Chương 123: Huyền Dạ thoát biến.
Đại Ma hoàng thành về đêm không những không lâm vào an tỉnh mà là càng thêm náo nhiệt.
Đối với tu chân giả ngày đêm vốn không khác biệt, cho nên lượng người ra ngoài tầm bảo là rất nhiều, trên đường về Cố Trường Thanh cũng chú ý một ít món đồ, nhưng khi xem xét kỹ hắn thất vọng, không giống với những gì hắn mong đợi.
Bên cạnh đó, hắn cũng đến một số cửa hàng lớn mua một ít vật liệu cần thiết cho luyện chế bổn mệnh pháp trận của hắn, một số thứ mà bên trong tông môn không có. Sau một đêm gom góp hắn gần như đã tập hợp đủ vật liệu ngoại trừ ba món cực kỳ hiếm kia.
Nếu như không ổn, khi đi vào bên trong thượng cổ chiến trường đi tìm ngưòi của Từ Tĩnh thế gia trao đổi. Hắn thật sự không biết thứ bảo vật gì mới có thể đánh động được họ.
Trong hai ngày tới, nhân khí của Hoàng thành đã tăng mạnh với tốc độ khủng bố. Không chỉ người của các thế lực lớn đến mà những thế lực khá có danh tiếng khác cũng lần lượt kéo nhau tới. Nhất thời, Hoàng thành có thể coi là nơi cường giả tụ hội, vô cùng hỗn loạn.
Mà hỗn loạn như thế cho nên đám người của Lăng Tiêu Các cũng ít ra bên ngoài hơn, để tránh gặp rắc rối tất cả điều an ổn ở lại bên trong phòng của mình. Kể cả Cố Trường Thành cũng như thế.
Từ hồi về đến phòng, Cố Trường Thanh liền lấy ra một út đồ vật ra nghiên cứu, bên trong đó có cả những vật liệu mà hắn đã gom góp để tạo nên trận pháp bổn mệnh nghiên cứu hồi lâu hắn cũng đành bỏ qua, bởi vì thiếu vật tư then chốt cho nên hắn cũng không gấp gáp làm gì.
Sau đó hắn lấy ra Ngân Linh Kiếm mà hắn mua được ở chợ đen, hắn ngắm hồi lâu sau đó quyết định ném nó và một ít linh bảo khác mà hắn có được vào Tạo Hóa Tiên Lô để lấy ra tinh hoa, dù là sau Ngân Linh Kiếm cũng là linh bảo thượng phẩm hẳn là cũng lên một ít phẩm cấp của Huyền Dạ.
Cuối cùng là cái tản đá màu đỏ kia. Trong căn phòng yên tĩnh, Cố Trường Thanh ngồi bên mép giường, tay cầm cái tản đá đó lên, cặp mày chau lại không ngừng quan sát nó.
Haizz…!!!
Quan sát cả nửa giờ đồng hồ, Cố Trường Thanh thở dài, vẻ mặt không cam tâm.
Trước đó hắn đã dùng đủ mọi cách để thăm dò cái tản đá đỏ này nhưng vẫn chẳng phát hiện được chút dị thường nào. Nguyên liệu làm ra nó không phải quý hiếm, cũng chỉ là một cục đá bình thường cũng chẳng có năng lượng gì tỏa ra. Cố Trường Thanh có thể khẳng định nó chẳng phải thứ Linh bảo nào hết, vì thế suy nghĩ có được bảo vật đã hoàn toàn sụp đổ.
– Không đúng!
Cố Trường Thanh cầm chặt nó trong tay lẩm bẩm, lần đầu tiên nhìn thấy nó rõ ràng hắn đã cảm thấy được cái khí hải màu đen rung lên hẳn là có liên quan đến cây hắc liên bên trong cơ thể hắn.
– Không lẻ phải dùng đến Đồ Lục Thiên Ma Kinh hay là năng lượng của cây hắc liên thần bí kia!- Cố Trường Thanh thầm nghĩ.
Nghĩ liền làm, Cố Trường Thanh bắt đầu vận dụng cả hai. Đầu tiên Đồ Lục Thiên Ma Kinh được thúc dục, hắn liền đưa tâm thần của mình vào bên trong khí hải màu đen, sau đó liền rút ra một ít năng lượng thuần túy từ bên trong rót vào tản đá trước mặt.
Nhưng dù có làm như thế nào thì nó vẫn không hề có một chút phản ứng nào.
