Chương 498: Huyền Tàn Lệnh Xuất, Bí Mật Truyền Thư Trong Đêm Vắng
Một khi lệnh xuất, người nhận phải thi hành không thể từ chối, nếu không… hậu quả tự gánh.
Chiếc lệnh phù như có linh tính, chầm chậm xoay một vòng rồi hóa thành một dòng chữ nhỏ:
“Hộ tống Diệp Linh an toàn tới Tuyệt Vân Sơn.
Trước ngày mười bảy tháng tám, không để nàng chịu bất kỳ tổn thương nào.
Sau khi hoàn thành, tự có người đến tiếp ứng.”
“Nếu thất bại
Hủy diệt hộp đen.
Tự chịu kết cục.”
Dòng chữ vừa hiện ra liền tan biến như khói.
Hoa Vân trầm mặc rất lâu.
Hắn ngước mắt nhìn Diệp Linh đang ngủ say, ánh mắt tối lại như đáy biển sâu.
Bên ngoài cửa sổ, ánh trăng đã ngả về Tây.
Ngay lúc Hoa Vân còn đang trầm ngâm trước Huyền Tàn Lệnh, ngoài cửa sổ lại vang lên một tiếng động rất khẽ.
“Cộp.”
Lần này không phải là hộp đen, mà chỉ là một phong thư mỏng màu xanh ngọc, nhẹ nhàng rơi xuống bàn như một cánh hoa tàn.
Hoa Vân liếc mắt, phất tay thu phong thư vào tay.
Không có dấu niêm phong, chỉ có một dòng chữ viết tay mảnh nhỏ:
“Gửi Hoa đạo hữu.”
Hắn mở thư, bên trong là mấy dòng ngắn gọn, nét chữ cứng cáp mà vội vàng:
“Về tin đồn Diệp Linh, tại hạ đã cố hết sức.
Song trong nội bộ liên minh, lời đồn đã lan rộng, thế lực chồng chéo, nhất thời khó lòng dập tắt.
Chỉ có thể âm thầm ngăn chặn phần nào mà thôi.
Mong Hoa đạo hữu lượng thứ.”
“Việc lớn trước mắt, xin lấy đại cục làm trọng.
Ngày sau nếu có cơ hội, tại hạ nhất định sẽ đích thân bù đắp.”
” Mặc Vũ.”
Dòng cuối cùng có đóng dấu ấn mờ, một cánh chim chìm trong bóng tối.
Hoa Vân ngón tay hơi siết lại, mảnh thư khẽ run lên trong gió đêm.
Hắn nhắm mắt, im lặng hồi lâu.
Khi mở ra, trong ánh mắt chỉ còn lại vẻ lãnh đạm quen thuộc.
Hắn thì thầm, như tự nói với chính mình:
“Ta… chưa từng kỳ vọng vào kẻ khác.”
Ánh trăng lạnh lẽo chiếu xuống gương mặt hắn, như vẽ thêm một tầng hàn khí vô hình.
Ngay khi Hoa Vân còn chưa kịp gấp lại phong thư của Mặc Vũ, ngoài cửa sổ bỗng vang lên một âm thanh rất nhỏ.
“Cạch.”
Một chiếc hộp gỗ sẫm màu, nhỏ nhắn, nhẹ nhàng rơi xuống bệ cửa sổ.
Hoa Vân liếc mắt nhìn, khẽ nhấc tay thu hộp vào, mở ra, bên trong chỉ có một mảnh lụa đen mỏng, thêu bằng kim tuyến một dòng chữ ngắn:
“Mật lệnh tạm dừng.
Mọi hành động liên quan đến Huyền Tàn Lệnh lập tức ngưng lại.
Không cần tiếp tục điều tra.
Đợi lệnh mới.”
Không có ký hiệu, không có tên người gửi.
Chỉ có dấu ấn quen thuộc của liên minh, một vết ấn mờ nhạt như cánh chim đơn độc trong gió.
Hoa Vân nhíu mày, ngón tay chậm rãi miết qua từng chữ trên lụa đen.
Diệp Linh đứng sau hắn, nhẹ giọng hỏi:
“Tiền bối, xảy ra chuyện gì vậy?”
Hoa Vân trầm mặc một lúc, sau đó cười nhạt:
“Không sao. Lệnh dừng thôi.”
Hắn cuộn mảnh lụa lại, giấu vào tay áo.
Cơn gió đêm nhẹ lướt qua, thổi tung rèm cửa, mang theo một mùi máu tanh nhàn nhạt không rõ từ đâu truyền đến.
Hoa Vân hơi nghiêng người, lắng nghe tiếng gió thổi ngoài cửa.
Mùi máu tanh kia không hề yếu đi, mà ngược lại, càng lúc càng rõ rệt.
Hắn liếc nhìn Diệp Linh, cô bé cũng đã nhíu mày, vẻ mặt cảnh giác.
Không cần nói nhiều, Hoa Vân khẽ ra hiệu bằng tay: giữ nguyên vị trí, phòng ngừa bất trắc.
Bản thân hắn thì lặng lẽ đẩy cửa sổ ra, thân hình như khói mỏng, lướt vào màn đêm.
Ngoài quán trọ, con ngõ nhỏ vắng vẻ. Ánh trăng lạnh lẽo phủ trên mặt đất một tầng sáng bạc mờ ảo.
Một vệt máu nhỏ, rất nhỏ, kéo dài về phía đầu ngõ, như dẫn dụ người ta lần theo.
Hoa Vân không vội, từng bước từng bước tiến tới, ánh mắt sắc bén như diều hâu trong đêm.
Đi được một đoạn, đột nhiên, một bóng đen từ góc tường lao tới, một đao lạnh lẽo đâm thẳng về phía hắn!
Hoa Vân lật tay, hai ngón tay kẹp chặt lưỡi đao đang phóng tới, nội lực âm trầm tỏa ra, khiến kẻ đánh lén lập tức biến sắc.
Người đó cố giãy giụa, nhưng trong nháy mắt đã bị Hoa Vân chế trụ.
Ánh sáng đêm rọi xuống, để lộ gương mặt kẻ kia, một nam tử áo đen, lạ mặt, nhưng trên cổ tay lại có một hình xăm nhỏ, ký hiệu của liên minh.
Hoa Vân lạnh lùng hỏi:
“Ngươi là ai? Ai phái tới?”
Nam tử cắn răng không đáp, trong mắt lóe lên một tia quyết tuyệt.
Ngay khi Hoa Vân định tra hỏi thêm, thân thể nam tử bỗng run lên, tự đoạn kinh mạch mà chết.
Hoa Vân buông tay, để thi thể rơi xuống nền đá lạnh.
Hắn khẽ thở dài một tiếng, cúi người nhặt lên một mảnh giấy nhỏ rơi từ tay kẻ nọ.
Trên đó chỉ viết vỏn vẹn một câu:
“Mật lệnh đã thay đổi. Hoa Vân, ngươi là mục tiêu.”
Gió đêm thổi qua, mang theo hơi lạnh thấm vào tận xương.
Hoa Vân trầm mặc một khắc.
Hắn là người tu đạo, tâm cơ vốn không thể so với thế tục, nhưng cũng không thể để người khác đùa giỡn dễ dàng.
Ngón tay búng nhẹ, một luồng chân khí hóa thành một tia lửa nhỏ, thiêu rụi mảnh giấy kia thành tro bụi.
Tu chân giới, kẻ yếu chỉ có thể làm cá rơi vào miệng cọp.
Hoa Vân nhắm mắt, vận chuyển linh khí, chỉ trong chớp mắt khí tức toàn thân đã hoàn toàn thu liễm, như hòa vào màn đêm.
Không một tiếng động, hắn lướt về phía đầu ngõ, nơi có một đạo linh khí cực mỏng vừa thoáng qua, chắc chắn kẻ đứng sau đang theo dõi.
Chỉ ba bước, thân ảnh Hoa Vân đã như bóng ma, lướt qua hai mái nhà, đến gần một cột đá ven đường.
Phía sau cột đá, một nữ tử áo đen tay cầm phù chú, đang vội vàng thôi động một đạo truyền tống phù.
Chưa kịp hoàn tất động tác, bàn tay nàng ta đã bị một luồng khí vô hình ghìm chặt.
Hoa Vân xuất hiện ngay trước mắt, ánh mắt lạnh lẽo:
“Định trốn?”
Nữ tử áo đen kinh hoảng, nhưng thân là người tu chân, nàng ta phản ứng cũng cực nhanh, một tay ném ra ba đạo phù chú.
Bạo linh phù, Phá cấm phù, Huyễn thân phù!
Chỉ trong một cái chớp mắt, ánh sáng loé lên chói lòa.
Bùm! Một tiếng nổ vang trời, khói bụi mịt mù bao phủ cả con phố nhỏ.
Khi khói tan, nữ tử kia đã biến mất không thấy đâu.
Hoa Vân hơi cau mày, ánh mắt sâu như đáy vực.
Bên cạnh chân hắn, rơi lại một nửa tấm phù chú đã cháy dở, trên đó có dấu hiệu của Liên Minh Ngoại Vực.
Ngoại Vực?
Hắn nheo mắt, ánh sáng lạnh lẽo thoáng qua.
Nếu liên minh chính thống ra tay, còn có thể giải thích.
Nhưng Ngoại Vực, thế lực không thuộc bất kỳ Hoang Vực nào, lại lăm le xâm nhập đại lục
mà bây giờ lại xen vào chuyện của hắn.
Chuyện này… đã vượt ra khỏi dự đoán ban đầu.
Hoa Vân quay người trở về quán trọ.
Diệp Linh đang đứng ngay trước cửa sổ, tay cầm kiếm, gương mặt nhỏ nhắn đầy lo lắng.
Thấy hắn trở lại an toàn, cô bé thở phào nhẹ nhõm:
“Hoa sư huynh, có chuyện gì vậy?”
Hoa Vân lắc đầu:
“Không sao. Thu dọn đồ đạc đi, chúng ta phải rời khỏi đây ngay.”
Diệp Linh ngoan ngoãn gật đầu, vội vàng thu dọn hành lý.
Chỉ trong vài phút, hai thầy trò đã rời khỏi quán trọ, ẩn thân vào màn đêm, theo một con đường mòn vắng vẻ hướng ra ngoài thành.
Hoa Vân không vội rời đi.
Hắn đứng dậy, nhẹ tay đóng kín cửa sổ, ánh mắt trầm ngâm.
“Diệp Linh.”
Hắn gọi khẽ.
“Vâng.”
Cô gái áo trắng đáp lời, trong mắt đầy sự tín nhiệm.
“Đêm nay, chúng ta ở lại.”
Diệp Linh không hỏi thêm gì, chỉ ngoan ngoãn gật đầu.
Nàng biết, nếu sư tôn đã quyết, tất có lý do.
Hai thầy trò thu liễm khí tức, lặng lẽ như bóng đêm bao phủ ngoài kia.
Canh ba.
Tiếng gió thổi qua hành lang, két két, giống như có thứ gì đó đang lê lết.
Hoa Vân ngồi bên bàn, ngón tay gõ nhẹ, từng nhịp, từng nhịp.