Chương 503: Lệnh Bài Thiên Uyên Xuất Thế
Chỉ thấy lệnh bài tỏa ra một tầng ánh sáng xanh mờ nhạt, run rẩy nhẹ mỗi khi linh khí của Hoa Vân tiếp xúc, như đang cưỡng ép phong ấn một điều gì đó bên trong.
Hoa Vân nhíu mày.
Hắn gia tăng linh lực, từng đạo thần niệm tinh tế thẩm thấu vào trong kết cấu lệnh bài.
Ngay lập tức, trong thức hải của hắn hiện ra một luồng hình ảnh mơ hồ:
Một tòa cung điện to lớn, chạm trổ tinh xảo bằng ngọc xanh.
Trước đại điện, treo cao một tấm biển lớn, chỉ có hai chữ:
“Thiên Uyên.”
Bên dưới, vô số bóng người mặc áo bào màu tối đang quỳ lạy, giữa bầu không khí uy nghiêm lạnh lẽo.
Ầm!
Hình ảnh chợt vỡ vụn.
Hoa Vân khẽ rùng mình, thu hồi thần niệm.
Khóe miệng hắn nhếch lên một nụ cười nhạt:
“Thiên Uyên… quả nhiên là thứ đó.”
Diệp Linh ngồi cách đó không xa, thấy sắc mặt sư tôn hơi tái đi, lập tức lo lắng hỏi nhỏ:
“Sư tôn, lệnh bài này rốt cuộc có lai lịch gì? Sao… con cảm thấy nó cực kỳ nguy hiểm?”
Hoa Vân cụp mắt, giọng nói trầm thấp:
“Chỉ cần con nhớ một điều: không được nhắc đến hai chữ ‘Thiên Uyên’ trước mặt bất kỳ ai.
Dù kẻ đó có là sư huynh, sư tỷ hay đồng môn thân thiết.”
Diệp Linh nghe vậy, thần sắc nghiêm túc, vội vã đáp:
“Đệ tử đã rõ.”
Bỗng nhiên, vù một tiếng.
Ngay trước cấm chế, một phong thư màu đen mỏng manh như cánh bướm, lặng lẽ trôi vào.
Hoa Vân vung tay hút lấy.
Mở ra.
Bên trong viết:
“Hoa đạo hữu, chuyện liên quan tới Diệp Linh, tại hạ đã cố hết sức xử lý.
Nhưng tin đồn trong nội bộ liên minh, e rằng đã cắm rễ, không thể dập tắt hoàn toàn.
Mong đạo hữu thứ lỗi.
Người cũ.”
Hoa Vân đọc xong, ánh mắt thâm trầm như vực sâu.
Diệp Linh mím môi, nhỏ giọng:
“Sư tôn… là vì con sao?”
Hoa Vân im lặng không đáp.
Chỉ khẽ giơ tay, xoa nhẹ đầu nàng, động tác trầm ổn, mang theo chút dịu dàng hiếm thấy.
“Hoa Vân trầm ngâm giây lát, quyết định ở lại trong hang động thêm vài ngày, củng cố tu vi và ổn định linh khí trong cơ thể.
Diệp Linh thì lặng lẽ phụ trách canh gác, dáng vẻ càng thêm cẩn trọng.
Ba ngày trôi qua rất nhanh.
Sáng sớm ngày thứ tư, trong lúc Hoa Vân đang vận công điều tức, một tiếng gõ cửa khe khẽ vang lên bên ngoài kết giới.
Bộp bộp.
Hoa Vân mở mắt, ý niệm đảo qua, chỉ thấy bên ngoài kết giới trống không, chỉ có một chiếc hộp nhỏ được đặt ngay ngắn.
Hắn nhẹ nhàng vẫy tay thu vào.
Chiếc hộp làm từ gỗ trầm hương, trên nắp hộp khắc một ký hiệu đặc biệt, dấu ấn của liên minh tu chân giả.
Bên trong, là một phong mật lệnh mới, giấy màu lam nhạt, bên góc trái đóng ấn ký hình kiếm xuyên mây.
Hoa Vân mở ra xem.
Nội dung ghi:
“Mật Lệnh Đặc Biệt:
Nhiệm vụ: Hỗ trợ điều tra nội gián trong nội bộ liên minh.
Mục tiêu: ‘Người Mang Khăn Đỏ’.
Thời hạn: 10 ngày.
Phương thức liên lạc: Sử dụng lệnh bài lưu ly truyền tin.
Ghi chú: Nhiệm vụ tuyệt mật. Mọi hành động tùy cơ ứng biến.
Không được tiết lộ với bất kỳ ai, kể cả đồng môn.
Mong Hoa đạo hữu toàn lực ứng phó.”
Hoa Vân siết chặt phong thư, trầm mặc.
“Người Mang Khăn Đỏ”… cái tên này, hắn chưa từng nghe qua.
Nhưng việc liên minh bí mật giao nhiệm vụ điều tra nội gián cho hắn, chứng tỏ chuyện lần này không đơn giản.
Hắn hơi nheo mắt, suy nghĩ sâu xa.
Bên cạnh, Diệp Linh cũng đọc lướt qua mật lệnh, ánh mắt lo lắng nhìn Hoa Vân:
“Sư tôn… liệu có nguy hiểm không?”
Hoa Vân cười nhạt:
“Trong tu chân giới, từ lúc bước chân vào con đường này, đã không còn cái gọi là ‘an toàn’ nữa.”
Dứt lời, hắn cất kỹ phong thư vào tay áo, đứng dậy.
“Đi thôi, chúng ta trở lại quán trọ.
Lần này, e rằng mọi thứ sẽ rối loạn hơn rất nhiều.”
“Hoa Vân quyết định: trước tiên phải thu thập manh mối.
Hắn dẫn Diệp Linh âm thầm rời khỏi hang động, đi xuyên qua khu rừng tĩnh mịch, vòng về phía thành trấn.
Hai người cẩn thận che giấu khí tức, tránh gây chú ý.
Chỉ chốc lát sau, đã đứng trước một tiệm buôn tin tức ngầm, ẩn trong một ngõ nhỏ, biển hiệu mờ nhạt đến mức khó nhận ra, Thanh Phong Các.
Bước vào trong, mùi mực và gỗ cũ phả ra nhè nhẹ.
Phía sau quầy là một lão nhân áo xám, gầy gò, ánh mắt như chim ưng.
Lão ngẩng đầu liếc nhìn hai người, rồi lại cúi xuống, giọng khàn khàn:
“Quy củ cũ… trả phí trước, hỏi sau.”
Hoa Vân gật nhẹ, ném ra một túi linh thạch.
Lão nhân cầm lấy, ánh mắt lóe lên, cười lạnh một tiếng:
“Nói đi, tìm ai?”
Hoa Vân đáp ngắn gọn:
“Người Mang Khăn Đỏ.”
Câu nói vừa dứt, xung quanh lập tức yên tĩnh đến mức quỷ dị.
Lão nhân ngẩng đầu nhìn Hoa Vân lâu hơn một chút, trầm giọng:
“Ngươi chắc chắn muốn hỏi chuyện này?”
Hoa Vân không đáp, chỉ bình tĩnh nhìn lão.
Lão nhân rốt cuộc thở dài, khẽ gật đầu, cúi người lục lọi dưới quầy, lấy ra một quyển sách cũ nát, lật vài trang, thì thào:
“Trong giới ngầm, ‘Người Mang Khăn Đỏ’ là biệt hiệu chỉ một mạng lưới bí mật. Không phải một người, mà là nhiều người.
Họ chuyên buôn bán tin tức tuyệt mật, đôi khi ám sát hoặc phản gián cho các thế lực lớn.”
“Hình tượng bề ngoài thì mỗi người mang một chiếc khăn đỏ đặc trưng, nhưng thân phận thực sự thì… chưa ai từng tra ra được.”
Lão liếc Hoa Vân, hạ thấp giọng:
“Gần đây, nghe nói có một ‘Người Mang Khăn Đỏ’ từng xuất hiện quanh khu chợ Tây thành. Nhưng đó chỉ là tin đồn… ngươi tự cân nhắc.”
Nói rồi, lão nhân gập sách, không nói thêm câu nào.
Hoa Vân trầm ngâm, trong lòng âm thầm tính toán.
Nếu thật sự có tung tích tại khu chợ Tây thành, có lẽ đây chính là manh mối đầu tiên…
“Hoa Vân không chút do dự, chọn lập tức tới khu chợ Tây thành.
Hắn và Diệp Linh cẩn thận rời khỏi Thanh Phong Các, ẩn mình trong dòng người đông đúc. Thành Tây hôm nay náo nhiệt dị thường, các quầy hàng chen chúc, tiếng rao bán ồn ào vang vọng khắp ngõ hẻm.
Hai người khoác áo choàng rộng, đội mũ trùm kín đầu, lặng lẽ len lỏi trong đám đông, ánh mắt quét qua từng góc khuất, từng ngõ nhỏ.
Bỗng nhiên, Diệp Linh khẽ giật vạt áo hắn, thì thầm:
“Sư tôn… phía trước, có người rất kỳ lạ.”
Hoa Vân nhìn theo hướng nàng chỉ, quả nhiên, trong một góc chợ gần lò rèn, có một bóng người nhỏ gầy, trên vai khoác hờ một khăn đỏ cũ, lưng đeo gùi hàng, đang lặng lẽ trao đổi gì đó với một gã buôn lậu.
Người đó hành tung quỷ dị, tuyệt không giống dân buôn bình thường.
Hoa Vân nheo mắt, thần thức khẽ động, cảm nhận được khí tức bị cố tình che giấu từ kẻ kia, một loại thuật ẩn nặc cao minh.
Hắn lập tức ra hiệu cho Diệp Linh:
“Không hành động hấp tấp.”
Nhưng ngay lúc ấy, bóng người nhỏ gầy như linh cảm được, liếc nhanh về phía Hoa Vân và Diệp Linh rồi, vụt một cái, lao vào hẻm nhỏ như quỷ mị!
Không chần chừ, Hoa Vân búng tay, một luồng kiếm khí vô hình bắn ra, ngăn kẻ kia trong nháy mắt.
Ầm!
Tên kia bị ép phải đổi hướng, lao vọt về phía khu nhà đổ nát phía sau chợ.
Hoa Vân trầm giọng:
“Đuổi!”
“Hoa Vân quyết đoán chọn cùng Diệp Linh đuổi sát, không cho tên kia có bất kỳ cơ hội trốn thoát.
Hai người như hai luồng gió cuốn, nhanh chóng xuyên qua những con hẻm quanh co.
Tên kia thân pháp cực kỳ linh hoạt, lách qua từng bức tường, nhảy vọt qua mái nhà, nhưng dù hắn có nhanh đến đâu, cũng không thể thoát khỏi kiếm khí Hoa Vân tỏa ra từng bước áp sát.
Diệp Linh phía sau lặng lẽ vận lực, tay áo nhẹ vung, từng sợi tơ linh khí trong suốt giăng ra như mạng nhện, khóa chặt các lối rẽ.
Tên kia càng chạy càng hoảng, cuối cùng lao thẳng vào một con hẻm cụt.