Chương 116: Khai khiếu.
Tất cả bọn họ điều có chiến tích giao thủ với kết đan kỳ mà không chết, thậm chí có thể đã thương ngược lại.
Nói đến đây Tề Văn Tử, Thủy Nguyệt, Cơ Dao Yên liền nhìn về Cố Trường Thanh thử suy nghĩ không biết tất cả cùng lên có thể ngăn cản được Cố Trường Thanh hay là không?
Cố Trường Thanh nhúng vai, hắn cũng lười lên tiếng, sau đó lại tiếp tục luyện hóa đan dược để khôi phục thực lực.
– Các ngươi có biết trúc cơ cao thủ, khi đạt đến đại viên mãn thì còn có chổ tăng lên hay không?
Cố Trường Thanh cũng nhẹ gật đầu, cái này hắn cũng đã biết được. Nên trong ba bộ công pháp Cửu Chuyển Thiên Hoàng Kinh, Đồ Lục Thiên Ma Kinh và cả Kình Thiên Lôi Đế Quyết điều có ghi chép lại về cái này, và Khổng Tuyên cũng đã có nói qua.
Bên trong cơ thể một nhân loại điều có bảy cái khiếu huyệt ở bên trong cơ thể. Đó là lý giải thông thường, nhưng theo như Khổng Tuyên nói thật sự con người có tận chín cái, ngoài bảy cái có thể nhìn thấy được thì còn lại hai đầu khiếu huyệt ẩn nấp cực sâu, bên trong một đầu là ở trong máu, còn lại một cái cuối cùng vô cùng bí ẩn nghe nói đâu từ thổ chí kim chưa một ai thành công.
Tu sĩ mỗi một lần đã thông được một khiếu huyệt thì thực lực thì sẽ tăng lên một bậc. Theo như thông thường không cần đã thông thất khiếu thì vẫn có thể kết đan, nhưng thực lực sẽ yếu hơn người đã đã thông khiếu huyệt, số lượng mở ra càng nhiều thì thực lực càng mạnh.
Và khiếu huyệt thứ chín cũng chính là cực cảnh, nếu như mở ra nó thì cũng có thể trực tiếp kết đan. Nhưng hắn người đã bị hao tổn căn cơ như hắn thì phá cực cảnh còn khó hơn kết đan nửa vả lại đầu thứ chín ở đâu hắn còn không biết, cho nên hắn đã vào thế bí rồi.
Phải biết số lượng khiếu huyệt đã thông càng nhiều thì thực càng thêm khủng bố. Các thiên tài Hoàng triều hẳn đã đả thông thất khiếu rồi, thực lực cũng rất là khủng bố.
Những thứ này Khổng Tuyên cũng vừa nói cho hắn biết.
– Phải rồi Cổ Đế Nhai, Tuyết Linh Cung thế hệ trẻ trúc cơ kỳ thật sự không tầm thường, người mạnh nhất không phải Đường Tâm Liên, chúng có đào ta ba vị gọi là tam đại thiên vương thực lực rất mạnh tất cả điều là cao thủ đã khai khiếu.
Bổng nhiên Tề Văn Tử quay sang Cố Trường Thanh nói.
– Chưởng môn chúng là ai? Thực lực thế nào?
Cố Trường Thanh kinh ngạc, sau đó lên tiếng hỏi.
– Đại thiên vương, Hàn Thiên Tước đả thông ba đầu khiếu huyệt. Còn lại hai tên điều đã đả thông hai đầu khiếu huyệt, chúng lần lượt là Tuyết Linh Dương và Tuyệt Vô Trần.- Tề Vân Tử lên tiếng.
Điều này cũng làm cho Cố Trường Thanh trầm mặt. Đường Tâm Liên không phải là kẻ mạnh nhất, nàng ta vẫn chưa đả thông khiếu huyệt mà đã là mạnh gần như đến mức biến thái, không biết ba người kia mạnh đến bật nào.
– Ta nghe nói Bích Hà Cung cũng đang bí mật bồi dưỡng một thiên tài trẻ tuổi, thực lực cũng rất mạnh hẳn là lần này hắn ta sẽ ra mặt.
Cố Trường Thanh trầm ngâm, hẳn là nơi đây hắn không phải là tu vi yếu nhất mà cũng không phải cao nhất, bởi vì trong những người đệ tử chân truyền đã có người đã đả thông thất khiếu, tỷ như Tư Hoành Không và Vân Du đã đả thông hai khiếu, hai người bọn họ cũng là bài nhất và đệ nhị, ngoài ra còn có hai người đã đả thông một khiếu là Yến Phi và Trùng Khánh hai người, nhất là nha đầu Cơ Dao Yên hắn không nhìn ra?
