Chương 505: Kiếm Trận Vô Hình Giáng Lâm
Hoa Vân cười khẽ:
“Bọn chuột nhắt, cũng dám bày trận?”
“Hoa Vân liếc qua số lượng và tu vi kẻ địch, đáy mắt xẹt qua một tia lạnh lẽo.
Hắn khẽ vung tay, trong lòng bàn tay lấp lóe ánh sáng nhạt, mấy viên trận kỳ nhỏ như hạt đậu bay vút ra, rơi xuống các góc khuất trong bóng tối.
Không một tiếng động.
Đồng thời, tay còn lại vẽ nhanh mấy đường pháp quyết.
Chỉ một cái búng tay
Ầm!
Mặt đất chấn động nhẹ, sương mù đen từ lòng đất tuôn trào, trong chớp mắt che phủ cả khu vực.
Bóng đen cùng địch nhân bốn phía biến sắc.
“Trận pháp!”
“Không ổn! Hắn bố trí từ trước rồi!”
“Phá trận! Mau phá trận!”
Tiếng quát tháo vang lên loạn xạ.
Nhưng dưới lớp sương mù đen này, thần thức cũng bị cắt đứt, tầm nhìn không còn, từng kẻ một như rơi vào mê cung vô hình.
Trong hỗn loạn, từng tiếng gào thảm thiết vang lên, máu bắn tung tóe.
Diệp Linh nắm chặt ống tay áo Hoa Vân, nương theo hắn mà di chuyển. Nàng chỉ cảm thấy thân hình nhẹ nhàng như lướt gió, không để lại chút động tĩnh nào giữa biển sát khí cuồn cuộn.
Chỉ trong thời gian ngắn ngủi một chén trà, tiếng động lắng xuống.
Khi sương đen dần tan, chỉ còn lại một vùng đất hoang đầy vết máu.
Không còn bóng địch nhân nào đứng vững.
Hoa Vân liếc mắt, xác nhận kẻ áo đen đầu lĩnh đã chết dưới kiếm trận.
Hắn không dừng lại, dẫn Diệp Linh rời đi ngay lập tức, không lưu lại bất kỳ dấu vết nào.
Đi được một đoạn xa, lúc chắc chắn an toàn, Diệp Linh mới hỏi khẽ:
“Hoa sư tôn, người của Thiên Nhất Các sao lại mạo hiểm như vậy?”
Hoa Vân nhàn nhạt đáp:
“Vì bọn họ đã nóng ruột rồi.”
Ánh mắt hắn sâu thẳm như đêm tối.
“Nếu ta đoán không sai, thứ chúng ta tìm kiếm… cũng là thứ bọn họ nhất định phải đoạt lại.”
Diệp Linh nghi hoặc:
“Ý sư tôn là chiếc hộp kia?”
Hoa Vân gật đầu:
“Không chỉ vậy. Trong hộp, e rằng còn có chìa khóa dẫn tới một bí mật lớn hơn nhiều.”
Nói tới đây, hắn nhấc tay áo, từ trong giới chỉ lấy ra chiếc hộp ngọc đã được niêm phong lại bằng một tầng cấm chế mới.
Ánh sáng nhàn nhạt từ hộp phát ra như có như không.
Dưới ánh trăng mờ, chiếc hộp trông như đang thở…
Đúng lúc đó, từ phía chân trời xa, có một đạo ánh sáng màu tím xé rách đêm tối, bay thẳng về phía hai người!
Một luồng áp lực cực mạnh bao phủ!
Lần này, không phải đám tép riu vừa rồi nữa, mà là cao thủ thực sự!
“Hoa Vân chỉ trong nháy mắt đã quyết định.
Hắn khẽ phất tay, một tầng cấm chế vô hình lập tức bao phủ lấy Diệp Linh, đẩy nàng lui về phía sau.
“Ngươi mang hộp rời đi trước, nơi này giao cho ta.”
Giọng hắn trầm ổn mà kiên quyết, không cho phép cãi lại.
Diệp Linh lo lắng cắn môi, ánh mắt thoáng ngập nước:
“Nhưng sư tôn…”
“Nghe lời.”
Hoa Vân nhẹ nhàng nói, như sợ nàng bị tổn thương.
Ánh sáng tím từ phía chân trời càng lúc càng gần, hóa thành một đạo nhân ảnh áo bào tử kim, tu vi Hóa Thần kỳ sơ kỳ, khí thế cuộn trào tựa như biển rộng.
Không chút do dự, Diệp Linh nắm chặt chiếc hộp, thi triển thân pháp, hóa thành một vệt sáng lao thẳng về hướng ngược lại.
Mặt đất khẽ rung động khi hai luồng lực lượng khổng lồ giao thoa.
Đạo nhân áo tím dừng lại giữa không trung, lạnh lùng nhìn Hoa Vân:
“Chỉ một mình ngươi?”
Hoa Vân đứng thẳng tắp trong gió đêm, áo bào đen bay phần phật, giọng nói thản nhiên:
“Đủ rồi.”
Một tay hắn vươn ra sau lưng, nhẹ nhàng kéo ra thanh trường kiếm.
Ánh kiếm xanh biếc như nước mùa thu, lóe lên một tia lạnh buốt thấu xương.
Đạo nhân cười gằn:
“Khẩu khí thật lớn. Một kẻ Nguyên Anh hậu kỳ mà cũng dám chắn đường bổn tọa?”
Không thèm nhiều lời, lão tung chưởng, một luồng lực lượng tím đậm tựa như thiên lôi nổ vang, ầm ầm giáng xuống!
Hoa Vân khẽ hít sâu, mũi chân điểm nhẹ.
Thân ảnh hắn lập tức mờ đi như làn khói, tránh né chưởng kình trong đường tơ kẽ tóc.
Cùng lúc, một đạo kiếm khí sắc bén đến cực điểm đã xé gió phản kích!
Xa xa, Diệp Linh đang phi hành trong bóng đêm, nghe thấy tiếng nổ ầm ầm vang vọng, sắc mặt tái nhợt.
Nàng quay đầu nhìn lại, ánh lửa rực sáng cả bầu trời.
Bàn tay nhỏ bé nắm chặt chiếc hộp, lòng thầm nhủ:
“Sư tôn… xin người nhất định phải an toàn!”
“Giữa trời đêm mịt mùng, kiếm khí và pháp lực va chạm, từng đợt sóng xung kích càn quét bốn phía, nghiền nát cây cối, đất đá bốc lên như mưa bụi.
Hoa Vân lướt đi như ảo ảnh, kiếm thế linh hoạt, sắc bén đến cực hạn, từng chiêu từng thức đều chuẩn xác nhằm vào sơ hở của đối phương.
Đạo nhân áo tím ban đầu còn cười lạnh, nhưng chỉ sau vài chục chiêu, sắc mặt hắn dần trở nên ngưng trọng.
“Tên này… kiếm đạo thật sự rất đáng sợ!”
Hắn ngầm gầm lên, thân hình bùng phát ánh sáng tím chói mắt, tụ lực muốn tung ra sát chiêu.
Ngay khoảnh khắc đó
Một bóng người lặng yên xuất hiện nơi rìa chiến trường, áo bào xanh bay phần phật, khuôn mặt giấu sau tấm khăn che nửa.
Không một tiếng động, bàn tay người đó khẽ búng.
Một luồng kiếm ý vô hình sắc bén như muốn chém vỡ thiên địa, ập thẳng về phía đạo nhân áo tím!
Đạo nhân biến sắc, vội vàng xoay người đỡ đòn. Nhưng ngay khoảnh khắc phân tâm ấy, kiếm Hoa Vân đã như du long nhập hải, đâm thẳng vào lồng ngực hắn!
Ầm!!!
Cả người đạo nhân áo tím bị đánh bay xa trăm trượng, ngã nặng nề xuống đất, phun ra một ngụm máu đen.
Hắn trừng mắt nhìn Hoa Vân cùng bóng áo xanh thần bí kia, biết hôm nay đã thất bại thảm hại.
Cắn răng chịu đau, đạo nhân hóa thành một luồng sáng tím, lao thẳng về phía chân trời, chật vật bỏ chạy.
Bóng áo xanh cũng không đuổi theo, chỉ lẳng lặng đứng bên Hoa Vân.
Hoa Vân thu kiếm, thở dốc nhẹ một hơi, quay đầu nhìn người kia:
“Đa tạ đạo hữu tương trợ.”
Bóng người kia hơi khom người:
“Chỉ là tình cờ đi ngang, thấy bất bình mà giúp.”
Giọng nói hắn khàn khàn, cố ý áp chế khí tức, không để lộ thân phận.
Nói xong, người kia không đợi Hoa Vân hỏi thêm, đã hóa thành một luồng gió tan biến vào bóng đêm, tựa như chưa từng xuất hiện.
Hoa Vân đứng trầm mặc trong gió, hồi lâu mới quay người rời đi, đuổi theo hướng Diệp Linh.
Xa xa, nơi ánh trăng lạnh rơi xuống núi rừng.
Một thiếu nữ áo trắng đang ngồi bên tảng đá, ôm chặt chiếc hộp vào ngực, ánh mắt ngập tràn lo lắng, mong ngóng.
Thấy Hoa Vân bình an xuất hiện, Diệp Linh lập tức lao đến, hô lớn:
“Sư tôn!”
Hoa Vân mỉm cười nhẹ nhàng, vươn tay xoa đầu nàng:
“Ta không sao.”
Diệp Linh gật mạnh đầu, mũi cay cay, suýt rơi nước mắt.
“Hoa Vân nhìn ánh mắt đỏ hoe của Diệp Linh, trong lòng khẽ mềm lại. Hắn mỉm cười, nói nhỏ:
“Chúng ta rời khỏi đây trước đã.”
Diệp Linh ngoan ngoãn gật đầu, bước sát theo sau hắn.
Hai thầy trò men theo sườn núi, chọn một chỗ kín đáo trong rừng sâu, nơi cây cối rậm rạp, linh khí nhè nhẹ, rất khó bị người ngoài phát hiện.
Đến nơi, Hoa Vân mới khoanh chân ngồi xuống, đặt chiếc hộp trước mặt.
Diệp Linh ngồi cạnh, tay nắm góc áo hắn, ánh mắt đầy hồi hộp.
Chiếc hộp gỗ đen tuyền, mặt ngoài khắc đầy hoa văn cổ xưa, thoạt nhìn mộc mạc, nhưng bên trong lại phong ấn một luồng khí tức kỳ dị, khiến người ta cảm thấy bất an.
Hoa Vân trầm ngâm giây lát, rồi vận khẽ một tia kiếm ý, nhẹ nhàng mở nắp hộp.
“Két…”
Bên trong lặng lẽ nằm một vật nhỏ, một mảnh ngọc giản cổ xưa, mờ mịt ánh sáng xanh nhạt.
Ngoài ra còn có một phong thư mỏng, bên trên viết mấy chữ bằng bút tích quen thuộc:
“Chỉ Hoa Vân mở ra.”
Ánh mắt Hoa Vân trầm xuống. Hắn cẩn thận lấy phong thư ra, mở từng góc một, không hề sơ ý.