Chương 115: Lên đường.
Chấn động ở nơi đây vẫn còn vương vấn, nhưng đến khi bọn họ bình tỉnh trở lại thì Cố Trường Thanh đã rời đi rồi và biến mất cùng lúc đó còn có cả nữ nhân dũng mãnh Cơ Dao Yên.
Đến giờ phút này, Lữ Tùng mới phát hiện ra Lăng Tiêu Các toàn là kỳ nhân ẩn mình, thực lực vô cùng khủng bố, Cơ Dao Yên tuy là không thể bì được với Cố Trường Thanh nhưng lại cũng không kém, một mình chiến với hai mươi cao thủ trúc cơ hậu kỳ đại viên mãn mà còn vẫn ung dung.
Tuy là không làm được nhất kích tất sát, nhưng như vậy đã là rất mạnh rồi. Với bọn họ mà nói chính là lực lượng mà họ ao ướt cả đời mà không thể có được.
Trong khi đám người đang thổn thức, thì hai người Cố Trường Thanh đã bước lên Thanh Ưng và đi xa. Thanh Ưng vừa vô cánh lao đi thì bổng nhiên Cố Trường Thanh lập tức cảm nhận được một cổ mê muội đầu óc truyền đến, làm hắn quỵ xuống một cái.
Cái này chính là dấu hiệu của thần thức tiêu hao quá độ. Làm cho hắn nhất thời choáng váng, nhưng hắn liền ngồi xuống trên người phủ lên năng lượng của tiểu tháp hắn liền lấy ra một viên đan dược tên là Thiên Ly Đan cái này chính là một loại đan dược uẩn dưỡng thần hồn mà hắn đã chuẩn bị từ trước. Hắn biết khi dùng Diệt Hồn thì thần thức lại tiêu hao rất nhiều, nhưng hắn lại không ngờ nó lại tiêu hao nhiều đến vậy.
Trên không trung phi hành, thấm thoát đã hơn nửa canh giờ trôi qua, dược lực của Thiên Ly Đan đã hết hắn liền mở ra hai mắt. Tuy là hiện tại vẫn chưa hồi phục đến đỉnh phong, nhưng lại cũng không thành vấn đề. Hắn cũng không tiếp tục nửa vì lúc này đã đến Lăng Tiêu Các rồi.
Keng, keng, keng…..!!!
Khi hắn về đến Tông môn, thì bổng nhiên một tiếng chuông vang vọng thiên địa truyền khắp tông môn. Tiếng chuông này vang lên ngay lúc này chỉ có một sự việc duy nhất đó là đại thịnh yến của Đại Ma Hoàng Triều.
Tiếng chuông ngân vang mãi trong Lăng Tiêu Các, tiếng chuông này cũng báo hiệu cho các đệ tử chân truyền của Lăng Tiêu Các tập trung lại với nhau.
Đệ tử chân truyền tất cả điều là những tu sĩ trúc cơ mạnh nhất của Lăng Tiêu Các. Theo như quy cửu chính là mười người, nhưng khi Cố Trường Thanh gia nhập, tông môn đã phá lệ cho hắn khi hắn chưa đột phá trúc cơ kỳ.
Nơi đây không chỉ có đệ tửu chân truyền đến đây mà con có cả các kết đan trưởng lão và các ngoại môn và nội môn đệ tử cũng tập trung ở đây.
Cố Trường Thanh nhìn thấy các vị túc lão điều lộ ra vẽ mỗi mệt, mồ hôi nhễ nhãi, như là mới trãi qua đại chiến kinh thiên vậy.
Bổng nhiên khóe miệng của Thủy Nguyệt mấp mấy như là nói cái gì đó. Cố Trường Thanh vốn không hiểu, nhưng bên tai bổng vang lên thanh âm của Thủy Nguyệt.
Nghe xong, hắn liền nhẹ gật đầu. Cái này Thủy Nguyệt chính là nói với hắn về tình hình cụ thể, chính là Tuyết Linh Cung và hai tông phái khác dương đông kích tay cử ra nguyên anh và kết đan kỳ tu sĩ đến cầm chân cao tầng của Lăng Tiêu Các, để cơ hội cho đám thuộc hạ giành lại tòa thượng phẩm linh mạch kia. Và tất nhiên tình hình cụ thể ở nơi đó cao tầng cũng đã biết.
Và hắn cũng biết được khi tông môn nhận ra ý đồ của chúng thì liền phái viện binh tới, nhưng cái này thật sự là thừa thải a! Thủy Nguyệt cũng âm thần quan sát nơi đó. Chiến trường đó nếu như viện binh không tới không làm hai tên kết đan đó phân tâm, thì Cố Trường Thanh cũng có thể thành công phát ra Diệt Hồn để tiêu diệt bọn chúng chỉ là tiêu hao thêm một tí mà thôi.
– Tốt, các ngươi đã đến đông đủ, vậy thì chúng ta xuất phát thôi.
Tề Vân Tử nhẹ gật đầu, sau đó vung tay lên lập tức Tử Dực Điêu xuất hiện trên không trung.
Bên ngoài đám người nhìn thấy Tử Dực Điêu xuất hiện chúng liền đề cao tinh thần, đám đệ tử chân truyền hành tung vô cùng bí ẩn, như là thần long thấy đầu không thấy đuôi, ít có cơ hội đươc diện kiến, gặp được họ còn khó hơn gặp chưởng môn, cho nên chúng không từ bỏ bất kỳ cơ hội nào để diện kiến họ.
Bên trong đại điện, Tề Vân Tử là người đầy tên bước lên Tử Dực Điêu sau đó là Thủy Nguyệt sau cùng là các đệ tử chân truyền bước lên, và cuối cùng mới là Cố Trường Thanh và Cơ Dao Yên bước lên.
Khi vừa lên Tử Dực Điêu, hắn liền bắt đầu quan sát. Nơi đây ngoài hắn và Cơ Dao Yên ra thì còn lại chín người bên trong có bảy nam và hai nữ, ai nấy cũng điều khí chất bất phàm, thực lực cũng rất mạnh chí ít ai cũng là cao thủ trúc cơ hậu kỳ đại viên mãn cảnh giới.
Cố Trường Thanh đang xem xét bọn họ, bọn họ cũng vậy cũng rất muốn xem kỹ Cố Trường Thanh. Bọn họ xem xem nhân vật mà làm chấn động cả Hắc Ma Lĩnh là nhân vật như thế nào. Dù gì thì Tuyết Linh Cung cũng là vương cấp đỉnh cao tu chân quốc hẳn là qua vài năm nửa sữ bước lên hàng ngũ hoàng cấp rồi.
Bước lên hàng ngũ tu chân hoàng cấp không phải chỉ cao thủ đỉnh cao đạt đến hóa thần mà là cần phải thâu tóm thế lực, cho nên Tuyết Linh Cung mới kích động chiến tranh.
Cố Trường Thanh sau khi xem một lúc lại hết hứng thú, hắn liền khoanh chân ngồi xuống vận chuyển công pháp hồi phục lại linh lực và thần thức. Số lượng linh thạch, Huyền Linh Đan và Thiên Ly Đan mà hắn phục dụng làm cho đám người kia cũng trợn mắt há hóc mồm, lượng lớn đan dược như vậy cũng chỉ có Cố Trường Thanh mới lấy ra được. Còn về bọn hắn chỉ có thể ao ước mà thôi.
Cơ Dao Yên và hai nữ khác như là vừa gặp đã thân liền đàm luận rất nhiều. Bọn họ cũng cảm nhận được áp lực phát tán ra từ Cơ Dao Yên cho nên hai người bọn họ rất vui vẽ trò chuyện, không dám lãnh đạm.
Ba nữ nói chuyện vui vẽ thỉnh thoảng còn chỉ chỉ về phía Cố Trường Thanh. Bọn họ rất là ao ướt được một đạo lữ song tu như vậy, mỹ nhân ai không mến anh hùng.
Khụ, khụ!
Không khi tất cả ai nấy cũng có việc riêng thì bổng Tề Vân Tử ho nhẹ một cái. Khi thấy tất cả điều tập trung vào hắn thì hắn mới bắt đầu lên tiếng.
– Các ngươi có biết mục tiêu chúng ta là ở đâu? Và chuyến đi lần này là gì hay không?
Tất cả không ai lên tiếng, như là tôn trọng Tề Vân Tử để hắn tiếp tục nói.
Sau đó Tề Văn Tử bắt đầu lên tiếng, kể lại tất cả những gì mà Thủy Nguyệt đã nói cho hắn nghe. Tuy là tất cả đã biết hết nhưng vẫn chăm chú nghe không sót chử nào, kể cả Cố Trường Thanh.
Tề Vân Tử bổng nói một lượt, sau đó ngừng lại chờ đợi đám nhỏ tiêu hóa tin tức rồi mới tiếp tục lên tiếng.
– Chưởng môn sư bá, tại vì sao Đại Ma Hoàng Triều không độc chiếm các danh ngạch này vậy?
Bên trong đám người, một nam tử toàn thân bạch y thân trần thoát tục lên tiếng, hắn chính là chân truyền đệ tử đệ nhất nhân, Tư Hoành Không.
– Cái này sao, dù có cho chúng ta các tông phái cấp thấp tham gia thì cũng như vậy, chúng ta không cạnh tranh mại thiên tài của Hoàng triều, cuối cùng danh ngạch cũng sẽ lọt vào tay bọn chúng mà thôi. Cái này cũng như là một cái cơ hội để Hoàng triều phô diễn sức mạnh vậy.- Tề Vân Tử nói.
– Vậy nếu như chúng ta giành được danh ngạch có thể đi vào thượng cổ chiến trường?- Tư Hoành Không hỏi.
– Được, dù sao Đại Ma Hoàng Triều cũng phải giữ mặt mũi chứ, nếu như lật lọng như vậy thì hai mươi năm sau một mình dùng yến luôn đi!- Tề Vân Tử cười nói.
– Chưởng môn thế cách thức và quy tắc tranh đoạt danh ngạch như thế nào?- một vị chân truyền đệ tử khác, Hùng Phi lên tiếng.
Nghe thấy thế, Tề Vân Tử liền lắc đầu, trầm ngâm rồi nói.
– Không rõ ràng, mỗi một lần thịnh yến thì Hoàng triều lại đưa ra một cách thức mới, cũng không rõ ràng cho lắm.
– Bốn mươi năm trước thì chính là liệp xác yêu thú. Hai mươi năm trước chính là lôi đài tỷ thí! Không biết lần này sẽ là gì?
Đám người nghe thấy vậy cũng kinh ngạc vạn phần. Sau đó lại có người lên tiếng hỏi, người này là một trong ba nữ tên là Vân Du.
– Chưởng môn, cao thủ trẻ tuổi của Hoàng triều và các nước chu hầu mạnh đến mức nào?
– Cái này sao? Các nước chư hầu thực lực vốn cũng rất mạnh nhưng không phải là người các ngươi nên chú ý. Các ngươi nên chú ý nhất là thiên tài của hoàng thất và tứ đại thế gia của Đại Ma hoàng triều bên cạnh đệ tử của Tuyết Linh Cung cũng không kém!
Nhắc đến Tuyết Linh Cung tất cả mọi người ai cũng nhìn về Cố Trường Thanh, quả thật Tuyết Linh Cung bị một mình Cố Trường Thanh đánh cho rơi rớt mặt mũi a!
Cố Trường Thanh cũng cười khổ, hắn đâu muốn tình huống thành ra hỏng bét như thế này. Bị Tuyết Linh Cung truy cùng giết tận, hiện tại muốn biết ai là người mà chúng muốn giết nhất thì không ai khác chính là Cố Trường Thanh hắn rồi.
– Chưởng môn sư bá, thiên tài của Đại Ma hoàng triều có những ai và mạnh đến mức nào?- Vân Du lại hỏi.
– Đại Ma Hoàng Triều không giống với các tu chân quốc khác nơi đây chính là gia tộc làm bá chủ, toàn bộ Hoàng triều có năm gia tộc lớn và hai Tông phái.
Đại Ma Hoàng Triều, Hoàng Đế có tổng cộng chín người con, bên trong đó có sáu vị hoàng tử và ba vị công chúa, bên trong đó tất cả các người đó sớm đã trưởng thành, hiện tại chỉ có hai vị là tam hoàng tử và bát công chúa đang ở trúc cơ kỳ, mà vị tam hoàng tử đó chính là kình địch của các ngươi, trúc cơ hậu kỳ đại viên mãn.
Nghe nói nửa năm trước hắn bị gã kết đan kỳ truy sát, tuy thân mang trọng thương nhưng may mắn có thể trốn thoát được.
Ngoài ra, Đồ Phủ thế gia có Đồ Phủ Tề, Quang tộc có Quang Chi Linh một thiên chi kiêu nữ, Lý phủ đại bộ thượng thư, Lý Dao Thư cũng là một kẻ đáng sợ, Văn gia,Văn Kiệt hắn cũng rất tàn nhẫn.
Còn về nhị cung, Phiêu Hỏa Cung truyền thừa về luyện khí rất mạnh, chân truyền đại đệ tử Hỏa Phiên Nhiên thực lực tuy không mạnh nhưng linh bảo cao cấp có thể bù đắp. Còn lại Tuyền U Cung là một tông phái ma tu cực kỳ khủng bố hắn có ma tử U Minh rất khủng bố.