Vừa rồi Khổng Tuyên có nói cho hắn biết, hai gã kết đan kỳ mà hắn giết chỉ là phổ thông kết đan kỳ, thực lực hẳn là ngang bằng với gã đã đả thông năm khiếu hoặc là mạnh hơn một chút.
Nàng cũng nói với tu vi của đám thiên tài của đỉnh cấp thế lực hẳn là có người đã đả thông sáu khiếu và đi vào đó tìm Thăng Khiếu Đan để đột phá khiếu thứ bảy và tám. Với thực lực hiện tại của hắn tuy là không lót đáy nhưng cũng khó sống sót mà đi ra khỏi thượng cổ chiến trường.
Tề Vân Tử chỉ là muốn nhắc nhở một chút mà thôi. Việc còn lại là tùy theo thực lực của bọn chúng.
Từ đây đến Đại Ma Hoàng triều có ba đường để đi đó là đi ngang Tuyên Vũ Quốc, thứ hai đi ngang Mê Vụ Lâm thứ ba là đi ngang Tuyết Linh Quốc, nhưng Lăng Tiêu Các và Tuyết Linh Cung đã trở mặt với nhau họ hận là không diệt sạch nhau ở đó mà đi chung, cho nên chỉ còn một con đường duy nhất chính là đi ngang Tuyên Vũ Quốc mà thôi.
Bọn họ nghĩ chiến đi này sẽ không được thuận lợi, Tuyết Linh Quốc nhất định sẽ ra tay.
Tề Vân Tử đã biết trước được như vậy, nên hắn cũng không đi theo lẽ thường, hắn muốn đi một con đường khác, đường này tuy là có một ít nguy hiểm nhưng vẫn tốt hơn là bị Tuyết Linh Cung cản đường.
Đó là đi vào Phiêu Linh Sâm Lâm và đi qua Hỏa Vân Quốc rồi mới đi tới Đại Ma Hoàng Triều, tuy như vậy sẽ lâu hơn nhưng đó cũng đã là cách tốt nhất rồi. Theo như hắn dự đoán hẳn là còn khoảng mười ngày nửa mới tới, với thời gian đó hẳn là đủ rồi.
Tử Dực Điêu xuyên qua rừng núi với tốc độ cực cao. Bổng nhiên dị biến đột khởi.
Phía trước liền vang lên từng tiếng nổ rung trời, chấn động thiên địa. Linh lực nổ tứ tán, theo uy áp này đây chính là nguyên anh cấp chiến đấu.
– Là Huyết Vân Điêu!
Tề Vân Tử bổng lộ ra vẻ ngưng trọng, lên tiếng.
Cố Trường Thanh vận dụng Thiên Ma Nhãn đưa ánh mắt nhìn tới, đó là một loài phi cầm, hình dáng giống như đại bàng khổng lồ, nhưng mang một vẻ ngoài ghê rợn và hung ác hơn nhiều.
Toàn thân chúng được bao phủ bởi lớp lông vũ cứng cáp, sẫm màu, thường là xám tro hoặc đen mun. Tuy nhiên, điểm đặc trưng nhất chính là đôi cánh màu máu (Huyết Vân) với những đường gân xanh đen nổi rõ, phát ra một luồng khí tức huyết tinh và hung bạo. Khi bay, đôi cánh này như những đám mây máu cuồn cuộn trên bầu trời.
Với đôi mắt thường đỏ rực có chút ánh kim, sắc lạnh và đầy sát khí, phản chiếu sự khát máu của một loài săn mồi đỉnh cao. Móng vuốt của chúng giống như nhũng thanh dao cạo, có thể dễ dàng xé nát giáp trụ và thân thể linh thú. Chiếc mỏ cong sắc nhọn, cứng chắc, dùng để xé xác con mồi.
Huyết Vân Điêu là một loài linh thú hung dữ và khét tiếng trong Phiêu Linh Sâm Lâm, nổi danh với sự tàn bạo và khả năng săn mồi trên không trung. Chúng sống thành đàn lớn, có tổ chức và thường xuyên tập kích những đoàn người hoặc linh thú bay ngang qua lãnh địa của mình.
Huyết Vân Điêu cực kỳ nhanh nhẹn và linh hoạt trên không. Tốc độ bay của chúng đáng kinh ngạc, cho phép chúng dễ dàng đuổi kịp hoặc bất ngờ tập kích con mồi. Dù là linh thú bay, chúng lại sở hữu sức mạnh cơ bắp phi thường. Móng vuốt và mỏ của Huyết Vân Điêu có thể gây ra sát thương vật lý cực lớn, đủ sức xé nát cả những tấm giáp linh khí.
