Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
kiem-ma-1

Bắt Đầu Từ Kiếm Ma

Tháng mười một 10, 2025
Thông báo sách mới. Chương 343: Phiên ngoại: Đại Mộng Tiêu Dao
cao-vo-tat-ca-vo-hoc-ta-deu-biet-uc-diem-diem

Cao Võ: Tất Cả Võ Học Ta Đều Biết Ức Điểm Điểm

Tháng 2 8, 2026
Chương 1250: Quỷ Thất không có phản bội thí thần chiến sĩ Chương 1249: Ngươi vì cái gì phản bội ta
nguoi-vuot-qua-gioi-han-anh-trang-sang-ta-roi-khoi-nguoi-khoc-cai-gi.jpg

Ngươi Vượt Quá Giới Hạn Ánh Trăng Sáng, Ta Rời Khỏi, Ngươi Khóc Cái Gì?

Tháng 2 8, 2025
Chương 192. Cỡ nào thiên ân? Chương 191. Không chọc nổi tồn tại
bat-dau-lam-phong-chu-thu-do-de-dua-he-thong.jpg

Bắt Đầu Làm Phong Chủ, Thu Đồ Đệ Đưa Hệ Thống!

Tháng 1 17, 2025
Chương 300. Vạn giới chi chủ quy vị Chương 299. Thần giới Kháo Sơn tông lập!
marvel-the-gioi-ca-uop-muoi.jpg

Marvel Thế Giới Cá Ướp Muối

Tháng 2 7, 2025
Chương 530. Hài tử đến tột cùng là của người nào đâu? Chương 530. Tìm tới Hồ tộc
d2de538d9ffa069f32420e76af716644

Anh Hùng Liên Minh Thần Cấp Triệu Hoán Sư

Tháng 1 17, 2025
Chương .. Liệt biểu Chương 431 : Lời cuối sách (hết trọn bộ) Chương .. Liệt biểu Chương 430 : Cái này thiên thần không quá lãnh (đại kết cục)
the-gioi-pokemon-nhan-nha-thuong-ngay

Thế Giới Pokemon Nhàn Nhã Thường Ngày

Tháng 1 1, 2026
Chương 907: Chương 906:
ta-thiep-than-thi-nu-dung-la-nu-de-chuyen-the.jpg

Ta Thiếp Thân Thị Nữ, Đúng Là Nữ Đế Chuyển Thế

Tháng 1 24, 2025
Chương 278. Đại kết cục! Chương 277. Ta là tảng đá, ngươi không nhìn ra được sao?
  1. Tiên Lộ
  2. Chương 122: Xa lạ!.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 122: Xa lạ!.

Đồ Phủ Tịnh đang dương dương tự đắc với cú ra tay của mình, bỗng nhiên cứng đờ.

Khuôn mặt hắn ta lập tức biến sắc, từ vẻ ngạo mạn chuyển sang kinh hoàng tột độ. Đôi mắt hắn ta mở to, trợn ngược, đồng tử co rút lại như nhìn thấy ác quỷ. Một cơn đau buốt thấu óc, cảm giác linh hồn bị xé toạc ra thành từng mảnh, mặc dù chỉ diễn ra trong tích tắc, nhưng lại đủ sức khiến hắn ta hoàn toàn suy sụp.

A-ááááá!!!

Một tiếng kêu thét kinh hoàng và đầy thống khổ thoát ra từ cổ họng Đồ Phủ Tịnh. Hắn ta ôm lấy đầu, quỵ gối xuống đất, thân thể run rẩy dữ dội như bị co giật. Linh lực trên người hắn ta tán loạn, không còn chút khí thế nào. Các tùy tùng của hắn ta hoảng hốt lùi lại, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Cố Trường Thanh đứng đó, ánh mắt vẫn lạnh lùng nhìn Đồ Phủ Tịnh đang vật vã. Hắn không nói thêm lời nào, nhưng hành động này đã nói lên tất cả, đây chính là cái giá phải trả cho sự ngạo mạn và khinh thường. Thần hồn của Đồ Phủ Tịnh sẽ bị tổn thương nặng nề, và có lẽ phải mất một thời gian dài, thậm chí phải nhờ đến các cường giả Hóa Thần trở lên mới có thể khôi phục hoàn toàn.

Đồ Phủ Tịnh, một kẻ luôn xem trời bằng vung nhờ đại ca và thế lực phía sau, cuối cùng cũng đã nếm trải sự kinh hoàng tột độ khi đối mặt với một kẻ thực sự đáng sợ. Hắn ta ngất lịm đi, cơ thể mềm nhũn nằm trên nền đất lạnh lẽo, ám ảnh bởi cái cảm giác linh hồn bị ma diệt.

Thủy Nguyệt khẽ nhếch môi, ánh mắt lóe lên vẻ hứng thú. Cơ Dao Yên cũng không khỏi bật cười khúc khích. Bài học mà Cố Trường Thanh dành cho Đồ Phủ Tịnh, tuy không lấy mạng, nhưng lại tàn khốc hơn bất kỳ trận đòn nào.

Nhìn thấy Đồ Phủ Tịnh quỵ ngã, ôm đầu kêu la thảm thiết rồi ngất lịm, những người chứng kiến xung quanh đều kinh hãi tột độ. Không ai hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Một tu sĩ Trúc Cơ đại viên mãn đã khai khiếu, danh tiếng lẫy lừng, lại bị một tên Trúc Cơ khác khiến cho thảm hại đến vậy mà không hề có dấu hiệu của một đòn đánh vật lý?

– Cái gì vừa xảy ra vậy? Đồ Phủ Tịnh sao lại thành ra thế kia?

– Hắn ta bị đánh úp à? Nhưng ta không thấy một tia linh lực nào va chạm cả!

– Hắn là bị làm sao?

– Chuyện gì đa g sảy ra?

– …..

Thủy Nguyệt đã từng nói cho hắn biết, thủ đoạn công kích thần hồn sức xác thương là cực kỳ khủng bố, nhưng ở nơi đây dù là hoàng triều cũng không mấy ai có thể đề phòng được nó, bảo vật có thể hạn chế thần hồn công kivhs chỉ có thể tìm được ở đế triều mà nếu như ở đây có thể kiếm được thì cũng không phổ biến đâu. Cho nên hắn có thể tự do sử dụng diệt hồn.

Đám tùy tùng của Đồ Phủ Tịnh thì hoảng loạn, vội vàng xông đến đỡ lấy chủ tử của mình. Chúng nhìn Cố Trường Thanh với ánh mắt vừa sợ hãi vừa căm phẫn, nhưng không ai dám xông lên báo thù. Thủ đoạn quỷ dị vừa rồi đã khiến chúng hoàn toàn mất hết ý chí chiến đấu.

Cố Trường Thanh không quan tâm đến những lời bàn tán hay ánh mắt căm ghét. Hắn đã đạt được mục đích dạy cho Đồ Phủ Tịnh một bài học nhớ đời mà không cần phải giết chết hắn ta, tránh gây rắc rối quá lớn ngay khi vừa đặt chân đến Đại Ma Hoàng Triều.

– Không còn gì để xem nữa.

Thủy Nguyệt khẽ nói, vẻ mặt hơi trầm ngâm nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự tán thưởng đối với Cố Trường Thanh.

Cơ Dao Yên cũng gật đầu, nụ cười trên môi đã tắt hẳn, thay vào đó là vẻ suy tư. Cả hai nàng đều hiểu rằng thủ đoạn mà Cố Trường Thanh vừa thi triển là vô cùng đáng sợ.

Cả ba người không còn hứng thú nán lại khu chợ ồn ào này nữa. Cố Trường Thanh đi trước, Thủy Nguyệt và Cơ Dao Yên theo sau, rời khỏi nơi này và hòa vào dòng người đông đúc, để lại Đồ Phủ Tịnh nằm bất tỉnh và những lời bàn tán xôn xao không ngớt phía sau.

– Tiểu tử, Đồ Phủ thế gia và Tuyền U Cung không dễ đối phó đâu a!- Thủy Nguyệt bổng nhiên lên tiếng.

Cố Trường Thanh nghe thấy thế cũng chỉ cười nhạt rồi nhẹ gật đầu như là bọn chúng với hắn không đáng để vào mắt. Đến có nhiều cũng như nhau mà thôi.

– Hì hì, sư tôn tiểu sư thúc bây giờ giết kết đan như là giết chó vậy a!

Cơ Dao Yên nghe thấy lời nói của Thủy Nguyệt liền lên tiếng cười khì khì.

Với thực lực của Cố Trường Thanh hiện tại vẫn chưa thể đối kháng với kết đan kỳ, dù là kết đan kỳ yếu nhất thì cũng rất mạnh, có thể sánh ngang với trúc cơ kỳ đã khai năm hoặc sáu khiếu rồi. Thực lực vốn cũng rất là mạnh a!

Cố Trường Thanh cũng hiểu với thực lực hiện tại của hắn nếu muốn sống sót bên trong thượng cổ chiến trường thì nhất định phải khai khiếu, nếu không khi vào bên trong đó nhất định sẽ không có mạng để đi ra.

Các thiên tài đỉnh cấp từ nhỏ đã được bồi dưỡng với tài nguyên cao cấp nhất và cực kỳ đầy đủ cho nên bọn chúng vốn có thực vượt cấp chiến đấu rất mạnh cho nên hắn cần phải mạnh hơn nữa.

Đang đi giữa con phố đông đúc, chợt một luồng khí tức quen thuộc ập đến, khiến Cố Trường Thanh khẽ nhíu mày. Hắn ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén quét qua dòng người. Rồi hắn nhìn thấy.

Giữa trung tâm con phố, một đoàn người đang đi tới. Đi đầu là một lão nhân râu tóc bạc phơ, khí thế ngạo mạn, ánh mắt sắc lạnh quen thuộc đến gai người. Hắn chính là Vô Nhai, trưởng lão Bích Hà Cung.

Bên cạnh lão, là một nữ tử. Nàng vẫn giữ được vẻ thanh thoát, dung mạo mỹ lệ, nhưng ánh mắt lại phảng phất nét u buồn và mệt mỏi, không còn vẻ trong sáng, vô tư như ngày xưa. Trần Mộng Kỳ. Tu vi của nàng chỉ ở Trúc Cơ trung kỳ, rõ ràng cũng là một thiên kiêu chi nữ. Nàng đang cúi đầu, bước đi có phần thận trọng, như sợ hãi điều gì đó.

Vô Nhai đang lớn tiếng quát tháo một tên tùy tùng nào đó vì tội sơ suất, giọng điệu đầy vẻ khinh miệt và trịch thượng, không khác gì mười năm trước. Hắn ta vẫn vậy, ngạo mạn và coi thường tất cả.

Cố Trường Thanh đứng im tại chỗ, quan sát. Mười năm rồi, hắn đã trưởng thành, đã lột xác. Nhưng những kẻ từng sỉ nhục hắn, từng khiến hắn rơi vào vực thẳm của nỗi đau, thì dường như vẫn giậm chân tại chỗ, hoặc ít nhất, không hề thay đổi bản chất.

Trần Mộng Kỳ, sau khi bị Vô Nhai mắng mỏ, vô thức ngẩng đầu lên. Ánh mắt nàng lướt qua đám đông, rồi chợt khựng lại. Nàng nhìn thấy Cố Trường Thanh.

Thân ảnh cao lớn, khí chất tiên nhân xuất chúng, và ánh mắt sâu thẳm kiên định. Hắn không còn là thư sinh gầy yếu, xanh xao năm xưa. Hắn đã thay đổi hoàn toàn. Một cảm giác bàng hoàng, xen lẫn ngạc nhiên và một chút hổ thẹn dâng lên trong lòng Trần Mộng Kỳ. Nàng run rẩy.

– Trường… Trường Thanh?

Nàng thốt lên, giọng nói khẽ đến mức chỉ có bản thân và người đứng gần mới nghe thấy.

Cái thân ảnh này đã rất lâu không còn hiện hửu trong tâm trí nàng. Nhưng hiện tại nó lại gợi lên những cảm xúc sâu từ trong tâm trí, của nàng

Trần Mộng Kỳ đứng đó, cả người như hóa đá giữa dòng người tấp nập của Hoàng thành. Hàng mi dài run rẩy, che đi đôi mắt đã nhuốm màu ân hận. Cố Trường Thanh. Cái tên ấy, cái bóng hình ấy, đã ám ảnh nàng suốt mười năm qua, giờ đây lại hiện ra rõ mồn một trước mắt nàng. Nhưng không còn là chàng thư sinh gầy yếu năm xưa, mà là một vị tiên nhân cường đại, khí chất cao ngạo không thua kém bất kỳ ai.

Nàng nhìn hắn, trái tim như bị bóp nghẹt. Mười năm trước, nàng đã đứng trước ngã rẽ cuộc đời. Một bên là Cố Trường Thanh, người phàm nhân với tài hoa xuất chúng nhưng yếu ớt, chìm trong nỗi đau mất mát. Một bên là con đường tiên đồ rộng mở, cơ hội được bước chân vào thế giới cao quý mà nàng hằng mơ ước.

Nàng đã chọn vế thứ hai. Nàng đã lựa chọn phương thức tàn ác nhất với hắn năm đó, đó là quay lưng đi bỏ lại hắn trong nổi cô đơn và nhục nhã, dù trong lòng vẫn còn vương vấn, vẫn còn chút xót xa cho tình cảm đã từng hứa hẹn. Nàng đã tự nhủ, đó là lựa chọn đúng đắn, là con đường duy nhất để nàng vươn lên, để không còn phải sống cuộc đời phàm tục đầy giới hạn.

Lúc này tâm tình của nàng có chút dẩy dụa.

Lời nói kia của nàng lọt vào tai Vô Nhai. Lão ngừng mắng mỏ tùy tùng, nhíu mày nhìn về phía Trần Mộng Kỳ đang nhìn chằm chằm. Ánh mắt lão theo hướng nhìn của nàng, và rồi, Vô Nhai cũng nhìn thấy Cố Trường Thanh.

Khuôn mặt Cố Trường Thanh không biểu lộ cảm xúc gì, chỉ có ánh mắt sâu thẳm như vực thẳm. Hắn đứng đó, thẳng lưng, không chút né tránh hay sợ hãi. Đối diện với Vô Nhai, hắn không còn là con kiến có thể bị tùy ý chà đạp.

– Ngươi là kẻ nào mà dám ngẩng mặt nhìn ta?

Vô Nhai cất lời, giọng điệu vẫn đầy vẻ ngạo mạn như cũ.

– Ánh mắt này… Hừm, có chút quen mắt.

Lão ta nheo mắt lại, cố gắng nhớ xem đã gặp kẻ này ở đâu.

– Sư tôn hắn là phàm nhân 10 năm trước ở Bình An thôn!

Trần Mộng Kỳ như là hồi ức lại, lên tiếng.

Vô Nhai giật mình. Cái tên này! Hắn nhớ ra rồi! Lão trợn mắt nhìn Cố Trường Thanh, không thể tin vào những gì mình thấy.

– Ngươi… ngươi là phàm nhân Cố Trường Thanh năm đó?

Vô Nhai thốt lên, giọng điệu từ ngạo mạn chuyển sang kinh ngạc, rồi xen lẫn một chút khó tin và giận dữ.

– Làm sao… làm sao ngươi có thể tu tiên?

Trần Mộng Kỳ cũng đứng chết trân. Nàng đã không còn nghi ngờ gì nữa. Đây chính là Cố Trường Thanh, nhưng đã thay đổi hoàn toàn.

Cố Trường Thanh cười nhẹ một cái, sau đó thanh âm lạnh lùng vang lên.

– Các ngươi đã nhầm, ta là Cổ Đế Nhai, không phải Cố Trường Thanh một phàm nhân vô dụng trong mắt các ngươi.

Nói rồi, Cố Trường Thanh không thèm liếc nhìn Vô Nhai hay Trần Mộng Kỳ thêm một lần nào nữa. Hắn xoay người, bước đi thong dong, ung dung giữa dòng người.

Mỗi bước chân của hắn đều vững vàng, mang theo khí chất của một kẻ đã vượt qua mọi giới hạn, không còn bận tâm đến những ân oán trong quá khứ. Hắn đến đây vì mục tiêu của mình, không phải để đôi co với những kẻ đã từng là một phần của quá khứ đau buồn.

Bóng lưng Cố Trường Thanh dần khuất đi giữa dòng người tấp nập của Hoàng thành, để lại Vô Nhai và Trần Mộng Kỳ đồng loạt sững sờ.

Trần Mộng Kỳ có thể chắc chân xác định được đây chính là người nam nhân đó, dù hắn có hóa thành tro nàng cũng sẽ nhận ra hắn. Người đã từng rất yêu nàng, là vị hôn phu của nàng, kẻ mà nàng đã bỏ lại sau lưng, giờ đây đã không còn thuộc về nàng nửa. Nàng vẫn còn yêu nhưng đã không còn được như trước nửa rồi, cả hai đã triệt để không thể quay lại như trước

Bây giờ cả hai như là hai người xa lạ không hơn không kém!!

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

tu-tien-khi-nguoi-dem-su-tinh-lam-den-cuc-han.jpg
Tu Tiên: Khi Ngươi Đem Sự Tình Làm Đến Cực Hạn
Tháng 2 26, 2025
ta-thanh-trum-phan-dien.jpg
Ta Thành Trùm Phản Diện
Tháng 1 24, 2025
Bắt Đầu Liền Vô Địch
Bắt Đầu Liền Vô Địch
Tháng 2 9, 2026
d506a6c42796a8e951e1f1cc5d433780
Hồng Hoang: Bắt Đầu Bạo Kích Thiên Phú Max Cấp
Tháng 1 15, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP