Chương 133: Tiến lên.
Kiếm ảnh màu bạc sáng loáng xé tan màn ma khí đen đặc, tạo thành những vệt sáng chói lòa trong không gian u ám. Tốc độ của Lý Kiếm Thuần, dù bị trọng lực kìm hãm, vẫn nhanh như chớp giật.
Hắn ta tận dụng mọi góc độ, mọi khe hở giữa những tảng đá lơ lửng để tấn công Cố Trường Thanh từ nhiều hướng khác nhau. Kiếm chiêu của hắn tinh diệu đến mức khó lường, khi thì trực diện cương mãnh, khi thì lắt léo hiểm độc, khiến người xem cảm thấy như đang chứng kiến một điệu múa tử thần đầy mê hoặc. Mỗi nhát kiếm đều găm theo kiếm ý sắc bén, như muốn xuyên thấu mọi phòng ngự, chém đứt mọi vật cản.
Đáp lại, Huyền Dạ trường thương trong tay Cố Trường Thanh lại là hiện thân của một con hắc long giận dữ, cuồng bạo và hung hãn. Mỗi cú vung thương của hắn không mang theo sự uyển chuyển hay tinh xảo, mà là sức mạnh tuyệt đối, nghiền nát mọi thứ.
Ma khí đen kịt từ thân thương cuộn trào, hòa quyện với lôi điện đen chằng chịt, tạo thành một luồng năng lượng hủy diệt. Thương ảnh đen tối va chạm với kiếm quang bạc, tạo ra những tiếng “keng… keng… keng…” chói tai xé tan bầu không khí tĩnh lặng của tầng tháp.
Cố Trường Thanh không né tránh những đường kiếm của Lý Kiếm Thuần. Hắn nghênh chiến trực diện, dùng sự cứng rắn của Băng Phách Lôi Thể để chống đỡ những nhát kiếm sượt qua, và dùng Huyền Dạ để phản công với sức mạnh không gì sánh bằng.
Mỗi lần thương và kiếm chạm nhau, một luồng năng lượng bạo liệt lại bùng nổ, tạo ra những cơn sóng xung kích lan tỏa khắp không gian hẹp, khiến những tảng đá lơ lửng rung chuyển dữ dội, sau đó ầm vang nổ tung vô số bụi mù và tia lửa tóe ra như pháo hoa đêm, chiếu sáng khuôn mặt lạnh lùng của cả hai.
Khi tốc độ và sức mạnh của cả hai đạt đến đỉnh điểm, mỗi lần kiếm và thương va chạm không chỉ đơn thuần là sự tiếp xúc của kim loại. Đó là sự va chạm của hai ý chí chiến đấu kiên cường, của hai nguồn năng lượng đối nghịch, của hai con đường tu luyện khác biệt nhưng đều đạt đến cảnh giới phi phàm trong lớp Trúc Cơ Kỳ.
Trong khoảnh khắc va chạm, không gian xung quanh như ngưng đọng. Một vầng hào quang chói lọi bùng nổ từ điểm tiếp xúc, ánh sáng bạc của kiếm khí hòa lẫn với bóng tối ma mị của thương ảnh, tạo ra một thứ ánh sáng kỳ dị, mờ ảo nhưng lại ẩn chứa sức mạnh hủy diệt. Áp lực từ vụ va chạm lan tỏa ra như một cơn bão táp, ép những tu sĩ đang quan sát từ xa phải vận dụng toàn bộ linh lực để chống đỡ.
Mỗi lần va chạm là một sự giằng co quyết liệt. Lý Kiếm Thuần cố gắng dùng sự tinh diệu của kiếm pháp để xuyên phá phòng ngự của Cố Trường Thanh, nhưng Huyền Dạ luôn xuất hiện đúng lúc, với sức nặng ngàn cân đập tan mọi ý đồ. Cố Trường Thanh lại muốn dùng sức mạnh tuyệt đối để nghiền nát Lý Kiếm Thuần, nhưng sự linh hoạt và tốc độ của kiếm lại giúp hắn ta né tránh những đòn đánh chí mạng.
Đây không chỉ là cuộc chiến giữa cá nhân, mà còn là cuộc đối đầu giữa Kiếm và Thương, giữa tinh diệu và sức mạnh, giữa ánh sáng và bóng tối. Mỗi lần va chạm là một sự khẳng định về con đường tu luyện mà cả hai đã chọn, và là một nỗ lực để áp đặt ý chí của bản thân lên đối phương.
