Chương 114: Diệt Hồn chi uy.
Gã Kết Đan Kỳ lão giả, sau khi ép Cố Trường Thanh vào thế hạ phong, cảm thấy đã nắm chắc phần thắng.
Hắn quyết định không kéo dài trận chiến, dồn toàn bộ Kết Đan linh lực còn lại, thi triển chiêu thức mạnh nhất của mình một đạo linh quyết cực hạn, hội tụ uy lực của cảnh giới Kết Đan, mục tiêu chính là kết liễu Cố Trường Thanh ngay tại chỗ.
Linh lực của lão già bùng nổ, không còn là những luồng công kích nhỏ lẻ. Toàn bộ thiên địa linh khí trong phạm vi hàng trăm trượng xung quanh hắn dường như bị hút cạn, hội tụ lại một cách điên cuồng.
Trên đỉnh đầu lão giả, một bàn tay khổng lồ bằng linh lực bắt đầu ngưng tụ. Bàn tay này không mang theo hình thái cụ thể của bất kỳ sinh vật nào, mà chỉ là một khối năng lượng tinh thuần, trong suốt nhưng lại chứa đựng sức nặng và uy lực của một ngọn núi đang sụp đổ. Những đường vân khủng bố như ẩn hiện trên từng đường chỉ tay, khiến nó trông càng thêm thâm sâu và đáng sợ.
Nó không phải là một đòn đánh nhanh như chớp, mà là một sự áp chế tuyệt đối. Bàn tay khổng lồ ấy từ từ, nhưng vững chắc, ép xuống không gian nơi Cố Trường Thanh đang đứng, áp lực vô hình trong không gian lại tăng lên gấp bội, khiến không khí trở nên đặc quánh, tưởng chừng như có thể bóp nát cả xương cốt. Ánh sáng xung quanh dường như bị hút vào lòng bàn tay, tạo nên một vùng tối tăm chết chóc.
Đây chính là biểu hiện của sức mạnh Kết Đan Kỳ không chỉ là linh lực thuần túy, mà là sự khống chế tuyệt đối về thiên địa quy tắc.
Cố Trường Thanh cảm nhận rõ rệt trọng lực khủng khiếp đè nặng lên vai, muốn ép hắn quỳ xuống. Các kinh mạch trong cơ thể hắn gào thét, xương cốt kêu răng rắc dưới áp lực vô hình. Ngay cả Băng Phách Lôi Thể cũng phải căng cứng đến cực hạn để chống đỡ, và Sát Lục Luật Trường cũng chỉ có thể run rẩy trước uy lực nghiền nát của bàn tay linh lực.
Mục tiêu của đòn đánh này không chỉ là gây sát thương vật lý, mà còn là nghiền nát ý chí, làm tan rã đạo tâm của Cố Trường Thanh. Lão già muốn chứng minh rằng, khoảng cách cảnh giới là một vực sâu không thể vượt qua, và mọi sự nghịch thiên đều sẽ bị nghiền nát dưới bàn tay của một cường giả Kết Đan chân chính.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Cố Trường Thanh biết mình không thể lùi. Hắn đã lĩnh hội được bài học xương máu về sự khinh địch trước cảnh giới, nhưng giờ đây không phải lúc để suy nghĩ. Hắn cần một đòn đánh tổng lực, một chiêu thức có thể đối kháng trực diện với uy lực của Kết Đan Kỳ.
– Lôi Quân Tiêu Thiên Quyền!
Cố Trường Thanh gầm lên, tiếng gầm vang vọng như tiếng sấm nổ.
Khí hải trong cơ thể hắn bùng phát đến cực hạn, linh lực cuồn cuộn dâng trào. Thiên Ma Tà Thần Nộ được vận dụng, hiển hóa ra bàn tay ma thần khổng lồ, với những đường vân kỳ dị và khủng bố, bao trùm lấy hắn, tăng phúc toàn diện sức mạnh.
Đồng thời, Cố Trường Thanh dồn nén toàn bộ linh lực vào nắm đấm, thi triển linh quyết thượng phẩm mà hắn vừa lĩnh ngộ Lôi Quân Tiêu Thiên Quyền.
Không gian xung quanh nắm đấm của Cố Trường Thanh vặn vẹo dữ dội, vô số tia sét đen kịt nhảy múa, tiếng sấm rền vang vọng như hàng vạn con Lôi long đang gầm thét. Đây không còn là một chiêu thức linh hoạt, mà là một đòn đánh trực diện, dồn nén tất cả uy lực vào một điểm. Nắm đấm mang theo sức mạnh của Lôi Âm, của Thiên Ma, và của ý chí bất khuất, lao thẳng vào chiêu thức mạnh nhất của gã Kết Đan Kỳ.
Ầm!!!
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang vọng khắp thiên địa, chấn động đến tận những ngọn núi xa xôi. Luồng ánh sáng hủy diệt từ hai phía va chạm, tạo thành một cơn bão linh lực khủng khiếp, san phẳng mọi thứ trong phạm vi hàng chục trượng. Cả không gian dường như bị xé toạc, tiếng nổ xé tai, linh quang chói mắt.
Khi khói bụi và linh lực hỗn loạn dần tan biến, Cố Trường Thanh đứng đó, cơ thể hắn run rẩy, linh lực trong hai khí hải đã gần như hoàn toàn cạn kiệt, nhưng ánh mắt vẫn sắc lạnh như băng. Gã Kết Đan Kỳ lão giả cũng lùi lại mấy chục bước, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, khóe miệng rỉ máu, linh lực hỗn loạn, hiển nhiên cũng đã dốc toàn lực.
Chiêu thức cuối cùng của cả hai đã ngang tài ngang sức, không ai có thể kết liễu đối phương bằng một đòn duy nhất. Cố Trường Thanh tuy mạnh, nhưng vẫn chưa thể vượt qua cảnh giới và kinh nghiệm của một Kết Đan Kỳ lão luyện trong một cuộc đối đầu trực diện như vậy.
Đúng lúc đó, viện binh của Lăng Tiêu Các và đồng minh đã kịp thời đến nơi, tạo thành một vòng vây thứ hai, dồn ép gã Kết Đan Kỳ vào thế khó. Cố Trường Thanh, không bỏ lỡ cơ hội dù chỉ trong tích tắc. Mượn thời cơ đối thủ bị phân tâm, hắn muốn lập tức kết liễu hai người này.
Trong khoảnh khắc gã Kết Đan Kỳ lão giả bị viện binh Lăng Tiêu Các làm phân tâm, ánh mắt Cố Trường Thanh lóe lên tia sáng lạnh lẽo tột cùng, không còn sự chật vật của việc bị áp chế.
Đây là cơ hội duy nhất, và hắn sẽ không bỏ lỡ. Hắn dồn toàn bộ thần thức vốn đã mạnh mẽ tương đương tu sĩ Kết Đan Kỳ, kết hợp với sức mạnh tà dị của Thiên Ma Nhãn, thi triển thần thức kỹ bí ẩn và đáng sợ nhất của mình.
– Diệt Hồn!
Không có linh quang chói mắt, không có âm thanh bùng nổ, Diệt Hồn là một cuộc tấn công hoàn toàn vô hình, bỏ qua mọi phòng ngự vật lý hay linh lực. Nó là một mũi tên thần thức sắc bén như lưỡi đao được rèn từ địa ngục, tập trung toàn bộ vào hải ý thức và thần hồn của đối thủ.
Khi Cố Trường Thanh tung ra, một luồng sóng thần thức vô hình, đen tối và lạnh lẽo đến thấu xương, lập tức bắn thẳng vào đầu gã Kết Đan Kỳ lão giả. Trong khoảnh khắc đó, lão già đang gồng mình chống đỡ viện binh bỗng nhiên cứng đờ người lại. Đôi mắt đang đầy hung hãn của hắn bỗng trợn ngược, mất đi tiêu cự, tràn ngập vẻ kinh hoàng tột độ như thể vừa nhìn thấy thứ đáng sợ nhất trong địa ngục.
Hắn muốn gào lên, nhưng tiếng hét chỉ nghẹn lại trong cổ họng, hóa thành một tiếng “ực” khô khốc và không trọn vẹn. Thân thể hắn vẫn đứng thẳng, nhưng linh hồn bên trong đã phải chịu đựng sự dày vò khủng khiếp.
Diệt Hồn không giết chết cơ thể, nó trực tiếp ma diệt thần hồn.
Từng mảnh ký ức, từng tia ý chí, từng mảnh hồn phách của gã Kết Đan Kỳ bị xé nát, nghiền nát và hấp thụ một cách tàn bạo, không để lại chút tàn dư nào. Đó là một cái chết mà ngay cả luân hồi cũng không thể cứu vãn.
Chỉ trong một cái chớp mắt, khi luồng thần thức hủy diệt của Cố Trường Thanh thu lại, gã Kết Đan Kỳ lão giả hoàn toàn mất đi mọi sinh khí.
Gần như là cùng lúc gã Kết Đan Kỳ thứ hai và hơn hai mươi gã trúc cơ kỳ bên dưới, cũng phải chịu chung số phận kinh hoàng, thần hồn bị ma diệt chung với gã kết đan đầu tiên.
Thân thể cường tráng của hai gã kết đan kỳ liền đổ gục xuống đất, đôi mắt vẫn mở trừng trừng nhưng đã hóa thành một màu xám xịt vô hồn. Hai gã kết đan kỳ đã chết. Chết một cách đột ngột và kinh hoàng, không chút báo trước, bởi một đòn đánh mà hắn không thể nhìn thấy, không thể chạm vào, và không thể phòng bị.
Sự đáng sợ của Diệt Hồn không chỉ nằm ở khả năng kết liễu nhanh gọn, mà còn ở việc nó để lại một cái xác không hồn, một cái vỏ rỗng tuếch, minh chứng cho sự hủy diệt hoàn toàn của một sinh mệnh. Đó là một chiêu thức không dành cho kẻ yếu, và cũng không dành cho những trận chiến thông thường. Nó là một bí thuật đáng sợ thực sự, cho phép Cố Trường Thanh vượt qua giới hạn vật lý, trực tiếp tàn phá bản nguyên của sinh linh.
Hai cường giả Kết Đan Kỳ gục xuống, chết không nhắm mắt, thần hồn tan biến một cách quỷ dị. Cảnh tượng này, dù chỉ diễn ra trong chớp mắt, lại khắc sâu vào tâm trí của tất cả những ai chứng kiến. Vị trưởng lão kết đan kỳ của Lăng Tiêu Các, người vừa rồi đang cùng giao chiến với tên Kết Đan Kỳ thứ hai, bỗng chốc sững sờ.
Hắn nhìn Cố Trường Thanh, rồi nhìn xuống cái xác không hồn dưới chân. Sức mạnh của Diệt Hồn vượt xa mọi hiểu biết của họ về các linh quyết thông thường.
Nó không phải là một đòn đánh vật lý hay linh lực, mà là sự tàn phá trực tiếp từ bên trong, không có cách nào phòng bị. Một cảm giác kính nể pha lẫn chút rùn rợn dấy lên trong lòng hắn, cái này có nghĩa là gì? đồng nghĩa với việc nếu vừa rồi hắn công kích luôn hắn thì kết quả vẫn là như vậy, sẽ trở thành một cái xác không hồn rồi. Cái tên Cổ Đế Nhai, không chỉ mạnh, mà còn sở hữu những thủ đoạn tàn độc và bí ẩn đến đáng sợ.
Lúc này Cơ Dao Yên cũng kinh sợ vạn phần, không ngờ Cố Trường Thanh lại khủng bố như vậy. Có thể một phát có thể diệt trọn kẻ địch, sức mạnh này làm nàng mơ ước không thôi.
Cố Trường Thanh đứng đó, giữa những cái xác vô hồn, khí tức tà dị khủng bố vẫn cuồn cuộn nhưng đôi mắt hắn đã trở nên sâu thẳm hơn, không còn chút tự mãn nào.
Trận chiến với gã Kết Đan Kỳ đã cho hắn một bài học quý giá. Hắn đã hiểu ra sự khác biệt giữa việc có thể bùng phát sức mạnh Kết Đan Kỳ và chân chính là Kết Đan Kỳ to lớn đến mức nào. Nếu như không có viện binh đến thì có lẽ hắn sẽ còn thảm hại hơn.
Kinh nghiệm chiến đấu, sự am hiểu về thiên địa và sự dồi dào về linh lực là những thứ mà hắn vẫn còn thiếu. Tuy nhiên, hắn cũng nhận ra tiềm năng vô hạn của Diệt Hồn và sự đáng sợ của nó khi được sử dụng đúng lúc.
Sức mạnh đã thể hiện rõ ràng, nhưng mức độ tiêu hao là cực kỳ lớn. Gần như là đã rút cạn thần thức của hắn hiện tại, nhưng đổi lại uy lực của nó là cực kỳ khủng bố. Sử dụng nó một lần hắn đã hiểu hơn rồi, cái này có thể tấn công đa mục tiêu tất nhiên uy lực sẽ giảm bớt.
Gần như là những kẻ có thần thức yếu hơn hắn điều không thể chóng đở được, nếu như kẻ địch có mức độ thần thức cao hơn thì nhất định phải tụ lực, nếu như nếu không có phòng bị thì nhất định cũng sẽ hôi phi yên diệt.