Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
mot-giay-mot-diem-ky-nang-ta-dem-hoa-cau-bien-cam-chu

Một Giây Một Điểm Kỹ Năng, Ta Đem Hỏa Cầu Biến Cấm Chú

Tháng 2 2, 2026
Chương 1305: Phun ra ngoài, còn có thể lại hút trở về? Chương 1304: Không cách nào che giấu hoang ngôn
phe-vat-thai-tu-bi-vu-ham-dang-co-trieu-hoan-vu-hoa-dien.jpg

Phế Vật Thái Tử Bị Vu Hãm: Đăng Cơ Triệu Hoán Vũ Hóa Điền

Tháng 2 6, 2026
Chương 383: đưa ngươi đưa cho hoàng đế bệ hạ Chương 382: nữ nhân còn không bằng trường thương trong tay
tay-du-binh-so-sach-dai-thanh-tai-ta-tham-uc-diem-the-nao.jpg

Tây Du: Bình Sổ Sách Đại Thánh Tại, Ta Tham Ức Điểm Thế Nào

Tháng 1 30, 2026
Chương 206: Hoàng Long dự đoán trước ta dự phán Chương 205: dưới cái thanh danh vang dội kỳ thật khó phó
vo-hiep-bat-dau-thu-hoach-duoc-mot-giap-noi-luc

Võ Hiệp: Bắt Đầu Thu Hoạch Được Một Giáp Nội Lực!

Tháng 10 20, 2025
Chương 601: Địch thủy chi bờ (đại kết cục) Chương 600: Kết thúc (2)
than-y-xuong-nui-bat-dau-bi-tuyet-sac-dai-tieu-thu-day-nguoc.jpg

Thần Y Xuống Núi: Bắt Đầu Bị Tuyệt Sắc Đại Tiểu Thư Đẩy Ngược

Tháng 1 26, 2025
Chương 945. Địa Cầu, gia hương! Chương 944. Bản nguyên giới, tấn giai!
sieu-cuong-cuong-bao-dao-tac.jpg

Siêu Cường Cuồng Bạo Đạo Tặc

Tháng 4 29, 2025
Chương 993. Chương cuối Chương 992. Dời xa
ta-that-khong-phai-la-tien-nhi-dai.jpg

Ta Thật Không Phải Là Tiên Nhị Đại

Tháng 1 25, 2025
Chương 1000. Lãng Vô Tẫn, đạo cũng vô tận Chương 999. Ta là sự kiêu ngạo của ngươi
tien-lo.jpg

Tiên Lộ

Tháng 2 1, 2026
Chương 182: Hỏa Phần Cốc. Chương 181: Hợp tác.
  1. Tiên Lộ
  2. Chương 121: Muốn chết!
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 121: Muốn chết!

Gã trung niên ngồi trên tảng đá xanh rõ ràng cũng giật mình vì câu nói của Cố Trường Thanh, ánh mắt liếc nhìn cái thanh kiếm bạc trong tay hắn, cười nói:

– Linh bảo thượng phẩm Ngân Linh Kiếm 30 vạn mai Linh thạch.

Lão vừa dứt lời, thì Cơ Dao Yên phía sau lưng, lập tức giận dữ nhìn gã trung niên.

– Các hạ, linh bảo thượng phẩm cái giá này có phải hơi quá đám rồi không?

Cố Trường Thanh cũng chau mày, nói.

Quả thật linh bảo thượng phẩm bên trong Lăng Tiêu Các bán cũng chỉ tương đượng 20 vạn linh thạch mà thôi, mà ở đây lại là 30 vạn mai linh thạch. Điều này cũng khiến cho Thuỷ Nguyệt cũng phải nhíu mài.

– Không có tiền thì thôi, mời lựa món khác! Ngươi yên tâm ta kiên nhẫn để ngươi mua được yêu thích!

Gã trung niên nhân kia nhún vai, lười nhát đôi co.

– Tốt vậy món này bao tiền?

Cố Trường Thanh lại cầm lên một cái đỉnh hỏi.

– Mười vạn linh thạch.

– Vậy món này…. món này…. món này….

– Năm vạn, bảy vạn, mười một vạn.

Quả thật gã trung niên nhân kia rất kiên nhẫn nói gia hơn mười mấy món mà không hề sinh khí. Bên cạnh Thủy Nguyệt và Cơ Dao Yên cũng hết chổ để nói, một kẻ rảnh gỏi hỏi giá còn một người ở không trả lời. Đến Thủy Nguyệt cũng than thở.

– Hai kẻ này ở chung nhà được!

– Vậy món này bao tiền!

Cố Trường Thanh cuối cùng cũng cầm lên món đồ mà hắn muốn, cầm cục đá này trong tay hắn, liền lên tiếng hỏi.

– 1 vạn!

Lão ta lúc này đã lười nhát giải thích nhiều, chỉ là báo ra cái giá mà thôi, cũng không nghĩ ngợi gì, cũng không chờ mong hắn mua. Nhưng khi lời nói của hắn vừa dứt thì một cái túi càn khôn liền bay về phía hắn.

– Tốt, thành giao!

Cố Trường Thanh chờ mong là lúc này, hắn muốn đôi co để món này giá thấp hơn một chút mà thôi. Sở dỉ cái thanh kiếm ban đầu giá tận 30 vạn là vì hắn mới đầu vào đã nhìn trúng nó và hỏi giá, yêu thích thì lên giá thôi. Nếu như hắn ban đầu vào hỏi giá cục đá này thì tất nhiên sẽ bị lão ta chặt chém thẳng tay rồi.

Lão ta cũng sửng sờ, nhìn về phía Cố Trường Thanh như là muốn nói cái gì đó, nhưng lời đến khóe miệng lại nuốt trở vào, nhìn hồi lâu nhưng cũng không nói gì, liền phất tay, như là muốn đuổi cái ôn thần này đi nhanh một chút.

Nhưng khi hắn định rời đi, thì bổng bên tai lại vang lên một lời nói vang vọng.

– Ta lấy cái cục đá đó. Lão bán cho ta a!

Nhìn lại thì bên đó là một gã thanh niên toàn thân là một bộ áo bào màu đen, trên thân khi tức vô cùng âm u. Hắn ta đi vội từ xa lại, liền ném cho gã trung nhiên chủ quầy một cái túi càn khôn rồi mới lên tiếng.

Lão ta cầm túi càn khôn trong tay, hồi lâu lững lự. Bên trong đây chín là 10 vạn mai linh thạch, quả như Cố Trường Thanh, gã thanh niên kia mới đầu nhìn trúng cục đá này, liền trước tiên hỏi giá nhưng lão ta lại báo là 10 vạn, hắn ta không đủ tiền mới rời đi, bây giờ đã quay lại rồi.

– Cái cục đá đó ta đã bán cho hắn rồi. Các ngươi tự thương lượng a!

Lão ta vừa dứt lời, liền chỉ tay về phía Cố Trường Thanh, rồi ném lại túi càn khôn cho hắn.

Gã thanh niên ban đầu cũng kinh ngạc.

– Cái này là bị người mua đi rồi?

Nhưng rất nhanh liền lấy lại tinh thần, quay sang Cố Trường Thanh nhìn kỹ, khi thấy tu vi của hắn chỉ là trúc cơ viên mãn mà chưa khai khiếu, hắn liền cười lên lạnh lùng nói.

– Tiểu tử ta là Đồ Phủ Tịnh, ngươi đưa ra món bảo vật đó rồi cầm lấy mười vạn mai linh thạch này rồi biến đi!

Lời nói của thanh niên đó lập tức thu hút vô số ánh nhìn. Danh tiếng của Đồ Phủ Tịnh rất nổi danh, thứ nhất hắn là tử đệ của Đồ Phủ thế gia bên cạnh cũng là đệ tử của Tuyền U Cung. Bên cạnh đại ca của hắn chính là Đồ Phủ Tề, nói như thế không hiểu rõ nhưng cái tên U Minh thì lại có phân lượng hơn.

U Minh và Đồ Phủ Tề điều là một, hắn là một cái tuổi trẻ thiên tài bên trong Đồ Phủ thế gia và Tuyền U Cung cũng là trúc cơ kỳ đệ nhất nhân, thực lực cực kỳ khủng bố. Cũng nhờ vào danh khí đó mà Đồ Phủ Tịnh rất là hóng hách, xem trời bằng vun. Dù có chuyện gì xảy ra thì ca ca của hắn sẽ ra tay lấy lại công bằng cho hắn, dù là chuyện lớn đây thì cũng đã có hai cái trụ lớn là Đồ Phủ thế gia và Tuyền U Cung chóng đở.

