Chương 131: Thông quan.
Cố Trường Thanh, được bao bọc bởi Băng Thiên Cực Lôi Vực đáng sợ, từng bước tiến về phía Võ Tháp.
Sự xuất hiện của hắn, cùng với cảnh Đồ Phủ Tề thảm bại, đã khiến các thiên tài của Thất phái không khỏi kinh ngạc và dè chừng. Tuy nhiên, họ không thể lùi bước. Danh dự của thế gia và mệnh lệnh từ cấp trên buộc họ phải ra tay, dù biết rõ sự khủng bố của kẻ địch.
– Dừng lại! Ngươi không được phép vào!
Một thiên tài của Hoàng thất, ánh mắt kiên định, hét lớn. Hắn ta cùng với một thiên tài của Văn gia và một của Quang gia những kẻ mạnh nhất trong nhóm đồng loạt ra tay. Linh lực cuồn cuộn bùng nổ, hóa thành những luồng ánh sáng rực rỡ mang theo uy lực kinh người, bay thẳng vào Cố Trường Thanh.
Người của Đồ Phủ thế gia và Tuyền U Cung cũng bắt đầu ra tay, phóng ra những linh quyết hung hãn, muốn áp đảo hắn bằng số lượng. Linh bảo bay vút, linh quyết bùng nổ, tạo thành một cơn mưa công kích nhắm vào Cố Trường Thanh.
Thế nhưng, tất cả đều vô ích.
Ngay khi những luồng công kích đầu tiên tiến vào phạm vi 3 mét của Cố Trường Thanh, chúng lập tức bị Băng Thiên Cực Lôi Vực nuốt chửng. Linh lực hùng hậu của các thiên tài Hoàng Triều vừa chạm vào lớp băng điện, liền bị đông cứng trong nháy mắt, rồi sau đó bị những tia lôi điện đen cuồng bạo đánh tan thành vô số mảnh vụn, tiêu biến vào hư không.
Không chỉ vậy, bản thân Cố Trường Thanh cũng không đứng yên. Hắn tiếp tục bước đi, không nhanh không chậm, nhưng mỗi bước chân lại như giẫm lên tim đám đông.
Những kẻ dám liều lĩnh tiến vào gần hơn để cận chiến, lập tức cảm nhận được sự ghê rợn của Băng Thiên Cực Lôi Vực. Cơ thể họ bị hàn khí xâm thực, linh lực bị đóng băng, và những tia lôi điện đen liên tục đánh vào, gây ra cảm giác đau đớn tột cùng. Một số kẻ yếu hơn thậm chí còn không kịp kêu lên đã bị đông cứng hoàn toàn, rồi vỡ tan tành dưới sức mạnh của lôi điện.
Bất chấp mọi sự ngăn cản, Cố Trường Thanh vẫn không hề bị chậm lại.
Mỗi bước chân của hắn đều là một tuyên ngôn về sức mạnh tuyệt đối. Hàng ngũ của Thất phái dù cố gắng đến đâu cũng không thể xuyên phá được lớp phòng ngự vô địch của hắn. Họ tung ra hết chiêu này đến chiêu khác, nhưng tất cả đều tan biến vô vọng trước Băng Thiên Cực Lôi Vực.
Cơ Dao Yên được linh lực của Cố Trường Thanh bao bọc, đi theo sát phía sau hắn. Nàng cũng nhìn thấy sự tuyệt vọng trên khuôn mặt của những thiên tài Thất phái khi các đòn tấn công của họ không thể chạm đến Cố Trường Thanh, thậm chí còn bị phản phệ.
Cuối cùng, Cố Trường Thanh đã xuyên qua hàng phòng thủ bất lực của Thất phái. Hắn không hề dừng lại, không thèm liếc nhìn những kẻ đang sững sờ phía sau. Hắn bước thẳng tới cánh cửa của Võ Tháp, và ngay lập tức, một luồng ánh sáng cổ xưa bao trùm lấy hắn và Cơ Dao Yên, rồi cả hai liền biến mất trong sợ ngở ngàng của đám người.
Khi Cố Trường Thanh và Cơ Dao Yên bước vào Võ Tháp, họ không phải là những người duy nhất. Dù thất phái đã cố gắng phong tỏa lối vào, nhưng những cao thủ thực sự từ các thế lực khác, những kẻ không thể bị ngăn cản bởi một hàng rào đơn thuần, cuối cùng cũng đã tìm cách đột phá và tiến vào được bên trong.
Không gian tầng thứ nhất là một đại sảnh hình tròn khổng lồ, bao trùm bởi màu xám đậm của đá cổ. Ngay lập tức, một cổ trọng lực vô cùng khủng bố đè ép lên tất cả, khiến mỗi bước chân trở nên nặng nề như đeo chì. Linh lực trong cơ thể cũng bị áp chế, việc vận chuyển trở nên khó khăn hơn bao giờ hết, buộc mọi người phải dựa vào sức mạnh thể chất và ý chí kiên cường.
Bên trên đầu, vô số tảng đá khổng lồ đủ mọi kích cỡ lơ lửng một cách hỗn loạn, không theo bất kỳ quy luật nào, tạo thành một mê cung đá phức tạp. Thông đạo lên tầng hai nằm ở trung tâm, tại vị trí cao nhất, ẩn mình giữa những tảng đá đó, như một mục tiêu xa vời.
Những người vừa mới tiến vào, tuy không phải là những kẻ yếu kém, nhưng cũng phải chật vật thích nghi với áp lực trọng lực khủng khiếp. Khuôn mặt họ căng thẳng, mồ hôi túa ra, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự quyết tâm. Họ đã chứng minh được thực lực của mình khi vượt qua được vòng vây bên ngoài, và giờ đây, họ phải đối mặt với một thử thách mới.
Cuộc tranh đoạt Hắc Ma Lệnh lại một lần nữa bùng nổ, nhưng lần này là bên trong Võ Tháp. Không còn những cuộc hỗn chiến diện rộng như trên Hắc Ma Sơn, mà là những cuộc đối đầu trực diện theo quy tắc bọn họ chỉ việc đánh bại một người là đủ điều kiện để đi vào tầng 2 rồi, những cuộc săn đuổi khốc liệt hơn trong không gian bị áp chế.
Tiếng va chạm của pháp bảo, tiếng gầm gừ của linh lực bị nén ép, và tiếng thở dốc nặng nề vang vọng khắp tầng thứ nhất. Các tu sĩ bắt đầu tản ra, vừa cố gắng thích nghi với trọng lực, vừa tìm kiếm đối thủ để đoạt lấy Hắc Ma Lệnh. Sự cảnh giác được đẩy lên cao độ, vì bất cứ ai cũng có thể trở thành con mồi hoặc kẻ săn mồi.
Tiếng va chạm của pháp bảo, tiếng gầm gừ giận dữ, và tiếng thở dốc nặng nề vang vọng khắp tầng thứ nhất. Những tu sĩ vừa tiến vào Võ Tháp đang chật vật thích nghi với áp lực trọng lực khủng khiếp, đồng thời lao vào những cuộc tranh đoạt Hắc Ma Lệnh đầy khốc liệt.
Cố Trường Thanh và Cơ Dao Yên đứng đó, không vội vàng tham gia vào cuộc hỗn chiến mới này. Với số lượng Hắc Ma Lệnh đã có, họ không cần phải tranh giành thêm ở tầng này. Tuy nhiên, áp lực trọng lực vẫn là một yếu tố cần phải vượt qua để đến được thông đạo lên tầng hai. Hắn quan sát cục diện, tính toán bước đi tiếp theo của mình.
Cố Trường Thanh không quan tâm đến cuộc chiến hỗn loạn xung quanh. Hắn đứng vững vàng giữa không gian bị áp bức, cảm nhận cổ trọng lực đè nén lên từng thớ thịt, từng kinh mạch, hắn không chỉ không cảm nhận được áp lực mà ngược lại, hắn cảm thấy áp lực này như một dạng cường hóa, khiến cơ thể và linh lực của hắn trở nên cô đọng hơn.
Họ không tham gia vào những cuộc tranh giành Hắc Ma Lệnh đang diễn ra khắp tầng một. Hắn biết tầng thứ nhất này không gây khó dễ được cho hắn. Với số lượng lệnh bài đã có từ Đồ Phủ Tề, việc nán lại chỉ là lãng phí thời gian. Cố Trường Thanh chỉ tập trung vào mục tiêu duy nhất thông đạo lên tầng hai.
– Tiểu Yên nhi, đi theo sát ta!
Cố Trường Thanh khẽ nói.
Dưới ánh mắt kinh ngạc của những tu sĩ khác đang chật vật, Cố Trường Thanh và Cơ Dao Yên như những bóng ma, nhẹ nhàng di chuyển giữa mê cung đá lơ lửng. Họ không dùng linh lực để bay, mà dùng sự khéo léo và tốc độ của mình để nhảy vọt qua những tảng đá, hoặc tìm những con đường ẩn khuất nhất.
Không bao lâu sau, họ đã đến được trung tâm của tầng thứ nhất, nơi có thông đạo hướng lên tầng thứ hai nằm ở vị trí cao nhất. Nó là một vòng xoáy linh lực màu xám bạc, lơ lửng giữa không trung, phát ra ánh sáng mời gọi.
Không chút chần chừ, Cố Trường Thanh và Cơ Dao Yên cùng nhau bước vào vòng xoáy. Trong chớp mắt, thân ảnh của họ biến mất, để lại những tiếng xì xào kinh ngạc và ánh mắt đố kỵ từ những tu sĩ còn đang chật vật ở tầng thứ nhất.
Cố Trường Thanh và Cơ Dao Yên vừa đặt chân lên tầng thứ hai của Võ Tháp, một luồng áp lực mạnh mẽ hơn lập tức ập đến. Không gian tầng này cũng tương tự như tầng thứ nhất một đại sảnh tròn rộng lớn với những tảng đá lơ lửng hỗn loạn và lối lên tầng trên nằm ở vị trí cao nhất trung tâm. Tuy nhiên, màu sắc ở đây chuyển sang tông đen huyền bí hơn, và bầu không khí trở nên lạnh lẽo, uy nghiêm hơn rất nhiều.
Trọng lực ở tầng này đã tăng cường đáng kể, lớn gấp đôi so với tầng một. Mỗi bước chân của những tu sĩ khác đều trở nên cực kỳ khó khăn, dường như có một ngọn núi vô hình đè nặng lên từng thớ thịt, từng kinh mạch. Linh lực bị áp chế càng thêm nghiêm trọng, khiến việc bay lượn hay thi triển pháp thuật tầm xa gần như là bất khả thi.
Không chỉ có trọng lực, tầng thứ hai còn xuất hiện một mối nguy hiểm mới đó là vô tận kình phong sắc bén. Từ những khe hở giữa các tảng đá khổng lồ, những luồng gió vô hình nhưng mang theo sức mạnh cắt xé kinh người không ngừng thổi quét. Kình phong này sắc như lưỡi đao, có thể dễ dàng xé rách lớp phòng ngự linh lực yếu kém, để lại những vết thương sâu hoắm trên da thịt.
Số lượng tu sĩ ở tầng này đã giảm đi đáng kể. Chỉ những kẻ thực sự mạnh mẽ, những thiên tài đã vượt qua được trọng lực khủng khiếp và những cuộc tranh đoạt đẫm máu ở tầng một mới có thể đặt chân đến đây. Mỗi người có mặt đều là cường giả thực thụ, ánh mắt sắc bén và khí tức kiên cường. Họ di chuyển chậm chạp hơn, nhưng mỗi bước đều vững vàng, không ai tỏ ra yếu đuối.
Thế nhưng, trước cổ trọng lực và kình phong đáng sợ này, Cố Trường Thanh và Cơ Dao Yên lại không hề cảm thấy bao nhiêu áp lực.
Cố Trường Thanh, với Băng Phách Lôi Thể đã đạt đến cảnh giới phi phàm, cơ thể hắn tựa như một khối thép vĩnh cửu.
Trọng lực gia tăng chỉ làm hắn cảm thấy một chút sức ép, nhưng không đủ để làm chậm bước chân hay ảnh hưởng đến sự linh hoạt của hắn. Kình phong sắc bén cũng không thể xuyên qua lớp phòng ngự tự nhiên của thân thể hắn, hoặc bị Băng Thiên Cực Lôi Vực tự động đánh tan trước khi chạm tới. Hắn vẫn sải bước một cách ung dung, như đi trên mặt đất bằng phẳng.
Cơ Dao Yên, được bao bọc bởi luồng linh lực bảo vệ từ Cố Trường Thanh và sức mạnh Băng Phượng của chính mình, cũng không gặp quá nhiều khó khăn. Nàng có thể cảm nhận được áp lực và sự sắc bén của kình phong, nhưng chúng đều được hóa giải trước khi kịp gây hại. Sự xuất hiện của hai người họ, vẫn nhẹ nhàng và điềm nhiên, khiến những cường giả khác ở tầng này không khỏi nheo mắt, tỏ vẻ kinh ngạc tột độ.
Tầng thứ hai này vẫn không còn làm gì được họ. Vốn cực hạn của Cơ Dao Yên chính là ở đây nhưng ai biểu nàng có một cái tiện nghi tiểu sư thúc làm chi. Có thể giúp nàng gánh vác tất cả.