Chương 499: Phong Thư Cảnh Báo
Đột nhiên, ngoài cửa vang lên tiếng bước chân rất nhẹ, như mèo đi, lại như ai đang cố gắng đè nén mọi âm thanh.
Diệp Linh thoáng căng thẳng, bàn tay đặt nhẹ lên chuôi kiếm.
Hoa Vân chỉ khẽ lắc đầu ra hiệu: chờ.
Bóng đen ngoài hành lang chậm rãi dừng lại trước cửa phòng hai thầy trò.
Sau đó…
“Xoạt.”
Một tấm phong thư nhỏ được luồn qua khe cửa, rơi xuống đất.
Không một tiếng động, bóng đen lặng lẽ rời đi, tan biến như chưa từng tồn tại.
Hoa Vân nhặt tấm phong thư lên.
Trên giấy chỉ có vài dòng chữ đơn giản, không dấu ấn, không tên người gửi:
“Có kẻ vẫn đang tìm ngươi.
Cẩn trọng.
Đêm mai, nếu còn ở lại, sẽ có người đến.”
Gió đêm lạnh lẽo thổi qua, mang theo hơi thở của nguy hiểm.
Hoa Vân nheo mắt, cười nhạt một tiếng.
Diệp Linh ngẩng đầu nhìn hắn, thì thầm:
“Chúng ta… đi hay ở?”
Hoa Vân khẽ đáp:
“Ở.”
Hoa Vân quyết định không làm gì khác.
Hắn chỉ bình tĩnh thu phong thư, chậm rãi ngồi xuống đối diện Diệp Linh.
“Chúng ta cứ ở đây,” hắn nói, “xem ai có bản lĩnh tới.”
Diệp Linh gật đầu, trong mắt lấp lánh chiến ý nhẹ nhàng.
Hai thầy trò im lặng ngồi chờ, cả đêm không ngủ.
Ngày hôm sau.
Ánh nắng đầu tiên rọi vào quán trọ cũ kỹ, ánh sáng xuyên qua cửa sổ, tạo thành từng vệt bụi nhỏ lơ lửng trong không khí.
Không có ai đến.
Không có động tĩnh.
Mọi thứ bình yên một cách khác thường.
Hoa Vân cũng không vội.
Hắn chỉ thản nhiên ngồi đó, tựa như một tảng đá giữa dòng nước chảy.
Đến hoàng hôn.
Một tiểu nhị của quán trọ gõ cửa, để lại một chiếc khay gỗ nhỏ.
Trên khay có một chiếc hộp gỗ tinh xảo, cùng với một phong thư niêm kín.
Hoa Vân liếc nhìn Diệp Linh, nàng lập tức hiểu ý, đứng dậy kiểm tra xung quanh trước khi hắn mở thư.
Hắn nhẹ nhàng bóc niêm phong.
Bên trong, là một hàng chữ quen thuộc:
“Hoa đạo hữu.
Mật lệnh trước xin tạm thời dừng lại.
Có biến cố mới, xin hãy chờ mật lệnh tiếp theo.
Liên minh xin cáo lỗi.”
Dưới cùng, dấu ấn của liên minh mờ nhạt như sương khói.
Diệp Linh đọc xong, nhíu mày hỏi:
“Sư tôn… chúng ta làm sao bây giờ?”
Hoa Vân trầm ngâm chốc lát, rồi cười nhạt:
“Chờ.”
Hắn đặt phong thư xuống, ánh mắt sâu thẳm như biển.
Có một loại trực giác trong lòng hắn:
Bão lớn… sắp tới.
Hoa Vân quyết định vẫn ở lại.
Hắn không hỏi, cũng không đoán.
Chỉ bình thản như một ngọn núi lặng thinh giữa bão tố sắp tới.
Diệp Linh thấy vậy cũng không hỏi thêm, ngoan ngoãn ngồi bên hắn, cùng lặng yên.
Ba ngày trôi qua.
Trong ba ngày này, không ai tới.
Không thêm phong thư nào, không tin tức, không người đưa tin.
Cả quán trọ cũ kỹ như bị lãng quên bởi thế giới ngoài kia.
Chỉ có tiếng gió, tiếng mái ngói cũ kêu lách cách trong đêm.
Đến ngày thứ tư.
Rốt cuộc, khi mặt trời vừa xuống núi, lại có một phong thư được âm thầm nhét qua khe cửa.
Không tiếng gõ, không dấu chân.
Chỉ một phong thư nằm im lặng trên nền đất lạnh.
Hoa Vân khẽ cúi người nhặt lên, ngón tay lướt qua niêm phong quen thuộc.
Mở ra, bên trong chỉ vỏn vẹn vài dòng chữ:
“Hoa đạo hữu,
Kẻ bịa đặt tin đồn về Diệp Linh tại liên minh…
Thân phận quá cao, tại hạ lực bất tòng tâm.
Mật lệnh lần này, xin đạo hữu tự quyết,
Nếu chọn rời đi, xin hãy biến mất trong lặng lẽ.”
Không có tên người gửi.
Chỉ một dấu vết mờ mịt như thể đến từ một kẻ ẩn mình trong bóng tối.
Diệp Linh đọc xong, sắc mặt nàng hơi thay đổi:
“Sư tôn… chúng ta bị ép phải rời đi sao?”
Hoa Vân cười nhạt, ngón tay kẹp lấy mảnh thư, nhè nhẹ búng một cái, tờ giấy hóa thành tro bụi bay đi.
Hắn thản nhiên đáp:
“Không ai ép được ta.”
Giọng nói bình thản, nhưng trong đó ẩn giấu một sát ý cực kỳ mơ hồ.
Diệp Linh cúi đầu, lòng dâng lên cảm giác kỳ lạ.
Nàng biết, một khi sư tôn của nàng động sát niệm, thì cho dù đối phương thân phận cao tới đâu… cũng không thể an ổn được lâu.
Hoa Vân trầm mặc một lúc lâu.
Cuối cùng, hắn quyết định:
“Đi.”
Một chữ, nhẹ tựa gió, nhưng lại hàm chứa quyết tâm không thể lay chuyển.
Diệp Linh không hỏi lý do, chỉ im lặng đứng dậy, sửa lại áo choàng, nhẹ nhàng đi theo phía sau hắn.
Bên ngoài quán trọ.
Gió thổi qua những cành cây khô cằn, trời đã tối hẳn.
Ánh trăng lạnh lẽo phủ xuống mặt đất loang lổ những mảng sáng tối đan xen.
Hai thầy trò sải bước trên con đường nhỏ hẻo lánh, bóng dáng hòa vào trong bóng đêm.
Không một ai hay biết, sóng ngầm trong liên minh đã bắt đầu từ khoảnh khắc này.
Đi được một đoạn, Hoa Vân đột nhiên dừng lại.
Diệp Linh khẽ ngẩng đầu, ánh mắt trong trẻo nhìn hắn.
Chỉ thấy Hoa Vân rút từ trong tay áo ra một mảnh lệnh bài, lệnh bài của liên minh tu chân.
Hắn giơ cao, rồi bóp nát.
“Chúng ta không còn ràng buộc gì với bọn họ nữa.”
Giọng nói hắn vẫn bình thản, nhưng Diệp Linh nghe thấy… trong lòng như có tiếng sóng ngầm vỗ mạnh.
Một lệnh bài bị hủy, đồng nghĩa với việc cắt đứt quan hệ với liên minh.
Từ nay về sau, mặc kệ ai đúng ai sai, Hoa Vân sẽ không còn là người được bảo hộ trong quy củ cũ.
Chính thức, bước vào một thế giới không luật lệ.
Diệp Linh ngẩng đầu, giọng nói nhỏ nhẹ:
“Sư tôn, người… có hối hận không?”
Hoa Vân cười nhạt:
“Hối hận?
Nếu phải để ngươi chịu uất ức, thì mới được yên ổn trong quy củ của họ, vậy ta thà không cần thứ yên ổn đó.”
Gió thổi tung vạt áo hắn, ánh mắt hắn như ngôi sao lạnh giữa đêm tối.
Từ hôm đó, Hoa Vân và Diệp Linh chính thức rời khỏi quán trọ.
Họ trở thành những kẻ lang bạt không danh không phận, nhưng tự do.
Tuy nhiên… bóng tối vẫn đang âm thầm bủa vây.
Bởi những kẻ đã từng bịa đặt về Diệp Linh, sẽ không dễ dàng buông tay.
Và những ân oán, sẽ sớm lộ ra ánh sáng.
Ngay lúc Hoa Vân còn đang trầm mặc, một bóng đen lướt qua ngoài cửa sổ.
Soạt
Một mật lệnh mới được ném vào trong phòng, quấn chặt trong một dải lụa mỏng, phong ấn cẩn mật.
Hoa Vân đưa tay bắt lấy, vung tay nhẹ nhàng mở ra.
Bên trong chỉ có một dòng chữ lạnh lùng, ngắn gọn:
“Mật lệnh khởi động lại.
Yêu cầu: Tạm ẩn hành tung, không giao chiến, không khiêu khích.
Chờ đợi mật chỉ tiếp theo.”
Không có thêm bất kỳ lời giải thích nào.
Không có danh xưng, không có dấu hiệu, thậm chí ngay cả phong cách chữ cũng vô cùng bình thản, như thể ra lệnh cho một con cờ không hơn không kém.
Hoa Vân nhìn chằm chằm vào dòng chữ kia, đôi mắt đen tối như vực sâu.
Diệp Linh khẽ nghiêng đầu, thấp giọng hỏi:
“Sư tôn… lần này bọn họ muốn người làm gì?”
Hoa Vân nhét mật lệnh vào tay áo, lười biếng tựa vào ghế, thản nhiên đáp:
“Chỉ muốn ta… chờ.”
Dừng một chút, khóe môi hắn cong lên một nụ cười nhạt như có như không:
“Chờ… không phải chuyện dễ đâu.”
Hoa Vân không vội quyết định.
Hắn nhắm mắt dưỡng thần, hơi thở chậm rãi, như một con báo đang thu mình chờ đợi thời cơ.
Diệp Linh an tĩnh ngồi bên cạnh, tay bưng chén trà đã nguội lạnh, ánh mắt lấp lánh một vẻ tò mò, song nàng biết lúc này không thể quấy rầy sư tôn.
Thời gian chậm rãi trôi qua.
Trong lòng Hoa Vân, vô số dòng suy tính đang len lỏi
Liên minh ra mật lệnh ngắn gọn như vậy, chứng tỏ trong nội bộ cũng đang có biến động.
Không phải chỉ đơn giản là thay đổi kế hoạch.
Có lẽ, có kẻ đang cố tình giấu diếm điều gì đó.
Hắn mở mắt, ánh nhìn sâu thẳm như vực sâu:
“Diệp Linh.”
“Dạ?”
“Thu dọn hành lý. Chúng ta không thể ở quán trọ này lâu.”
Diệp Linh khẽ giật mình, nhưng vẫn lập tức tuân lệnh, nhanh chóng thu xếp những vật dụng cần thiết.
Chỉ một khắc sau, hai thầy trò đã rời khỏi gian phòng cũ kỹ, lặng lẽ hòa vào dòng người tấp nập bên ngoài.