Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
than-bi-khoi-phuc-tu-quy-xe-buyt-bat-dau.jpg

Thần Bí Khôi Phục: Từ Quỷ Xe Buýt Bắt Đầu

Tháng 1 25, 2025
Chương 285. Quỷ Nhãn Chi Chủ cản đường, thế giới mới! Chương 284. Nhân gian như địa ngục
than-thoai-the-su-tu-ky-si-bat-dau.jpg

Thần Thoại Thẻ Sư: Từ Kỵ Sĩ Bắt Đầu

Tháng 4 2, 2025
Chương 555. Hoàn tất cảm nghĩ Chương 554. Vạn giới thẻ sư
706844221d07e23916e5ea24c25b6c08

Là Ai Giải Khai Nữ Ma Đầu Phong Ấn

Tháng 2 26, 2025
Chương 88. Đại kết cục Chương 87. Mộ Dung Phương Nhân
vo-ta-la-boss-trung-sinh

Vợ Ta Là Boss Trùng Sinh

Tháng mười một 3, 2025
Chương 415 : Cảm nghĩ Chương 414 : Ngươi 1 máu là ta!
toan-cau-than-tuyen-bat-dau-lua-chon-phong-do-dai-de

Toàn Cầu Thần Tuyển: Bắt Đầu Lựa Chọn Phong Đô Đại Đế

Tháng 10 21, 2025
Chương 319:: Đại kết cục ( cầu toàn đặt trước ) Chương 318:: Từ hôm nay, các ngươi liền là Địa Phủ đệ tử ( cầu toàn đặt trước )
lam-on-ta-that-khong-biet-lao-ba-la-dai-phan-phai.jpg

Làm Ơn, Ta Thật Không Biết Lão Bà Là Đại Phản Phái!

Tháng 1 17, 2025
Chương 224. Đại kết cục cuối cùng thiên: Xin tin tưởng ah! Ngày mùa hè không bao giờ chung kết! Chương 223. Đại kết cục phía sau thiên: Ta, đại phản phái người yêu!
vo-dao-them-diem-tu-dan-doi-bat-dau-thanh-than.jpg

Võ Đạo Thêm Điểm: Từ Dân Đói Bắt Đầu Thành Thần

Tháng 2 4, 2025
Chương 305. Phiên ngoại 3: Hồng Liên truyện Chương 304. Phiên ngoại 2: Ngọc Thiền truyện
hong-tran-thi-tien.jpg

Hồng Trần Thi Tiên

Tháng 2 10, 2026
Chương 441: Binh khai thác mưu, công tại chiến dịch Chương 440: Sắt hạm gõ quan, bách quỷ ban ngày đi (2)
  1. Tiên Lộ Kỳ Duyên
  2. Chương 500: Nguy Cơ Rình Rập
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 500: Nguy Cơ Rình Rập

Hoa Vân chọn một con ngõ nhỏ, dẫn Diệp Linh đi sâu vào trong.

Khi hai người vừa khuất bóng, từ trên mái ngói xa xa, một tia sáng lạnh lóe lên

Một đôi mắt bí ẩn lặng lẽ theo dõi từng bước chân họ.

Ngay lúc Hoa Vân vừa định đứng dậy, ngoài cửa sổ lại vang lên một tiếng xoạt rất khẽ.

Một phong thư nặc danh màu tro bạc nhẹ nhàng lướt vào phòng, không người đưa, không dấu vết.

Hoa Vân nhíu mày, vươn tay mở ra.

Bên trong là những dòng chữ viết bằng mực đen nhạt, như dùng bút lông chấm nước lã viết vội:

“Hoa đạo hữu,

Chớ tin hết những gì ngươi thấy,

Chớ nghe hết những gì người ta nói.

Chân tướng… ở sau bức màn.”

Một người quen cũ.

Không có tên.

Không có dấu hiệu.

Không có bất kỳ ám hiệu nào liên quan tới liên minh.

Chỉ một nét bút nhẹ hẫng nhưng lạnh thấu xương.

Diệp Linh đứng bên cạnh, khẽ cau mày:

“Sư tôn, có người… đang âm thầm nhắc nhở chúng ta?”

Hoa Vân vò nát bức thư thành một nhúm tro bụi trong lòng bàn tay, ánh mắt thâm sâu như màn đêm:

“Người quen cũ sao… hay là một kẻ giỏi giả vờ?”

“Hoa Vân trầm ngâm giây lát, sau đó ánh mắt dần lạnh xuống.

Hắn chậm rãi nói với Diệp Linh:

“Việc này không thể bỏ qua… Kẻ có thể chen vào giữa liên minh mà không để lại dấu vết, tuyệt không phải người đơn giản.”

Diệp Linh gật đầu, thần sắc nghiêm túc:

“Sư tôn muốn làm thế nào?”

Hoa Vân khẽ cười:

“Đưa ra mồi nhử.”

Hắn rút từ tay áo ra một tờ giấy mới tinh, bút vung lên vài nét, viết một phong thư giả: “Đã nắm được chứng cứ, hẹn gặp tại rừng Tịch Diệp vào canh ba.”

Gấp thư lại, Hoa Vân cẩn thận gài một tia kiếm khí mỏng manh trong đó, đủ để cảm ứng bất kỳ ai chạm vào.

Sau đó, hắn lặng lẽ sai Diệp Linh, người thông thạo hành động ẩn mật hơn cả hắn, đem lá thư ấy “vô tình” để lộ ra ngoài tại quán trọ, như thể có kẻ bất cẩn làm rơi.

Đêm đó, canh ba, rừng Tịch Diệp.

Ánh trăng lạnh lẽo chiếu xuống mặt đất phủ đầy lá mục.

Hoa Vân khoanh tay đứng giữa rừng, khí tức thu liễm như phàm nhân.

Diệp Linh nấp sau một thân cây già, ánh mắt trong veo như nước, tay đặt nhẹ lên chuôi kiếm.

Gió khẽ thổi qua.

Một bóng đen từ xa xuất hiện, chậm rãi, dè dặt, không phát ra chút tiếng động nào.

Bẫy đã giăng. Người tới, rốt cuộc là ai?

“Bóng đen kia dần tiến đến gần.

Ánh trăng len lỏi qua tán lá, rọi xuống khuôn mặt người nọ, lại là một thiếu niên xa lạ, thần sắc căng thẳng, ánh mắt hoảng hốt. Hắn run rẩy nhìn quanh, như sợ hãi thứ gì đó đuổi theo phía sau.

Hoa Vân khẽ nhíu mày.

Thiếu niên ấy ngập ngừng bước tới chỗ đặt mồi nhử, vừa định nhặt lên thì kiếm khí ẩn giấu trong thư vụt bắn ra, một luồng sáng lóe lên trong đêm tối!

Thiếu niên hoảng hồn, thân hình lảo đảo thối lui, miệng kêu thất thanh:

“Tha mạng! Ta chỉ là người đưa tin thôi! Không liên quan đến ta!”

Hoa Vân không lập tức ra tay, chỉ lạnh lùng hỏi:

“Ai sai ngươi đến?”

Thiếu niên run bần bật, vội quỳ xuống, dập đầu vang lên lộp bộp:

“Là… là một vị cô nương che mặt! Ta chưa từng thấy rõ dung mạo! Nàng ta cho ta bạc, bảo ta làm theo! Nếu ta không làm, sẽ… sẽ lấy mạng ta!”

Diệp Linh từ trong bóng tối bước ra, ánh mắt lãnh đạm nhìn thiếu niên.

“Ngươi còn gì để nói?”

Thiếu niên dập đầu liên hồi, chỉ cầu xin tha mạng, nhưng ngoài mấy câu kia thì không thêm được điều gì mới.

Hoa Vân yên lặng, ánh mắt tối sâu như đáy vực.

Sau khi xử lý thiếu niên, hắn cùng Diệp Linh trở lại quán trọ.

Trên bàn trong phòng, không biết từ khi nào, đã có thêm một phong thư nữa.

Phong thư màu đen, không ghi người gửi.

Chỉ có một dòng chữ được viết bằng mực đỏ:

“Hoa Vân, đừng tìm nữa. Người ngươi cần tìm, tự sẽ đến.”

“Hoa Vân ngồi trầm ngâm trước phong thư đen.

Hắn lặng lẽ gấp thư lại, đốt nó trong lư hương nhỏ bên bàn. Ánh lửa đỏ rực phản chiếu trong đáy mắt hắn, sâu không thấy đáy.

Diệp Linh đứng bên, thấp giọng hỏi:

“Chúng ta có cần lập tức rời khỏi đây không, sư huynh?”

Hoa Vân lắc đầu:

“Không cần. Thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng. Đã có kẻ muốn tới, ta sẽ ở đây… chờ hắn.”

Giọng nói hắn rất nhẹ, nhưng bên trong lại mang theo một tầng sát khí lạnh buốt.

Diệp Linh gật đầu, đôi mắt trong trẻo lóe lên tia sáng:

“Vậy để muội sắp xếp bố cục, đề phòng bất trắc.”

Đêm ấy, căn phòng được bài bố thêm tầng tầng cạm bẫy.

Hoa Vân vẫn khoanh chân ngồi trước bàn, bình thản chờ đợi, tựa như ngọn núi trầm lặng trong sương mù. Diệp Linh ngồi bên cạnh, tay nắm chặt chuôi kiếm, bất cứ lúc nào cũng có thể xuất thủ.

Ngoài cửa sổ, gió đêm thổi nhẹ, mang theo hương vị của mưa gió sắp kéo đến.

Khi kim giờ chỉ về nửa đêm.

Một tiếng “cạch” rất khẽ vang lên.

Cửa phòng… tự động mở ra.

Trong bóng tối mờ mịt, một bóng người mơ hồ xuất hiện ở ngưỡng cửa.

Hắn không phát ra chút khí tức nào, như một cơn gió, nhẹ nhàng mà đáng sợ.

“Hoa Vân trầm mặc nhìn phong thư hồi lâu, rồi nhẹ nhàng cười khẽ.

“Muốn ta chờ ư…” Hắn lẩm bẩm, giọng điệu lạnh nhạt, ánh mắt lại dần sắc bén như lưỡi kiếm rút khỏi vỏ.

Diệp Linh đứng bên cạnh, ánh mắt lo lắng.

“Sư huynh… có cần chúng ta chuyển chỗ không?”

Hoa Vân lắc đầu, ánh mắt vẫn không rời bức thư đen.

“Không cần. Càng đến gần, cá càng mắc câu.”

Hắn rút một chiếc ngọc giản từ trong tay áo, ánh sáng xanh nhàn nhạt lóe lên rồi tắt. Một đạo mệnh lệnh được truyền ra ngoài, như tơ nhện giăng khắp trong bóng tối.

“Chỉ cần lặng lẽ chờ là đủ.”

Diệp Linh khẽ gật đầu, yên lặng đứng bên cạnh, tay nắm chặt vạt áo, ánh mắt sáng lên vẻ kiên nghị.

Đêm đó, trăng tròn treo cao.

Quán trọ tĩnh lặng như thường, nhưng ở những góc khuất mà mắt thường không thể thấy, từng luồng khí tức mơ hồ như sóng ngầm chảy xiết.

Nửa đêm.

Một bóng người áo đen, nhẹ nhàng như quỷ mị, lướt qua mái nhà, không phát ra một tiếng động.

Hắn ta tiến về phòng của Hoa Vân, một tay nắm chặt trường kiếm, ánh mắt âm trầm, từng bước từng bước lại gần cửa phòng.

Ngay khi bàn tay hắn sắp chạm vào cánh cửa

Ầm!

Một luồng kiếm ý bạo khởi!

Tựa như sấm rền trong đêm tối, chấn động bốn phương tám hướng!

Kẻ áo đen lập tức biến sắc, chưa kịp phản ứng thì một bóng người đã xuất hiện ngay trước mặt hắn.

Hoa Vân, trường bào tung bay, tay trỏ kiếm ý vẽ ra hàn mang lạnh thấu xương.

“Ngươi tới rồi.” Hắn thản nhiên nói.

Kẻ áo đen cắn răng, không đáp, lập tức rút kiếm lao tới như một tia chớp.

Nhưng chỉ một chiêu

Keng!

Kiếm gãy thành hai đoạn.

Kẻ áo đen bị đánh bay, đập mạnh vào vách tường, miệng phun ra một ngụm máu tươi.

Hoa Vân bước từng bước đến gần, khí tức trên người tựa như ngọn núi lớn, ép đến đối phương không thở nổi.

Diệp Linh từ trong phòng bước ra, ánh mắt lạnh lùng nhìn kẻ bị trói.

Hoa Vân khẽ hỏi:

“Nói, ai phái ngươi tới?”

Kẻ áo đen nghiến răng, đôi mắt đỏ ngầu, nhưng không chịu mở miệng.

Hoa Vân khẽ thở dài, tay áo khẽ phất

Một tấm phù chú ánh lên ánh sáng xanh biếc, hóa thành hàng vạn sợi tơ quấn quanh người hắn ta.

Kẻ áo đen đau đớn giãy dụa, cuối cùng không chịu nổi, rít lên:

“Ta… ta chỉ nhận lệnh! Không biết chủ nhân là ai! Người giao lệnh cũng đeo mặt nạ!”

Hoa Vân ánh mắt lạnh dần, tay nắm kiếm, nhẹ giọng nói:

“Vậy thì… ngươi chẳng còn giá trị gì.”

Ngay khoảnh khắc hắn định ra tay

Một đạo phù văn từ trong người kẻ áo đen bùng nổ.

Một luồng ánh sáng đỏ rực cắn nát kinh mạch toàn thân!

Trong nháy mắt, hắn ta đã hóa thành tro bụi, chỉ còn lại mảnh ngọc bội vỡ vụn.

Hoa Vân trầm ngâm nhìn mảnh ngọc bội.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

tien-pham-phan-gioi
Tiên Phàm Phân Giới
Tháng 2 6, 2026
ta-khong-the-nao-la-kiem-than.jpg
Ta Không Thể Nào Là Kiếm Thần
Tháng 1 24, 2025
toi-cuong-he-thong.jpg
Tối Cường Hệ Thống
Tháng 1 25, 2025
tong-vo-su-nuong-muon-kiem-dung-mot-chut.jpg
Trạch Sư
Tháng 2 1, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP