Chương 502: Hang Động Bí Ẩn Hiện
Kẻ này đưa cho bóng đen một chiếc hộp ngọc đen tuyền, thậm chí còn cẩn thận bọc kín bằng tầng tầng cấm chế.
Bóng đen nhận lấy, gật đầu một cái, rồi quay người rời đi.
Hoa Vân nheo mắt.
“Hộp ngọc?”
Diệp Linh thì thào:
“Giống chiếc hộp lúc trước giao nhiệm vụ cho sư tôn…”
Hoa Vân khẽ gật đầu, ánh mắt sắc bén như lưỡi kiếm.
Rõ ràng, chiếc hộp lần này, rất có khả năng cũng liên quan đến liên minh, hoặc chí ít, liên quan đến những bí mật cực kỳ trọng yếu!
“Hoa Vân chỉ khẽ liếc Diệp Linh một cái, ý bảo nàng im lặng, rồi cả hai nhẹ nhàng như bóng ma, lặng lẽ bám theo bóng đen kia.
Bóng đen thân pháp cực nhanh, xuyên qua rừng rậm như u linh trong đêm tối. Nhưng Hoa Vân không vội, hắn thu liễm toàn bộ khí tức, mỗi bước chân đều khéo léo dẫm vào những nơi mềm nhất, không phát ra một tiếng động.
Diệp Linh theo sát phía sau, đôi mắt trong trẻo mà linh động, vẻ mặt tuy căng thẳng nhưng cực kỳ tin tưởng vào sư tôn của mình.
Đi được một đoạn, bóng đen đột nhiên dừng lại.
Hắn đứng trước một tảng đá lớn phủ đầy rêu, giơ tay điểm vài cái, chỉ thấy tảng đá chấn động, rồi chậm rãi tách ra, lộ ra một lối đi tối om.
Không chút do dự, bóng đen bước vào trong.
Tảng đá lại từ từ khép kín, biến mất không dấu vết.
Hoa Vân lạnh lùng quan sát từ xa.
Hắn hiểu rõ: một khi đã tiến vào, thì chính là tự đưa mình vào tử địa nếu không chuẩn bị kỹ.
“Diệp Linh.” Hoa Vân thấp giọng gọi.
“Vâng, sư tôn.”
“Ngươi ở ngoài chờ. Nếu qua nửa canh giờ ta chưa ra, lập tức quay về quán trọ, báo tin cho liên minh.”
Diệp Linh cắn môi dưới, lộ ra vẻ do dự, nhưng cuối cùng vẫn gật đầu thật mạnh.
“Đệ tử rõ!”
Hoa Vân nhìn nàng một cái, ánh mắt ôn hòa hiếm thấy, sau đó thân hình nhoáng lên, hóa thành một luồng khói mờ, lao về phía tảng đá.
Chỉ nghe một tiếng “vù” khẽ vang, hắn đã mất hút trong bóng tối.
Bên trong, hành lang u tối kéo dài, từng luồng khí lạnh âm u lượn lờ như những con rắn nhỏ, khiến người ta rùng mình.
Hoa Vân vừa tiến vào, liền cảm nhận được trận pháp tầng tầng lớp lớp bố trí trong lối đi, cạm bẫy, sát khí, ảo trận đan xen chằng chịt.
Ánh mắt hắn không hề dao động, tay áo khẽ động, một đạo phù văn như cánh bướm bay ra, nhẹ nhàng hóa giải cạm bẫy trước mặt.
Tiếng bước chân rất khẽ vang vọng trong hành lang trống trải.
Hoa Vân chậm rãi tiến sâu vào, mỗi bước tiến đều cẩn thận như đang khiêu vũ trên lưỡi đao.
“Hoa Vân ánh mắt lạnh lùng, bước chân vẫn vững vàng tiến sâu vào mật đạo.
Một hồi lâu, hắn đột nhiên khựng lại.
Phía trước, ánh sáng le lói từ một gian thạch thất chiếu ra ngoài, trong đó lờ mờ có bóng người đang cúi đầu kiểm tra một chiếc hộp ngọc tinh xảo.
Đúng là bóng đen khi nãy.
Hắn tựa hồ vô cùng cẩn trọng, liên tục niệm chú, từng đạo linh quang nhỏ vụt lên, như đang kiểm tra hộp ngọc có bị giở trò gì không.
Hoa Vân đứng ngoài mười trượng, ánh mắt lóe lên tia sắc bén.
Không thể hấp tấp.
Hộp ngọc kia hiển nhiên liên quan tới mật lệnh vừa rồi, nếu làm kinh động, e rằng sẽ đánh rắn động cỏ.
Hoa Vân yên lặng giơ tay, trong lòng bàn tay hiện ra một tấm phù lục màu xanh lam, bên trên chằng chịt cổ văn.
Chỉ cần bóp nát tấm phù này, hắn lập tức có thể thi triển bí thuật “Phong Ẩn” thần không biết quỷ không hay mà áp sát mục tiêu.
Bên trong thạch thất, bóng đen sau một hồi kiểm tra kỹ càng, cuối cùng cũng thở phào, chậm rãi mở hộp ngọc ra.
Bên trong, đặt một vật phát ra ánh sáng nhu hòa, một lệnh bài bằng ngọc lưu ly, khắc sâu chữ “Lệnh” cổ xưa.
Chỉ trong khoảnh khắc đó, Hoa Vân động!
Bóng hắn như một cơn gió, lướt tới cực nhanh.
Chỉ thấy tay áo phất nhẹ, một luồng linh khí vô hình đã bọc lấy chiếc hộp ngọc, chuẩn xác rơi vào tay hắn!
Bóng đen cả kinh, vừa định phản ứng thì một luồng kiếm khí lạnh băng đã chém xuống ngay trước mặt hắn, buộc hắn phải lùi lại ba bước.
Hoa Vân không hề nhìn lại, thân ảnh như mũi tên xuyên qua hành lang, lao thẳng ra ngoài!
“Muốn chạy?!”
Bóng đen rống lên, vội vàng đuổi theo.
Toàn bộ mật đạo lúc này rung chuyển ầm ầm, từng cơ quan trận pháp bắt đầu khởi động, vách tường đóng sập, ngọn lửa từ đâu bùng cháy đỏ rực.
Cả mật đạo lập tức biến thành một mê cung chết người!
Nhưng Hoa Vân thần sắc vẫn trấn định.
Đối mặt với kiếm khí rít gào và trận pháp dày đặc, hắn như đang bơi trong nước, cực kỳ thong thả mà vững vàng tránh né từng đợt sát chiêu, tốc độ không hề giảm.
Chỉ trong chớp mắt, hắn đã xuyên qua tầng tầng cơ quan, xuất hiện trở lại trước cánh cổng đá.
Bên ngoài.
Diệp Linh sốt ruột nhìn quanh.
Đột nhiên, tảng đá rung chuyển mạnh.
Một bóng người mang theo làn gió lạnh lao ra, đáp xuống trước mặt nàng.
“Sư tôn!” Diệp Linh kêu khẽ.
“Đi!” Hoa Vân chỉ nói một chữ.
Hai thầy trò lập tức phi thân, lao thẳng vào rừng đêm, không ngoảnh lại.
Một lúc lâu sau, tại mật đạo tối om, bóng đen siết chặt nắm tay, sắc mặt cực kỳ âm trầm.
Nhìn vết tích mơ hồ trong không khí, hắn nghiến răng:
“Ngươi… rốt cuộc là ai?!”
“Hai thầy trò Hoa Vân rời xa mật đạo, xuyên rừng như hai tia sáng mờ ảo.
Đến khi chắc chắn phía sau không còn ai đuổi theo, Hoa Vân mới giảm tốc, chọn một vách núi hiểm trở, dẫn Diệp Linh men theo khe đá hẹp, lách vào một chỗ ẩn thân kín đáo.
Đó là một hang động tự nhiên, nhỏ hẹp, đầy rêu xanh, nhưng lại che chắn cực kỳ tốt.
Hoa Vân vung tay, bố trí nhanh một tầng cấm chế, ngăn mọi dao động linh lực tiết lộ ra ngoài.
Diệp Linh vừa thở dốc vừa nhìn sư tôn, ánh mắt đầy chờ mong:
“Sư tôn, chiếc hộp đó…”
Hoa Vân khẽ gật đầu.
Hắn lấy hộp ngọc ra, đặt trước mặt, tay áo phất nhẹ, từng đạo linh khí nhỏ rót vào ổn định kết giới phòng hộ quanh hộp.
Sau đó, hắn mới chậm rãi mở hộp.
Bên trong, đúng là lệnh bài lưu ly!
Nhưng… ngoài lệnh bài ra, còn có một mảnh giấy nhỏ, gấp lại rất tinh tế, mỏng như cánh ve.
Hoa Vân nhẹ nhàng gỡ ra.
Trên mảnh giấy, chỉ viết vỏn vẹn mấy dòng chữ nhỏ bằng linh khí:
“Hoa đạo hữu, mật lệnh cũ tạm thời dừng lại.
Mật lệnh mới sẽ sớm truyền đạt.
Người giao nhiệm vụ trước đó đã bại lộ thân phận, xin đạo hữu tạm thời án binh bất động.
Người bạn cũ.”
Hoa Vân trầm mặc.
Diệp Linh nín thở, không dám quấy rầy.
Một lúc lâu, Hoa Vân mới chậm rãi cất lệnh bài và giấy vào túi trữ vật, ánh mắt sâu thẳm như vực tối.
Một phong thư nặc danh khác lại bất ngờ xuất hiện bên mép hang động.
Hoa Vân liếc mắt, tay áo khẽ động, hút lấy phong thư.
Mở ra, bên trong không viết lời đe dọa, cũng chẳng vạch trần.
Chỉ có một dòng chữ ngắn ngủi, cực kỳ bình thản:
“Đường này, ngươi còn muốn tiếp tục sao?
Hoa Vân, suy nghĩ kỹ.
Một người biết rõ quá khứ.”
Không gian trong hang động bỗng nhiên lạnh xuống vài phần.
Diệp Linh nhíu mày, ngẩng đầu, giọng lo lắng:
“Sư tôn, kẻ đó là ai?”
Hoa Vân cụp mắt, cất phong thư đi, trầm giọng:
“Không quan trọng.”
Hắn đứng lên, chỉnh sửa lại cấm chế, xoay người nhìn Diệp Linh, giọng nói bình tĩnh mà vững vàng:
“Chúng ta tạm thời ẩn mình ba ngày, sau đó trở về quán trọ.
Từ nay về sau… chuyện này, con phải tuyệt đối giữ bí mật, kể cả với người trong liên minh.”
Diệp Linh nghiêm túc gật đầu.
“Diệp Linh ngoan ngoãn gật đầu, nhưng ánh mắt nàng vẫn không giấu được tia lo lắng.
Trong khi đó, Hoa Vân ngồi xếp bằng trong góc hang, đặt chiếc lệnh bài lưu ly trước mặt, nhẹ nhàng vận chuyển linh khí thăm dò.