Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
van-nang-ma-qr.jpg

Vạn Năng Mã Qr

Tháng 2 26, 2025
Chương 1076. Giới hạn ngọn nguồn Chương 1075. Thần điểu Hỏa Phượng kêu gọi
xuyen-viet-bat-dau-thanh-luyen-kim-thuat-su.jpg

Xuyên Việt Bắt Đầu Thành Luyện Kim Thuật Sư

Tháng 2 1, 2026
Chương 181: Koragg chuẩn bị Chương 180: Dấu hiệu chiến tranh (2)
khoa-ky-vu-su.jpg

Khoa Kỹ Vu Sư

Tháng 1 18, 2025
Chương 1551. Hộp bên trong Chương 1550. Hộp bên ngoài
di-gioi-tu-hanh-ta-kim-thu-chi-khong-bao-truoc-doi-moi.jpg

Dị Giới Tu Hành, Ta Kim Thủ Chỉ Không Báo Trước Đổi Mới

Tháng 2 1, 2026
Chương 165:Tu chỉnh! Chương 164:Thú triều cuối cùng lui
tu-day-mat-chu-do-bat-dau

Từ Đầy Mắt Chữ Đỏ Bắt Đầu

Tháng 12 13, 2025
Chương 402: Hoàn tất (3) Chương 402: Hoàn tất (2)
marvel-ta-homelander-la-superman.jpg

Marvel: Ta Homelander? Là Superman!

Tháng 1 7, 2026
Chương 113: Lại một lần nữa Chương 112: Lãng quên
tu-hop-vien-tu-thien-dao-thu-can-bat-dau.jpg

Tứ Hợp Viện: Từ Thiên Đạo Thù Cần Bắt Đầu

Tháng 2 8, 2026
Chương 224: Lôi đình thủ đoạn, Dịch Trung Hải đền tội (1w ) (4) Chương 224: Lôi đình thủ đoạn, Dịch Trung Hải đền tội (1w ) (3)
than-hao-thi-len-dai-hoc-he-thong-ban-thuong-muoi-ty.jpg

Thần Hào: Thi Lên Đại Học, Hệ Thống Ban Thưởng Mười Tỷ

Tháng 1 25, 2025
Chương Phiên ngoại 1 vội vàng tới gặp ngươi nha Chương 706. Đại kết cục
  1. Tiên Lộ Kỳ Duyên
  2. Chương 501: Lời Thề Trong Đêm Tối
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 501: Lời Thề Trong Đêm Tối

Diệp Linh cũng tiến lại gần, nhỏ giọng hỏi:

“Sư huynh… chúng ta làm sao bây giờ?”

Hoa Vân ánh mắt thâm trầm.

“Chúng ta… không còn nhiều thời gian nữa.”

“Hoa Vân quay đầu, ánh mắt dịu lại khi nhìn Diệp Linh, vị tiểu đệ tử luôn theo sát bên mình.

Hắn khẽ gật đầu, giọng nói ôn hòa hơn:

“Diệp Linh, ngươi an tâm. Có ta ở đây, sẽ không để bất kỳ ai làm tổn thương ngươi.”

Diệp Linh ngẩng đầu, đôi mắt trong trẻo đầy tin tưởng:

“Vâng, sư huynh.”

Nàng biết rõ, từ khi bái nhập môn hạ của Hoa Vân, bản thân đã không chỉ là một tiểu đệ tử bình thường. Sự bảo vệ của Hoa Vân dành cho nàng, cũng giống như bảo vệ người thân ruột thịt.

Nhưng cũng chính vì vậy… nàng càng không thể trở thành gánh nặng.

Diệp Linh nắm chặt nắm tay nhỏ bé, ánh mắt lóe lên sự kiên định hiếm thấy.

Đêm đó, hai thầy trò âm thầm thu dọn hành trang.

Dưới ánh trăng mờ, Hoa Vân thấp giọng truyền dặn:

“Nhớ kỹ, lần này không chỉ có chúng ta bị theo dõi. Người tung tin đồn đã chen vào cả nội bộ liên minh. Sau khi rời quán trọ, tuyệt đối không được bộc lộ thân phận.”

Diệp Linh gật đầu:

“Vâng, sư huynh.”

Cả hai thay đổi trang phục, dịch dung đơn giản, giống như hai lữ khách tầm thường.

Đúng lúc đó

Một chiếc phong thư nặc danh khác âm thầm được nhét dưới khe cửa.

Bìa ngoài chỉ vỏn vẹn bốn chữ:

“Thiên Nhất Các Bắc Phương.”

Hoa Vân nhíu mày, mở ra xem, trong thư chỉ có một câu ngắn ngủi:

“Kẻ giật dây, không ở nơi này.”

“Hoa Vân nghe Diệp Linh nhỏ giọng hỏi, hơi nghiêng đầu nhìn nàng, ánh mắt dịu đi đôi chút.

“Sư tôn… chúng ta làm sao bây giờ?” Diệp Linh khẽ lặp lại, giọng điệu nhu hòa, có chút lo lắng ẩn giấu.

Hoa Vân thu ánh mắt lại, giọng trầm ổn đáp:

“Không cần vội. Bước tiếp theo, chúng ta chủ động.”

Hắn phẩy tay áo, một đạo kiếm phù lặng lẽ bay ra ngoài cửa sổ, tản vào bóng đêm.

Diệp Linh đứng phía sau, hai tay nắm chặt vạt áo, ánh mắt nghiêm túc nhìn bóng lưng thẳng tắp của Hoa Vân. Trong lòng nàng, vị sư tôn này như ngọn núi cao, không gì lay chuyển được.

Sáng hôm sau.

Trời chưa sáng hẳn, trong quán trọ đã có những động tĩnh khác thường.

Có vài khách nhân lạ mặt xuất hiện, thần sắc cảnh giác, ánh mắt dò xét mọi ngóc ngách.

Hoa Vân và Diệp Linh ngồi ở một góc khuất, im lặng quan sát.

Mắt hắn hơi nheo lại, ánh sáng lạnh lẽo thoáng qua.

Chỉ trong nháy mắt, hắn đã nhận ra:

Đám người này đều có dấu vết tu luyện cùng một môn phái, mặc dù ngụy trang rất khá.

“Sư tôn, cần ra tay không?” Diệp Linh truyền âm hỏi.

Hoa Vân khẽ lắc đầu:

“Chưa vội. Cá lớn còn chưa xuất hiện.”

Bên ngoài, trời dần sáng rõ.

Không khí trong quán trọ càng lúc càng áp lực, như mặt nước trước cơn bão.

Buổi trưa.

Một phong thư mới được lặng lẽ đẩy vào dưới cửa phòng Hoa Vân.

Hắn cầm lên xem.

Chỉ vỏn vẹn một câu:

“Hoa đạo hữu, ngươi không nên xen vào. Nếu không, sẽ có kẻ thay ngươi ‘giáo huấn’ đệ tử của ngươi.”

Chữ viết xiêu vẹo, lộ ra sát ý lạnh lẽo.

Diệp Linh sắc mặt hơi tái.

“Sư tôn, bọn chúng dám uy hiếp người?”

Hoa Vân cười nhạt, giọng điệu lạnh như băng tuyết:

“Chỉ biết uy hiếp kẻ yếu, không phải tu sĩ chân chính.”

Hắn buông thư xuống, ánh mắt rét lạnh như băng.

“Hoa Vân thu phong thư lại, ánh mắt tối sâu như biển.

Hắn đứng dậy, phất tay ra hiệu cho Diệp Linh theo sát.

Không một tiếng động, hai người rời khỏi phòng, lặng lẽ hòa mình vào đám đông trong quán trọ.

Bên ngoài quán trọ.

Gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi cỏ dại và hơi nước từ những giọt sương còn đọng trên mái nhà.

Hoa Vân đứng dưới bóng cây, ánh mắt trầm tư.

Diệp Linh nhẹ giọng hỏi:

“Sư tôn, kế tiếp làm thế nào?”

Hoa Vân thản nhiên đáp:

“Thả dây dài, câu cá lớn.”

Hắn giơ tay, từ tay áo bay ra một đạo phù văn, nhẹ nhàng lượn một vòng rồi biến mất trong không khí.

Một lát sau, trong quán trọ truyền ra tiếng xôn xao:

“Kẻ khả nghi bỏ trốn rồi!”

“Đuổi theo!”

“Không để hắn thoát!”

Đám người lạ trong quán trọ ào ạt đuổi ra ngoài, chia làm hai nhóm, chạy về hai hướng khác nhau.

Hoa Vân lạnh nhạt nhìn theo, môi khẽ cong thành nụ cười nhàn nhạt.

Hắn quay đầu, thấp giọng nói với Diệp Linh:

“Đi thôi.”

Hai thầy trò lướt đi như hai bóng ma, vòng qua con hẻm nhỏ, hướng về phía rừng trúc sau quán trọ.

Trong rừng trúc.

Ánh sáng yếu ớt xuyên qua những tán lá xanh ngát.

Hoa Vân và Diệp Linh ẩn mình sau một lùm cây.

Chẳng bao lâu, hai tên tu sĩ lạ mặt vội vã chạy đến, thần sắc hoảng hốt.

“Ngươi chắc chắn hắn trốn vào đây?”

“Ta thấy rõ mà! Mau tìm!”

Bọn chúng chia nhau ra tìm kiếm.

Hoa Vân ánh mắt lạnh như băng, lặng lẽ ra hiệu cho Diệp Linh.

Diệp Linh hiểu ý, giơ tay bấm niệm pháp quyết, một đạo phong trận nhỏ xuất hiện, không phát ra chút tiếng động nào.

Chỉ một thoáng, bóng hai tên tu sĩ bị nuốt gọn vào trận pháp, mất tăm mất tích.

Hoa Vân ung dung bước ra, ánh mắt thản nhiên.

Diệp Linh đi theo, nhẹ giọng hỏi:

“Sư tôn, chúng ta xử lý thế nào?”

Hoa Vân đáp:

“Giữ lại một người.”

Một người cho đi… mang tin nhắn về. Một người… không cần lưu lại.

“Hoa Vân trầm tư giây lát, rồi thản nhiên nói:

“Để hắn dẫn đường.”

Diệp Linh gật đầu, nhanh chóng điểm lên huyệt đạo của tên tu sĩ, khiến hắn mơ mơ hồ hồ tỉnh lại.

Tên kia vừa mở mắt, còn chưa kịp kêu lên, đã bị Diệp Linh che miệng, đồng thời truyền âm nhập mật vào tai hắn:

“Nếu ngươi muốn sống, hãy dẫn đường như bình thường. Một khi có dị động… kết cục tự hiểu.”

Tên tu sĩ run bắn cả người, gật đầu như giã tỏi.

Hoa Vân liếc nhìn hắn một cái, nhàn nhạt nói:

“Đi.”

Tên tu sĩ loạng choạng đứng dậy, dò dẫm bước về phía sâu trong rừng trúc.

Một canh giờ sau.

Dọc đường, hắn liên tục quan sát, xác nhận không có ai bám theo, mới đi thẳng về phía một tòa đình nhỏ nằm ẩn khuất bên bờ suối.

Tòa đình hoang vắng, rêu phong phủ đầy, tưởng chừng như đã bị bỏ hoang từ lâu.

Nhưng Hoa Vân nhướng mày.

Trong hư không quanh đình, có ít nhất ba đạo thần thức yếu ớt đang ẩn tàng.

Rõ ràng, nơi này có người canh giữ.

Tên tu sĩ khúm núm tiến vào trong đình.

Một bóng người mặc áo choàng đen, giấu kín dung mạo, từ trong đình bước ra, âm thanh lạnh lùng vang lên:

“Đã xử lý xong chưa?”

Tên tu sĩ run rẩy đáp:

“Chưa… chưa kịp…”

Bóng đen hừ lạnh một tiếng, tay phải vung lên.

Chỉ thấy một đạo kiếm quang lóe lên, đầu tên tu sĩ rơi xuống đất, máu tươi bắn tung tóe!

Diệp Linh kinh hãi che miệng, nhưng Hoa Vân vẫn bình thản như không.

Hắn thì thầm:

“Giết người diệt khẩu.”

Ánh mắt Hoa Vân trầm xuống.

Chuyện lần này… sâu hơn hắn nghĩ.

“Hoa Vân ánh mắt lạnh như băng, khẽ phất tay áo, dẫn Diệp Linh lùi sâu vào sau một gốc cổ thụ.

Hắn không vội ra tay.

Trong lòng hiểu rõ, nơi này không đơn giản, kẻ giết người diệt khẩu tuyệt đối không phải hạng tầm thường.

Bóng đen kia sau khi xử lý xong xác tên tu sĩ, tiện tay bấm pháp quyết, thi triển một loại pháp thuật che giấu khí tức. Thi thể tan thành một vũng máu, nhanh chóng thấm vào đất, chẳng để lại dấu vết nào.

“Chỉ riêng thần thông này… e là tu vi không dưới Nguyên Anh trung kỳ.” Hoa Vân thầm suy tính.

Sau khi xử lý xong, bóng đen lặng lẽ quay người, hướng vào sâu trong rừng rậm.

Nhưng đúng lúc đó

Một luồng khí tức mờ mịt, như có như không, nhẹ nhàng lan tỏa từ tòa đình cũ.

Giữa rêu xanh phủ đầy, một cánh cửa ngầm hé ra.

Từ trong khe cửa, thấp thoáng ánh sáng lạnh lóe lên.

Hoa Vân và Diệp Linh nín thở.

Một đạo bóng người khác, vận áo xám, khuôn mặt mơ hồ không rõ, bước ra từ mật thất dưới đất.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

trong-sinh-ta-tu-choi-yeu-nhu-sen-phu-ba
Trọng Sinh Ta Từ Chối Yếu Như Sên Phú Bà
Tháng 1 12, 2026
ta-bai-hang-rong-sieu-pham-nhap-thanh.jpg
Ta Bãi Hàng Rong Siêu Phàm Nhập Thánh
Tháng 1 23, 2025
say-ruou-mat-khong-che-bi-ep-cuoi-gap-kinh-vong-dai-tieu-thu.jpg
Say Rượu Mất Khống Chế, Bị Ép Cưới Gấp Kinh Vòng Đại Tiểu Thư
Tháng 5 22, 2025
tay-du-bat-dau-de-quan-am-lua-chon-ba-cai-thach-hau.jpg
Tây Du: Bắt Đầu Để Quan Âm Lựa Chọn Ba Cái Thạch Hầu
Tháng 1 25, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP