có thể cắt đứt cả không gian.
Đối mặt với chiêu kiếm hung hãn của Lý Kiếm Thuần, Cố Trường Thanh không hề lùi bước. Hắn biết, đây là một đối thủ xứng tầm hơn nhiều so với Đồ Phủ Tịnh. Một mình Cố Trường Thanh đứng vững, không hề có ý định để Cơ Dao Yên can thiệp. Hắn muốn tự mình đối phó với những kẻ này.
Huyền Dạ trường thương trong tay Cố Trường Thanh rung lên bần bật, ma khí đen kịt cuồn cuộn bao phủ thân thương. Hắn không thi triển chiêu thức phức tạp, chỉ dựa vào sức mạnh bạo liệt của thân thể và sự sắc bén của Huyền Dạ, đón thẳng luồng kiếm khí của Lý Kiếm Thuần.
Keng…!!
Một tiếng va chạm mạnh mẽ vang vọng khắp không gian tầng ba. Kiếm khí và thương ảnh chạm nhau, tạo ra những tia lửa tóe ra trong không gian trọng lực. Cố Trường Thanh cảm thấy một lực phản chấn mạnh mẽ truyền đến từ thanh kiếm của Lý Kiếm Thuần, nhưng hắn vẫn đứng vững như bàn thạch.
Lý Kiếm Thuần cũng hơi bất ngờ. Hắn không nghĩ một cú chém toàn lực của mình trong môi trường trọng lực này lại bị đối phương chặn đứng dễ dàng đến vậy. Ánh mắt hắn ta trở nên nghiêm trọng hơn.
Lý Kiếm Thuần không hề dừng lại, với kiếm pháp sắc bén hắn lao thẳng vào Cố Trường Thanh như một tia chớp bạc.
Thanh trường kiếm trong tay hắn ta hóa thành vô số ảo ảnh, mỗi nhát chém đều mang theo kiếm ý cương mãnh, nhắm thẳng vào các yếu điểm của Cố Trường Thanh. Hắn ta không chỉ là kiếm tu, mà còn là một kẻ có được kinh nghiệm chiến đấu cực kỳ phong phú, tận dụng lợi thế của tốc độ và sự linh hoạt trong môi trường trọng lực này.
Cố Trường Thanh không hề né tránh. Hắn phát huy tối đa sức mạnh của Băng Phách Lôi Thể và sự bá đạo của Huyền Dạ trường thương. Cây thương trong tay hắn không còn là một vũ khí đơn thuần mà biến thành một phần của cơ thể, mỗi cú đâm, mỗi cú quét đều mang theo uy lực long trời lở đất. Khí thế của hắn cuồn cuộn, không hề thua kém đối thủ.
– Kiếm Vực!
Lý Kiếm Thuần gầm lên một tiếng, linh lực bùng nổ. Một trường lực vô hình, sắc bén như hàng ngàn lưỡi kiếm, lấy hắn làm trung tâm, lập tức bao phủ một không gian nhỏ xung quanh. Bất kỳ thứ gì tiến vào Kiếm Vực đều cảm thấy như bị vô số kiếm khí cắt xé, linh lực bị áp chế, và ý chí chiến đấu bị lung lay. Đây là một loại lĩnh vực chiến đấu do kiếm tu mạnh mẽ tạo ra, nhằm áp chế đối thủ và tăng cường sức mạnh cho kiếm chiêu của mình.
Nhưng Cố Trường Thanh không phải là kẻ đơn giản. Hắn cũng đồng thời kích hoạt lĩnh vực của riêng mình.
– Băng Thiên Cực Lôi Vực!
Một trường lực khác, mang theo hàn khí thấu xương và lôi điện cuồng bạo, lập tức bùng nổ từ Cố Trường Thanh, va chạm trực diện với Kiếm Vực của Lý Kiếm Thuần.
Hai loại lĩnh vực đối đầu nhau kịch liệt, tạo nên một cảnh tượng kinh hoàng. Kiếm khí sắc bén của Kiếm Vực va chạm với lôi điện đen và lớp băng cứng của Băng Thiên Cực Lôi Vực, tạo ra những âm thanh “rắc… keng… xẹt” chói tai. Không gian giữa hai người bị xé nát, năng lượng bùng nổ dữ dội.
Trong lúc hai Vực đang giằng co, Kiếm và Thương va chạm liên tục, tạo ra những âm thanh kim loại chói tai.
Lý Kiếm Thuần vận dụng kiếm pháp tinh diệu, từng nhát chém đều ẩn chứa sự biến hóa khôn lường. Nhưng Cố Trường Thanh, với Huyền Dạ trường thương, lại dùng sức mạnh tuyệt đối để phá giải. Hắn không cần chiêu thức hoa mỹ, chỉ cần một cú đâm thẳng, một cú quét ngang, nhưng mỗi động tác đều mang theo sức nặng của vạn quân, đủ để phá vỡ mọi phòng ngự.
Đồ Phủ Tề và thiên tài Quang gia đứng đó, căng thẳng theo dõi trận chiến. Họ không dám can thiệp vào cuộc đối đầu giữa hai lĩnh vực và những chiêu thức bạo liệt này. Ánh mắt Đồ Phủ Tề lại ánh lên sự sợ hãi ám ảnh ban đầu, khi nhìn Cố Trường Thanh, nhưng cũng pha lẫn sự kinh ngạc trước sức mạnh mà hắn đang thể hiện.
Trong không gian tầng ba đặc quánh bởi trọng lực, Lý Kiếm Thuần và Cố Trường Thanh hóa thân thành hai cơn lốc xoáy năng lượng, giao chiến một cách cuồng bạo.
Thanh trường kiếm màu bạc trong tay Lý Kiếm Thuần không còn là một vũ khí vật chất đơn thuần, mà đã trở thành một phần mở rộng của ý chí, của linh hồn hắn. Mỗi đường kiếm hắn vung ra đều là một tác phẩm nghệ thuật chết chóc, uyển chuyển như phượng hoàng tung cánh, nhưng lại ẩn chứa sức mạnh xé nát trời cao.