Cố Trường Thanh cảm thấy đau đầu với cục đá màu đỏ. Hắn đã dùng mọi cách, thậm chí cả năng lượng thuần túy từ khí hải đen và Đồ Lục Thiên Ma Kinh, nhưng cục đá vẫn trơ lì, không một chút phản ứng.
Hắn biết rõ cảm giác khí hải đen rung động khi lần đầu chạm vào nó không thể là giả, vậy mà nó lại chẳng phải linh bảo hay vật phẩm quý hiếm nào.
– Cái này rốt cuộc là cái gì đây nhỉ?
Cố Trường Thanh thở dài thườn thượt, lắc đầu, định cất cục đá vào túi Càn Khôn.
Nhưng đúng vào khoảnh khắc hắn lơ đễnh, một cạnh sắc của cục đá bất ngờ cứa vào lòng bàn tay hắn. Vết thương không lớn, chỉ là một vết cắt nhỏ, nhưng máu tươi đã lập tức rịn ra, đọng lại trên da.
Và rồi, một cảnh tượng kỳ lạ đã xảy ra. Từ miệng vết thương nhỏ bé đó, một cổ khí tức âm lãnh mà tà dị màu đen không ngừng cuộn trào bay ra. Luồng khí tức này, vốn là tinh hoa của ma niệm của cây hắc liên kia và huyết mạch của Cố Trường Thanh, không tiêu tán vào không khí mà lập tức thẩm thấu vào bên trong cục đá màu đỏ kia, như bị một lực hút vô hình kéo vào.
Ngay lập tức, cục đá màu đỏ, vốn im lìm như một vật chết, bỗng nhiên run rẩy dữ dội. Màu đỏ của nó nhanh chóng bị nhuộm đen, trở nên thâm trầm và quỷ dị. Từ bên trong, một luồng ma khí cổ xưa và hung bạo bùng phát, thổi tung bụi bẩn trên bàn và khiến không gian trong phòng khẽ rung động. Cố Trường Thanh cảm nhận rõ ràng một mối liên hệ sâu sắc, nguyên thủy được thiết lập giữa hắn và cục đá.
Rắc… rắc… rắc…!!
Những tiếng nứt vỡ nhỏ vang lên. Bề mặt cục đá màu đen dần bong tróc, rơi ra từng mảng. Dưới lớp vỏ đá khô cằn ấy, một vật thể màu đen tuyền dần lộ ra.
Nó không phải là một viên đá nguyên khối, mà là một đoạn mũi thương màu đen, cổ kính và đầy bá thế. Phần mũi thương sắc bén, toát ra hàn quang lạnh lẽo, trên thân khắc vô số phù văn ma đạo cổ xưa mà Cố Trường Thanh chưa từng thấy. Khí tức của nó giống hệt như khí tức của Đồ Lục Thiên Ma Kinh, thậm chí còn cổ xưa và mạnh mẽ hơn.
Và rồi, một cảnh tượng càng khiến Cố Trường Thanh kinh ngạc hơn xảy ra.
Từ trong túi Càn Khôn của hắn, Huyền Dạ trường thương mà hắn luôn mang theo, bỗng nhiên rung lên bần bật. Nó không đợi Cố Trường Thanh ra lệnh, mà tự động bay vút ra bên ngoài, như có linh tính. Huyền Dạ bay lượn quanh đoạn mũi thương màu đen vừa hiện thế, phát ra tiếng thương minh vang vọng đầy hưng phấn, cuồng nhiệt.
Sau vài vòng bay lượn, Huyền Dạ trường thương lập tức lao thẳng tới, và trước ánh mắt kinh ngạc của Cố Trường Thanh, nó bắt đầu dung hợp với đoạn mũi thương màu đen. Toàn bộ phần mũi thương của Huyền Dạ ban đầu dần dần tiêu biến, thay vào đó là đoạn mũi thương cổ xưa vừa được giải phong. Các phù văn trên đoạn mũi thương mới lập lòe, từ từ lan rộng khắp thân Huyền Dạ, khiến toàn bộ cây thương trở nên thâm thúy, tà dị và mạnh mẽ hơn gấp bội.
Đây không chỉ là một linh bảo được nâng cấp, mà là một sự thức tỉnh. Huyền Dạ trường thương dường như đã tìm được linh hồn thực sự của nó.
Cố Trường Thanh nhìn cây trường thương đang trôi nổi giữa không trung, chứng kiến từng phần của nó hòa nhập với đoạn mũi thương đen tuyền.