Nghe thấy mười vạn mai linh thạch, Cố Trường Thanh kinh ngạc, hắn liền nhìn về phía gã trung niên kia, hắn nhớ cái túi càn khôn này chính là cái hắn ném cho lão chưởng quầy này. Như vậy thì đã quá rõ ràng Đồ Phủ Tịnh được lão ta báo giá là mười vạn a! Cắn cũng thật sâu a!.

Lão ta khi thấy Cố Trường Thanh nhìn sang, mồ hôi lạnh liền chảy rồng, thứ hắn sợ không phải là khí thế của Cố Trường Thanh mà là Đồ Phủ Tịnh, thế lực phía sau hắn quá là khổng lồ. Nếu như hắn ta biết hắn bị lão hố một trận, thì cái mạng này của hắn cũng không cần lo nửa, nhất định sẽ bị Đồ Phủ Tịnh lấy đi a!

– Cây kiếm này giá bao nhiêu?

Cố Trường Thanh không hề để ý tới lời nói của Đồ Phủ Tịnh mà quay sang lão chưởng quầy kia, sau đó cầm lên cây kiếm màu trắng bạc kia, nó là Ngân Kinh Kiếm ban đầu hắn báo giá 30 vạn mai linh thạch.

Lão ta biết đây là cơ hội cuối cùng và cũng là duy nhất, nếu như hắn không cho Cố Trường Thanh cái giá khiến hắn hài lòng, thì nhất định hắn sẽ không xong với Đồ Phủ Tịnh đâu.

– Tiểu… hữu… cái này 20 vạn a!

Sau khi hắn báo giá, liền nhìn thấy sắc mặt của Cố Trường Thanh hơi nhíu lại, mồi hôi sau lưng hắn liền túa ra như mưa.

– Không không… là 15 …..

Nhưng khi hắn nói lời đó mà vẫn thấy sắc mặt Cố Trường Thanh vẫn lạnh tanh, hắn liền tranh thủ nói lại.

– 10 vạn… không không là 5 vạn, giá chót là 5 vạn.

Cố Trường Thanh biết như hắn tiếp tục ép giá, lão ta nhất định sẽ tiếp tục hạ giá, nhưng Cố Trường Thanh cũng không làm vậy, hắn liền ném cái túi càn khôn chứa 5 vạn linh thạch cho lão chưởng quầy, thu hồi toàn bộ số bảo vật đã mua vào túi của mình. Lão ta, với vẻ mặt mừng rỡ xen lẫn kinh hãi, vội vàng bắt lấy, thở phào nhẹ nhõm như vừa thoát khỏi cửa tử.

Quay sang Đồ Phủ Tịnh, Cố Trường Thanh nhếch môi, ánh mắt băng lãnh:

– Đồ ta đã mua, tại sao phải đưa cho ngươi?.

Thanh âm của hắn lạnh như băng, không chút sợ hãi hay nhượng bộ.

Đồ Phủ Tịnh sững sờ. Hắn ta, Đồ Phủ Tịnh, tử đệ Đồ Phủ thế gia, đệ tử Tuyền U Cung, kẻ luôn ngạo mạn và xem trời bằng vung nhờ danh tiếng U Minh của đại ca Đồ Phủ Tề, chưa từng gặp phải kẻ nào dám nói chuyện với hắn bằng giọng điệu như vậy.

Hắn nhìn Cố Trường Thanh, một gã Trúc Cơ viên mãn chưa khai khiếu, mà lại dám chống đối hắn? Nụ cười lạnh lùng trên môi hắn ta tắt ngấm, thay vào đó là vẻ mặt giận dữ xen lẫn khó tin.

– Ngươi… Ngươi nói cái gì?

Đồ Phủ Tịnh gằn giọng, sát khí bỗng nhiên bùng nổ, bao trùm lấy Cố Trường Thanh. Hắn ta không ngần ngại phóng thích uy áp của một tu sĩ Trúc Cơ đại viên mãn đã khai nhất khiếu, muốn nghiền nát ý chí của Cố Trường Thanh ngay tại chỗ.

– Một tên Trúc Cơ con con dám cướp đồ của ta, còn dám ăn nói ngông cuồng như vậy? Ngươi có biết ta là ai không?

Đám tùy tùng của Đồ Phủ Tịnh phía sau cũng bắt đầu xông lên, linh lực dao động, sẵn sàng ra tay. Không khí trong cửa hàng bỗng chốc trở nên căng thẳng tột độ, thu hút ánh nhìn hiếu kỳ của những tu sĩ khác. Họ nhận ra Đồ Phủ Tịnh và không khỏi tò mò về kẻ dám đối đầu với hắn.

Cố Trường Thanh vẫn giữ nguyên vẻ bình thản, đứng thẳng lưng giữa luồng sát khí và uy áp. Ánh mắt hắn lạnh lẽo, không chút dao động. Hắn đã trải qua những trận chiến sinh tử với Kết Đan Kỳ, linh thú cấp 4 đỉnh phong, và thậm chí suýt chết dưới tay cường giả hơn hắn một cảnh giới. Uy áp của một tên Trúc Cơ Kỳ đại viên mãn nhất khiếu như Đồ Phủ Tịnh không thể khiến hắn mảy may nhíu mày.

– Ta không cần biết ngươi là ai!

Cố Trường Thanh đáp lại, giọng nói vẫn bình thản, nhưng ẩn chứa một sự tà dị khó lường.

– Đồ đã mua, tiền đã trả, nó là của ta.

Thái độ của Cố Trường Thanh đã chọc giận Đồ Phủ Tịnh đến cực điểm. Lời nói của hắn ta không chỉ bị bỏ qua mà còn bị đáp trả bằng sự khinh thường. Khuôn mặt Đồ Phủ Tịnh vặn vẹo.

– Tốt! Tốt lắm! Tiểu tử, ngươi là kẻ đầu tiên dám làm ta tức giận đến vậy ở Đại Ma Hoàng Triều này! Hôm nay ta sẽ cho ngươi biết, cướp đồ của Đồ Phủ Tịnh ta ngươi sẽ phải trả giá đắt như thế nào!

Đồ Phủ Tịnh gầm lên, không chút khách khí, lập tức tung ra một chưởng mang theo linh lực cuồn cuộn, nhắm thẳng vào Cố Trường Thanh. Hắn ta muốn một đòn hạ gục kẻ ngông cuồng này, để lấy lại thể diện.

Khi Đồ Phủ Tịnh, với vẻ mặt đầy ngạo mạn và sát khí, tung ra chưởng lực nhắm thẳng vào Cố Trường Thanh, không khí trong cửa hàng như đặc quánh lại. Đám tùy tùng của hắn ta cũng xông lên, định phối hợp vây công.

Tuy nhiên, Thủy Nguyệt và Cơ Dao Yên đứng bên cạnh lại không hề có ý định can thiệp. Ánh mắt hai nàng như đang xem một trò vui, quan sát Cố Trường Thanh sẽ xử lý tên ngông cuồng này như thế nào.

Cố Trường Thanh không hề động đậy. Hắn đứng yên, để chưởng lực của Đồ Phủ Tịnh ập đến. Đến sát gần, hắn mới khẽ nghiêng người, né tránh đòn công kích vật lý một cách dễ dàng, nhưng đồng thời, ánh mắt hắn lóe lên một tia sáng tà dị.

– Muốn chết!

Cố Trường Thanh khẽ cười khẩy, nhưng giọng điệu lạnh lẽo như băng. Hắn không cần dùng đến linh lực hay pháp bảo để đối phó với tên nhãi nhép này. Hắn chỉ cần một thứ…..

– Diệt Hồn!

Một luồng thần thức vô hình, đen tối nhưng không quá bạo liệt như khi dùng để giết người, lập tức xuyên thẳng vào hải ý thức của Đồ Phủ Tịnh. Đây là một đòn Diệt Hồn ở mức độ nhẹ, không nhằm mục đích tước đoạt sinh mạng, mà là một lời cảnh cáo, một cú sốc tinh thần cực mạnh.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

thien-chau-bien.jpg
Thiên Châu Biến
Tháng 1 25, 2025
truong-sinh-tu-du-lich-thuyet-thu-bat-dau.jpg
Trường Sinh, Từ Du Lịch Thuyết Thư Bắt Đầu
Tháng 2 2, 2026
than-gioi-ba-phong-khi.jpg
Thần Giới Bá Phóng Khí
Tháng 1 26, 2025
tokyo-sieu-nang-luc-cua-ta-moi-tuan-doi-moi.jpg
Tiên Cuồng
Tháng 1 26, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP