Chương 504: Thiên Nhất Các Lộ Diện
Hắn quay đầu, ánh mắt hoảng loạn, hét lên the thé:
“Ta chỉ là kẻ truyền tin! Các ngươi muốn gì!”
Hoa Vân bước tới, ánh mắt lạnh lẽo:
“Nói rõ, ai sai ngươi gửi phong thư nặc danh?”
Tên kia run rẩy, hai tay ôm gùi hàng, không ngừng lùi lại:
“Ta… ta cũng không biết tên! Người đó đưa cho ta một túi linh thạch, bảo ta chuyển bức thư ấy tới quán trọ các ngươi!”
Diệp Linh lạnh giọng:
“Sao lại trùng hợp đến vậy? Ngươi định lừa ai?”
Tên kia mồ hôi ướt đẫm trán, vẻ mặt tuyệt vọng.
Bỗng
Ầm!
Từ trong gùi hàng hắn mang theo, một đạo phù chú tự hủy bùng phát!
Hoa Vân ánh mắt lóe lên sát ý, vung tay điểm chỉ, một đạo kiếm quang chém xé phù chú, ép cho nguồn lực tự hủy nổ lệch hướng.
Tên kia kinh hãi, nhưng may mắn không chết ngay, chỉ bị chấn động hộc máu.
Hắn co rúm người, lắp bắp:
“Ta nói… ta nói! Người đó mặc áo choàng đen, giấu mặt, có giọng nói nữ nhân…”
Hoa Vân và Diệp Linh liếc nhau, nữ nhân? Trong liên minh? Hay là kẻ khác?
Tên kia nấc lên:
“Người đó bảo… nếu các ngươi tra hỏi, cứ nói rằng… tin đồn về Diệp Linh sẽ còn lan nhanh hơn nữa.”
Nghe đến đây, sắc mặt Diệp Linh tối lại, môi nàng mím chặt.
Hoa Vân trầm ngâm một khắc, ánh mắt càng trở nên thâm trầm.
“Hoa Vân hơi nheo mắt, quyết định ép hỏi thêm.
Chàng lạnh giọng:
“Ngươi tưởng ta không biết? Một phù tự hủy cỡ đó, sao ngươi gánh nổi nếu chỉ là kẻ truyền tin thông thường?”
Tên kia toàn thân run lẩy bẩy, thấy ánh mắt Hoa Vân càng lúc càng lạnh lẽo như băng tuyết.
Hắn run rẩy quỳ rạp xuống đất, không dám giấu giếm thêm:
“Tha mạng! Tha mạng! Ta… ta vốn là một chân chạy việc cho Địa Sát Môn! Lần này cũng là nhận lệnh từ trên đưa thư thôi!”
Diệp Linh hơi nhíu mày: Địa Sát Môn, một trong những tông môn nổi danh ác hiểm ở Bắc Hoang.
Hoa Vân sắc mặt càng trầm:
“Địa Sát Môn? Vì sao lại nhắm vào Diệp Linh?”
Tên kia lắp bắp:
“Ta thật sự không biết! Người ra lệnh cho ta cũng không phải người trong môn ta quen! Họ chỉ nói… muốn tung tin đồn phá hủy danh dự… của một nữ tu thuộc liên minh!”
Ánh mắt Hoa Vân lạnh buốt.
Diệp Linh siết chặt tay áo, lòng thoáng chút ẩn nhẫn.
Tên kia vội móc từ trong áo ra một vật, đó là một mảnh lệnh bài vỡ nát, trên đó có khắc mờ một ký hiệu chữ “Sát” rực đỏ như máu.
Hắn dâng lên, miệng lắp bắp:
“Ta… ta chỉ có thứ này làm bằng chứng!”
Hoa Vân nhận lấy, sắc mặt u tối như vực sâu.
Chuyện này, e rằng không chỉ đơn giản là tung tin đồn bôi nhọ.
Có kẻ đang muốn đẩy Diệp Linh vào chỗ chết.
“Hoa Vân nắm chặt mảnh lệnh bài trong tay, ánh mắt lạnh như băng.
Hắn ngước lên, liếc tên truyền tin đang quỳ rạp, giọng trầm thấp:
“Ngươi chỉ là con cờ bị lợi dụng. Nếu ta giết ngươi bây giờ, cũng chẳng thể ép ra thêm được gì.”
Tên kia toàn thân run lẩy bẩy, nước mắt nước mũi tèm lem, chỉ biết dập đầu vang vọng:
“Tha mạng! Tha mạng!”
Diệp Linh đứng sau lưng Hoa Vân, ánh mắt phức tạp, cuối cùng cũng không lên tiếng can thiệp.
Hoa Vân phẩy tay áo, trầm giọng:
“Biến.”
Tên kia như được đại xá, lập tức bò dậy, co giò bỏ chạy nhanh như chuột.
Hắn nhìn theo bóng tên truyền tin khuất dần trong bóng tối, ánh mắt sâu thẳm.
Không ai thấy, trong tay áo rộng của hắn, một tia linh quang rất nhỏ lóe lên, một đạo phù ẩn nặc khí tức đã được gài lên người tên đó.
Diệp Linh khẽ hỏi:
“Sư tôn, người định thả hắn đi dễ dàng như vậy sao?”
Hoa Vân lạnh nhạt đáp:
“Không dễ vậy đâu. Hắn sẽ dẫn ta đến nơi cần tìm.”
Ánh mắt hắn sâu xa: trò mèo này, hắn đã quá quen thuộc từ những năm tháng lăn lộn giữa đao quang kiếm ảnh.
Hắn xoay người, thấp giọng:
“Đi thôi. Đêm nay còn dài.”
Hai thầy trò dọc theo ngõ nhỏ, lặng lẽ rời khỏi nơi hỗn loạn.
Phía xa, ánh trăng lạnh chiếu xuống những mái ngói cũ kỹ, phản chiếu những tia sáng lạnh buốt như sát khí.
“Hoa Vân không nói thêm lời thừa, dẫn Diệp Linh ẩn mình trong bóng tối, bám sát theo dấu khí tức mỏng manh của đạo phù.
Tên truyền tin tưởng đã thoát nạn, vội vã cắm đầu chạy, không hề hay biết phía sau mình có hai bóng người như hai dải khói mờ, lặng lẽ bám sát không rời.
Qua mấy con hẻm sâu hun hút, tên đó rốt cuộc rẽ vào một gian trà lâu nhỏ cũ kỹ, nằm khuất bên bờ một con suối đen lặng.
Ánh đèn lồng yếu ớt lay động trong gió đêm.
Hắn hấp tấp đẩy cửa, cúi đầu lẩm bẩm gì đó, lập tức có người bên trong đón ra.
Hoa Vân đứng ngoài xa, ánh mắt sắc lạnh.
Người ra đón không phải ai khác, chính là một tu sĩ mặc áo bào tím, bên hông treo lệnh bài của… Thiên Nhất Các .
Diệp Linh siết chặt nắm tay.
Hoa Vân khẽ gật đầu ra hiệu, lập tức hai thầy trò rón rén áp sát.
Từ khe hở cánh cửa hé mở, tiếng đối thoại lẫn trong tiếng nước chảy lờ mờ truyền ra:
“Ngươi nói sao? Người kia thả ngươi đi?”
“Dạ… hắn hình như không để tâm… thuộc hạ đã theo đúng dặn dò, đem tin giả đưa cho hắn…”
“Ồ?” Tu sĩ áo tím cười lạnh. “Vậy thì tốt. Chỉ cần kéo dài thêm chút thời gian… Hừ, chờ bên trên chuẩn bị xong, Hoa Vân kia dù có mọc cánh cũng khó thoát.”
Tên truyền tin run giọng:
“Vậy… còn ta…”
Tu sĩ áo tím lạnh lùng:
“Ngươi à… Công đã xong, tự nhiên phải diệt khẩu.”
Tiếng xé gió vang lên.
Tên truyền tin thét lên thảm thiết, rồi thân thể mềm nhũn ngã xuống, máu thấm đỏ nền đất.
Diệp Linh nghiến răng, hai tay siết chặt, nhưng Hoa Vân vẫn bình tĩnh dị thường.
Hắn nhẹ nhàng đặt tay lên vai nàng, lắc đầu.
Trong đáy mắt đen thẳm, tia sát ý lóe lên như điện:
“Chưa đến lúc.”
“Hoa Vân thu sát khí vào đáy mắt, kéo Diệp Linh lùi sâu vào bóng tối hơn.
Gió đêm lạnh buốt thổi qua, sóng nước dưới suối đen lặng lẽ vỗ nhẹ bờ đá.
Bên trong trà lâu, tu sĩ áo tím sau khi giải quyết gọn gàng tên truyền tin, phủi phủi tay, lấy ra một tấm phù chú, quét nhẹ một vòng trên xác chết.
Trong nháy mắt, thi thể kia hóa thành một vũng nước đen ngòm, rồi bị gió đêm cuốn sạch không còn dấu vết.
Diệp Linh khẽ rùng mình.
Hắn, chính là người của Thiên Nhất Các .
Không chỉ vậy, y thuật và pháp chú đều vô cùng thành thạo, tuyệt không phải hạng phổ thông.
Hoa Vân trong lòng thầm tính toán.
Tên này chỉ là quân cờ nhỏ, kẻ chân chính đứng sau còn chưa lộ mặt.
Nếu bây giờ ra tay, chỉ sợ đánh rắn động cỏ, tự mình mất đi cơ hội tìm ra đầu mối thực sự.
Hắn ra dấu tay:
Rút.
Diệp Linh gật đầu, hai thầy trò như hai làn khói nhạt, theo dòng suối lùi về hướng bờ xa.
Đi được vài dặm, Hoa Vân mới dừng lại, nhẹ giọng:
“Diệp Linh.”
“Dạ?”
“Truyền tín cho liên minh. Nói: ‘Bên Thiên Nhất Các đã có động, cần chuẩn bị phản kích. Lập tức tra xét nội bộ, ngăn tin tức rò rỉ.'”
Diệp Linh lập tức hiểu ý, lấy ra một con tiểu hạc giấy đã luyện qua thuật Phong Truyền, nhỏ giọng đọc mật lệnh.
Con hạc khẽ run cánh, mang theo tin tức lao vút vào trời đêm.
Ngay lúc đó, từ bìa rừng phía trước, một bóng người áo đen bất chợt lóe lên, chặn đường hai người!
Người nọ che mặt, khí tức quỷ dị bất định.
Hắn cất giọng trầm thấp:
“Không hổ là Hoa đạo hữu, quả nhiên cảnh giác. Bất quá… đêm nay, mời lưu lại.”
Hoa Vân híp mắt, hơi nhếch môi cười nhạt.
“Chỉ dựa vào ngươi?”
Áo đen nhân lạnh lùng búng tay.
Tứ phía bụi cây, hàng chục đạo nhân ảnh đồng thời hiện ra, khí tức hỗn loạn nhưng đều mạnh mẽ.
Có kẻ đã tới cảnh giới Trúc Cơ hậu kỳ, thậm chí thấp thoáng có cả Kim Đan sơ kỳ!
Diệp Linh siết chặt tay áo Hoa Vân, ánh mắt căng thẳng.