Hắn cảm thấy một luồng sóng chấn động mạnh mẽ truyền thẳng vào tâm trí, không phải đau đớn, mà là một sự kết nối sâu sắc và cổ xưa. Huyền Dạ giờ đây không chỉ là một linh bảo thông thường, nó đã trở thành một món lợi khí giết chóc của hắn.
Toàn bộ thân thương được bao phủ bởi những phù văn cổ xưa đen kịt, chúng không đơn thuần là hoa văn trang trí mà là những ký tự cổ xưa ẩn chứa sức mạnh hủy diệt.
Ánh sáng của Huyền Dạ không còn là sắc bạc lạnh lẽo nữa, mà là một màu đen tuyền thâm thúy, đôi khi lại lóe lên những tia đỏ như máu hoặc xanh biếc quỷ dị. Khí tức từ cây thương cuồn cuộn dâng trào, không chỉ là ma niệm mà còn pha lẫn một chút khí tức tà thần cổ xưa, khiến không gian xung quanh nó trở nên nặng nề và áp bức.
Cố Trường Thanh đưa tay ra, Huyền Dạ lập tức bay vào lòng bàn tay hắn, như một đứa trẻ tìm về vòng tay cha mẹ. Cảm giác ấm áp và mạnh mẽ lan tỏa khắp cơ thể hắn. Hắn có thể cảm nhận rõ ràng sức mạnh khủng khiếp ẩn chứa bên trong cây thương, mạnh hơn Ngân Linh Kiếm và tất cả các linh bảo thượng phẩm khác cộng lại. Đây chính là một món Pháp khí mạnh mẽ, thậm chí còn có tiềm năng tiến hóa cao hơn nữa!
Cố Trường Thanh, ánh mắt lóe lên sự phấn khích. Đoạn mũi thương này, cùng với sự cộng hưởng của khí hải đen và Đồ Lục Thiên Ma Kinh, đã khai phá một phần tiềm năng ẩn sâu của Huyền Dạ, đưa nó lên một tầm cao mới. Hắn tin rằng, với Huyền Dạ lột xác, sức chiến đấu của hắn đã tăng lên đáng kể, đủ sức đối phó với những đối thủ mạnh hơn rất nhiều.
Hắn thử vung nhẹ cây thương. Một luồng ma khí đen kịt theo đó mà cuộn lên, xé rách không khí, tạo ra những tiếng rít ghê rợn như tiếng quỷ khóc. Cố Trường Thanh gật đầu hài lòng. Bảo vật quý giá nhất mà hắn tìm được ở Đại Ma Hoàng Triều không phải là vật liệu quý hiếm cho bổn mệnh trận pháp, mà chính là đoạn mũi thương này. Nó đã hóa giải sự thất vọng của hắn về cục đá vô dụng ban đầu, biến thành một bất ngờ lớn.
Cố Trường Thanh ngồi tĩnh tọa trong phòng, tay khẽ vuốt ve cây Huyền Dạ đã lột xác. Sức mạnh mới của cây thương khiến hắn phấn chấn, nhưng tâm trí hắn nhanh chóng quay trở lại với mục tiêu quan trọng hơn đó là đả thông khiếu huyệt.
Hắn nhớ rõ lời Khổng Tuyên đã nói: cơ thể con người có chín khiếu huyệt. Bảy cái hiển lộ, hai cái ẩn sâu. Đặc biệt là khiếu huyệt thứ chín nó là cực cảnh, nghe đồn chưa ai từng đả thông thành công từ cổ chí kim. Mỗi khiếu huyệt được đả thông sẽ tăng cường thực lực một bậc, và số lượng khiếu huyệt mở ra càng nhiều thì sức mạnh càng khủng bố.
Vấn đề của Cố Trường Thanh nằm ở chỗ, căn cơ của hắn đã bị hao tổn. Đối với một người như hắn, việc phá vỡ cực cảnh của khiếu huyệt thứ chín còn khó hơn cả kết đan. Hơn nữa, vị trí chính xác của khiếu huyệt thứ chín vẫn là một bí ẩn, khiến hắn rơi vào thế bí.
Tuy nhiên, hắn không nản lòng. Mục tiêu trước mắt của hắn là đả thông khiếu huyệt thứ nhất. Dù không phải là khiếu huyệt ẩn sâu, nhưng việc đả thông khiếu huyệt đầu tiên sẽ là bước đệm quan trọng, giúp hắn củng cố căn cơ, tăng cường sức mạnh và chuẩn bị cho những bước đột phá tiếp theo.