Một số Huyết Vân Điêu cấp cao có khả năng phun ra huyết độc từ miệng. Loại độc này không chỉ ăn mòn linh lực mà còn trực tiếp tấn công huyết mạch và ngũ tạng của đối thủ, gây tê liệt hoặc suy yếu nhanh chóng.
Huyết Vân Điêu không chiến đấu đơn lẻ mà phối hợp rất ăn ý theo đàn. Những con cấp cao sẽ tấn công trực diện, trong khi đám linh thú cấp thấp hơn sẽ vây hãm, dùng số lượng để áp đảo và làm suy yếu con mồi. Chúng có thể tạo thành các đội hình bay phức tạp, gây khó khăn cho việc né tránh và phản công.
* Khí tức hung bạo: Toàn thân Huyết Vân Điêu luôn tỏa ra một luồng khí tức hung bạo, có thể ảnh hưởng đến tâm trí của đối thủ yếu hơn, gây ra cảm giác sợ hãi và mất tinh thần chiến đấu.
Lớp lông vũ và da thịt dày của chúng cung cấp một mức độ kháng cự nhất định đối với các đòn đánh linh lực thông thường, đặc biệt là những con Huyết Vân Điêu cấp cao.
Tóm lại, Huyết Vân Điêu không chỉ là những linh thú có sức mạnh vật lý đáng sợ, mà còn là những kẻ săn mồi thông minh, có khả năng phối hợp tác chiến, biến chúng thành một mối hiểm họa lớn đối với bất kỳ ai đi ngang qua Phiêu Linh Sâm Lâm.
Nhìn kỹ lại nơi đó số lượng hơn trăm con Huyết Hỏa Điêu, tất cả điều là cấp 1 đỉnh phong trở lên yêu thú, trong đó có năm con cấp 4 trung kỳ, mười con cấp 3, và còn lại là yêu thú cấp 2 và cấp 1 tổng số lượng cộng lại là hơn trăm con cực kỳ khủng bố.
Nhìn kỹ hơn, nơi đó chúng đnag vây công một nhóm người, nhìn khí tức lan tỏa trên thân bên đó cường giả nguyên anh có một người kết đan hai người và trúc cơ hậu kỳ đại viên mãn có chín người bên trong đó số người đã khai mạch cũng có vài người. Chúng hẵn cũng là người đến Đại Ma hoàng triều để tham gia thịnh yến lần này.
Với thực lực của đám người đó thì nhất định không thể chóng lại bầy Huyết Vân Điêu, chúng chỉ có thể mạnh mẽ phòng thủ.
– Đạo hữu, chúng ta là người Linh Hỏa Cung của Hỏa Vân Quốc…..
Lời nói của chúng chưa xong thì bổng nhiên bầy Huyết Vân Điêu liền như một cơn cuồng phong gầm thét lao thẳng về phía bên này.
Nhìn thấy như vậy, đám người Tề Vân Tử sắc mặt cũng trở nên nghiêm trọng. Xung quanh tất cả mọi người điều điều động linh lực phát ra một luồng linh lực phòng hộ, bao phủ lại Tử Dực Điêu.
– Đạo hữu, chúng ta người của Lăng Tiêu Các tại Vạn Sinh Quốc, cứ phòng ngự như vậy là không ổn đâu. Chúng ta cùng nhau cầm chân bốn con Huyết Vân Điêu cấp 4 còn một con để cho Thủy Nguyệt sư muội giết một con, để giảm bớt áp lực. Còn các người khác thì cầm chân bầy cấp 3.
Tề Vân Tử sắc mặt lộ ra trầm trọng cực độ, quát lớn một tiếng.
– Tốt!
Bên phía kia, vị tu sĩ nguyên anh kỳ nhẹ gật đầu. Sau đó bên phía hắn liền gầm lên một tiếng, linh lực bùng nổ sau đó tất cả điều lao lên phía trước như là tên bắn.
– Đệ tử Lăng Tiêu Các nghe lệnh, hướng lên phía Linh thú cấp 3 công kích. Cổ Đế Nhai ngươi dùng tốc độ nhanh nhất giải quyết đám yêu thú cấp 1, cấp 2 rồi cấp tốc tiến vào vòng chiến linh thú cấp 3.
– Thủy Nguyệt sư muội con Linh thú cấp 4 còn lại giao cho sư muội.
Tề Vân Tử quát lớn một tiếng, linh lực nguyên anh cuộn trào, sau đó tất cả các đệ tử điều gầm thét, linh lực bùng nổ lao vào trận chiến.
Bên trên linh lực và yêu khí điên cuồng va chạm, từng đợt sóng linh khí nổ tung thiên khung, chiến đấu hết sức kịch liệt. Cuộc chiến trên không trung bỗng chốc trở nên hỗn loạn và cực kỳ nguy hiểm.