Khí thế của cả hai đều đạt đến đỉnh điểm, như hai con mãnh thú đang tranh giành vị trí bá chủ. Không ai chịu nhường ai, không ai lùi bước. Trận chiến trên tầng ba của Võ Tháp đã trở thành một vũ điệu tử thần, nơi chỉ có kẻ mạnh nhất mới có thể sống sót.
Cố Trường Thanh gần lên một tiếng, trường thương trong tay lóe lên ánh sáng hủy diệt bạo liệt kinh hoàng, gầm thét lau thẳng về phía Lý Kiếm Thuần.
– Ha hả, thống khoái, thống khoái….
Lý Kiếm Thuần cũng gầm lên một tiếng, thân kiếm vang lên một tiếng kiếm minh vang vọng. Một kiếm không một chút hoa lệ hay kiếm chiêu, cũng chỉ là đơn giản nhất một kiếm mang theo toàn bộ cảm ngộ về kiếm của Lý Kiếm Thuần nhưng nó lại vô cùng mạnh mẽ. Một chém ngang nhiên chém ra hướng về phía Huyền Dạ gào thét mà tới.
Keng… keng… keng…!!
Một tiếng va chạm kinh thiên động địa. Âm thanh chói tai xé rách màng nhĩ, không chỉ là tiếng kim loại va chạm mà còn là tiếng rít gào của linh lực bị nghiền nát, tiếng nổ lách tách của lôi điện xé tan kiếm khí. Những mảnh vỡ năng lượng bắn tung tóe ra xung quanh, găm sâu vào những tảng đá, để lại những vết nứt sâu hoắm.
Sau cuộc va chạm cả hai liền tách nhau ra. Ánh mắt chăm chú vào nhau, nhưng cũng không ai chủ động ra tay trước nữa, như là đang chờ đợi hay là suy nghĩ cái gì đó.
Lúc này Cố Trường Thanh mới có thời gian nhìn xung quanh, ở đây tuy không ít người nhưng lại đa số là những kẻ yếu, cao thủ thật sự lại không có ở đây. Hẳn bọn chúng đã ở trên tầng 4 hết rồi. Thời gian cũng không còn sớm, nhất định phải tốc chiến tốc thắng, nếu không sẽ không kịp nửa.
Danh ngạch chỉ có mười xuất mà thôi. Nếu không tranh thủ thì nhất định sẽ không còn bất kỳ cơ hội nào nửa.
Cuộc đối đầu giữa Cố Trường Thanh và Lý Kiếm Thuần đã đạt đến đỉnh điểm của sự bạo liệt. Kiếm và Thương va chạm liên tục, Kiếm Vực và Băng Thiên Cực Lôi Vực giằng co, tạo nên một cảnh tượng hủy diệt trong không gian tầng ba chật hẹp.
Tuy nhiên, Cố Trường Thanh không muốn kéo dài cuộc chiến vô nghĩa này. Hắn biết, càng kéo dài, càng dễ thu hút sự chú ý không cần thiết, và mục tiêu của hắn là lấy được danh ngạch tiến vào Thượng Cổ Chiến Trường càng sớm càng tốt.
Ánh mắt Cố Trường Thanh lóe lên một tia quyết đoán lạnh lẽo. Hắn không còn giữ lại sức mạnh.
– Hợp!!
Một tiếng gầm nhẹ vang lên trong tâm trí Cố Trường Thanh. Trong cơ thể hắn, hai cái khí hải, một màu đen sâu thẳm như vực thẳm vũ trụ, và một cái rực rỡ chín màu như cầu vồng bỗng nhiên bắt đầu rung chuyển dữ dội. Chúng không còn tách biệt mà bắt đầu xoay tròn, từ từ tiến lại gần nhau. Một luồng năng lượng hỗn độn nhưng hùng vĩ, mang theo khí tức hủy diệt và sáng tạo, bùng nổ từ bên trong hắn.
Quá trình hợp nhất khí hải diễn ra nhanh chóng nhưng đầy uy thế. Khí hải đen và khí hải chín màu như hai thái cực, dần dần hòa quyện vào nhau, tạo thành một xoáy nước năng lượng khổng lồ trong đan điền Cố Trường Thanh. Sức mạnh của hắn tăng vọt một cách kinh khủng, vượt xa cảnh giới Trúc Cơ Kỳ thông thường. Băng Thiên Cực Lôi Vực xung quanh hắn cũng trở nên mạnh mẽ hơn, những tia lôi điện đen dày đặc hơn, hàn khí càng thêm thấu xương, gần như đóng băng cả không gian.
Lý Kiếm Thuần, đang dốc toàn lực tấn công, bỗng nhiên cảm thấy một luồng áp lực vô hình nhưng cực kỳ khủng khiếp ập đến từ Cố Trường Thanh. Kiếm Vực của hắn ta lập tức bị chèn ép, những đường kiếm vốn sắc bén giờ đây trở nên trì trệ, chậm chạp hơn.
Một cảm giác bất an dâng lên trong lòng Lý Kiếm Thuần.
– Cái gì?!
Lý Kiếm Thuần kinh hãi thốt lên, ánh mắt lộ rõ vẻ không tin nổi.
Cố Trường Thanh không trả lời. Hắn không còn giữ lại bất kỳ chiêu thức nào. Với sức mạnh của hai khí hải hợp nhất, hắn tung ra một đòn quyết định.
– Lôi Vũ Bạo Chỉ!
Cố Trường Thanh điểm một chỉ.
Một tia sáng đen pha lẫn ánh sáng chín màu kèm theo đó là những tia lôi điện ẩn hiện vô cùng khủng bố, tia sáng nhỏ bé nhưng chứa đựng sức mạnh kinh thiên động địa, bắn thẳng ra, xuyên qua không gian, trực tiếp nhắm vào Lý Kiếm Thuần. Tia sáng này không chỉ nhanh mà còn mang theo một luồng ý chí hủy diệt cực kỳ đáng sợ, khiến mọi thứ trên đường đi của nó đều như bị bóp méo.
Lý Kiếm Thuần trừng mắt, dốc toàn lực phòng ngự. Hắn ta vung kiếm, tạo ra một màn kiếm khí dày đặc, đồng thời vận dụng Kiếm Vực để cố gắng chống đỡ.
Phốc!!!
Không có bất kỳ tiếng nổ long trời lở đất vang vọng nào mà tia sáng từ Lôi Vũ Bạo Chỉ xuyên thủng mọi thứ. Màn kiếm khí của Lý Kiếm Thuần lập tức tan vỡ như bong bóng xà phòng. Kiếm Vực của hắn ta cũng bị xé toạc, không thể chống đỡ nổi.
Tia sáng đen pha sét chín màu đánh thẳng vào ngực Lý Kiếm Thuần. Hắn ta phun ra một ngụm máu lớn, thân thể văng ngược ra sau như một viên đạn, đập mạnh vào một tảng đá khổng lồ, khiến tảng đá đó nứt toác, rồi nổ tung. Lý Kiếm Thuần ngã vật xuống đất, toàn thân co giật, linh lực trong cơ thể hỗn loạn, gần như tan rã. Dù không chết, nhưng hắn ta đã mất đi khả năng chiến đấu hoàn toàn.
Đồ Phủ Tề và thiên tài Quang gia chứng kiến cảnh tượng này, sắc mặt tái mét. Nỗi sợ hãi trong mắt Đồ Phủ Tề càng thêm sâu sắc, còn thiên tài Quang gia thì kinh hãi đến tột độ. Một chỉ này, uy lực của nó đã vượt xa cảnh giới Trúc Cơ, gần như đã đạt đến cấp độ Kết Đan rồi!
Cố Trường Thanh không thèm liếc nhìn Lý Kiếm Thuần đang thoi thóp. Hắn bước tới, lạnh lùng thu lấy túi Càn Khôn của Lý Kiếm Thuần, và sau đó là của Đồ Phủ Tề và cuối cùng ánh mắt chuyển sang thiên tài của Quang gia, Quang Hiển, ánh mắt vô cùng hờ hững.
– Ngươi tự giao ra hay là để tự ta lấy?
Quang Hiển lúc này đã vô cùng kinh sợ rồi! Hắn không dám chậm trễ liền lấy ra túi càn khôn ném về phía Cố Trường Thanh, sau đó hai chân không tự chủ được mà lui lại mấy bước.
Hắn không giết bất kỳ ai trong số họ, nhưng đã lấy đi tất cả Hắc Ma Lệnh mà họ có.
Với số lượng Hắc Ma Lệnh đã đủ cho cả tầng thứ tư, Cố Trường Thanh và Cơ Dao Yên không nán lại. Hắn quay lưng, bước thẳng về phía thông đạo lên tầng thứ tư, để lại ba thiên tài đang nằm thoi thóp trong nỗi kinh hoàng và tuyệt vọng.
Đám đông nhìn thấy một màn này cũng lập tức kinh sợ, bọn họ sợ vạ lây, cho nên cũng nhao nhao nhường đường. Với áp lực trọng lực tại đây quả thật không làm khó được Cố Trường Thanh, rất nhanh hắn liền biến mất tại tầng 3.