Chương 497: Mặt Nạ Hắc Ám, Lời Tuyên Chiến Trong Màn Mưa Rơi
Người đeo mặt nạ cười càng lớn, thanh âm như thép lạnh cọ vào nhau:
“Không quan trọng.”
“Quan trọng là… từ hôm nay, ngươi và đồ đệ ngươi, sẽ không còn tồn tại trên thế gian này nữa.”
Hoa Vân nheo mắt, không đáp, chỉ lặng lẽ nâng kiếm.
Mưa càng lúc càng lớn.
Từng giọt nặng trĩu đập lên mặt đất, vang lên tiếng rì rào mơ hồ như tiếng trống trận.
Tên đeo mặt nạ đột nhiên quát lớn một tiếng, thân hình vọt tới như tia chớp!
Thanh đao đen trong tay hắn hóa thành một luồng hắc quang, bổ thẳng xuống đầu Hoa Vân.
“Ầm!”
Mặt đất dưới chân Hoa Vân nứt toác, bùn đất bắn tung tóe.
Nhưng hắn đã sớm lách người, trường kiếm như quỷ mị, đâm thẳng vào kẽ hở trong chiêu thức của đối phương.
“Xoẹt!”
Một vệt máu đỏ sẫm hiện ra trên cánh tay kẻ đeo mặt nạ.
“Chậc, quả nhiên không hổ là ngươi.”
Tên kia không hề tỏ ra đau đớn, chỉ liếm môi cười lạnh, sát khí càng thêm điên cuồng.
Đồng thời, từ bốn phương tám hướng, đám bóng đen còn lại cũng lập tức vây chặt lại, ý đồ không cho Hoa Vân có đường thoát.
Diệp Linh đứng sau lưng Hoa Vân, tay siết chặt chuôi kiếm, hơi thở dồn dập, nhưng ánh mắt vẫn kiên định.
Nàng khẽ niệm chú, tay áo phất ra, mấy lá bùa vàng bay vút lên trời!
“Ầm! Ầm! Ầm!”
Từng cột lửa nhỏ bùng nổ giữa trận mưa tầm tã, tạm thời ngăn cản sự áp sát của kẻ địch.
Hoa Vân thừa thế, động thân như gió lốc, kiếm quang tung hoành.
Một chiêu!
Hai chiêu!
Ba chiêu!
Máu tươi văng tung tóe, từng bóng đen ngã xuống thảm thiết.
Nhưng tên đeo mặt nạ vẫn lạnh lùng bám sát, thế công như sóng trào không dứt.
Hoa Vân nhận ra, nếu cứ kéo dài, dù kiếm thuật của hắn cao siêu cũng khó mà địch nổi cục diện bị vây công.
Hắn cắn răng, thầm hạ quyết tâm.
“Bịch!”
Đột nhiên, hắn vung tay, ném một vật nhỏ màu đỏ máu lên không trung.
“Ầm!”
Một luồng sáng chói lòa bùng nổ giữa màn đêm!
Trong chớp mắt ấy, tất cả những kẻ mai phục đều bị ánh sáng làm cho mù lòa, hoảng loạn kêu lên:
“Á! Mắt ta!”
“Sao thế này?!”
Hoa Vân không bỏ lỡ cơ hội.
Hắn chụp lấy tay Diệp Linh, thấp giọng quát:
“Đi!”
Hai người như hai tia chớp, lao thẳng ra ngoài vòng vây.
Tên đeo mặt nạ gầm lên giận dữ:
“Đuổi theo!”
Thế nhưng bọn chúng vừa mới bị ánh sáng làm loạn trận thế, nhất thời không thể nào đuổi kịp.
Một mạch chạy ra ngoài rừng, đến khi không còn nghe tiếng truy đuổi, Hoa Vân mới thả chậm bước chân.
Diệp Linh thở dốc, sắc mặt tái nhợt:
“Sư tôn… là ai muốn lấy mạng chúng ta?”
Hoa Vân trầm mặc giây lát, rồi khẽ nói:
“Không phải muốn lấy mạng chúng ta.”
“Muốn bắt nàng.”
Diệp Linh giật mình, run run hỏi:
“Tại sao…?”
Hoa Vân nhìn sâu vào mắt nàng, chậm rãi đáp:
“Bởi vì trên người nàng… ẩn giấu một bí mật.”
Hoa Vân trầm ngâm chưa kịp nói thêm, bỗng nhiên một đạo ánh sáng bạc từ trên trời bay vút xuống.
“Vèo!”
Một vật nhỏ xuyên qua màn mưa, rơi xuống ngay trước mặt hắn.
Hoa Vân giơ tay bắt lấy, là một phong thư!
Con dấu đỏ sậm in trên bì thư, chính là biểu tượng quen thuộc của Liên Minh.
Hắn hơi cau mày, xé mở.
Bên trong chỉ vỏn vẹn vài dòng chữ viết tay, nét bút xiêu vẹo, như vội vã:
“Kính gửi Hoa Vân đạo hữu,
Vô cùng xin lỗi!
Trong mật lệnh trước, do sơ suất, chúng ta đã ghi nhầm tên người nhận nhiệm vụ.
Người thực sự cần giao vật phẩm, không phải Hoa Tán như đề cập, mà là Hoa Vân đạo hữu.
Kính mong lượng thứ.
Chúng ta sẽ sớm có người liên hệ lại, giải thích rõ mọi chuyện.”
Hoa Vân đọc xong, ánh mắt trở nên sâu thẳm.
Diệp Linh đứng bên cạnh, vẻ mặt mờ mịt:
“Sư tôn… ý là…”
Hắn gập bức thư lại, cất vào tay áo, lạnh nhạt nói:
“Chuyện rắc rối hơn ta nghĩ.”
Diệp Linh lo lắng nhìn hắn:
“Vậy còn chiếc hộp? Chúng ta có nên đưa nó cho họ không?”
Hoa Vân lắc đầu, ánh mắt sắc như đao:
“Không ai tùy tiện gửi phong thư đến yêu cầu ngươi giao vật phẩm lần hai mà không kèm mật lệnh chuẩn.
Điều này chỉ chứng minh một chuyện…”
Diệp Linh nuốt nước bọt, giọng nhỏ đi:
“Chuyện gì…?”
Hoa Vân đáp khẽ:
“Liên Minh, đã bị lộ sơ hở.”
Hắn ngẩng đầu nhìn trời, trong cơn mưa lạnh buốt, ánh mắt hắn trầm như vực sâu.
Chưa kịp để Diệp Linh hỏi thêm, lại một luồng sáng khác từ xa bắn tới, rạch ngang bầu trời xám xịt.
Một vật nhỏ bay thẳng đến trước mặt Hoa Vân, nhẹ nhàng rơi vào lòng bàn tay hắn.
Vẫn là một phong thư.
Con dấu lần này khác, dùng sáp xanh đậm, dấu hiệu ám chỉ cấp bậc cơ mật hơn, chỉ truyền riêng cho người thừa hành trọng yếu.
Hoa Vân mở thư.
Bên trong là mấy dòng ngắn gọn, chữ viết tinh tế, trầm ổn:
“Kính gửi Hoa Vân đạo hữu,
Có kẻ đã bịa đặt tin đồn liên quan đến Diệp Linh cô nương, cố ý gây nhiễu, phá vỡ cục diện.
Tại hạ đã thay mặt xử lý xong xuôi, mong đạo hữu an tâm.
Năm tháng còn dài, hẹn ngày gặp lại trên con đường rộng mở.
Một người bạn cũ.”
Hoa Vân siết nhẹ phong thư, đáy mắt thoáng qua tia lạnh.
Diệp Linh ngẩng đầu nhìn hắn, trong mắt có sự hoài nghi lẫn bất an:
“Sư tôn… là ai gửi vậy?”
Hắn không đáp ngay.
Chỉ trầm mặc một lát, rồi cất phong thư vào trong tay áo, giọng khẽ vang bên tai Diệp Linh:
“Không cần lo.”
Cơn mưa ngoài trời vẫn rơi tí tách, mơ hồ như tiếng thì thầm xa xăm.
Trong lòng Hoa Vân, lại có thêm một mối dây vô hình đang siết chặt quanh chiếc hộp bí ẩn kia…
Đêm hôm đó, quán trọ chìm trong màn sương lạnh mỏng như lụa.
Ánh đèn dầu lặng lẽ lay động, in bóng hai người trên tường mờ mịt.
Diệp Linh ngủ thiếp đi từ lâu.
Nàng nằm nghiêng, hơi thở nhè nhẹ, đôi mày vẫn còn hơi nhíu lại, như còn đang lo lắng cho chuyện chưa thể hiểu rõ.
Hoa Vân ngồi bên bàn, vẫn chưa ngủ.
Trước mặt hắn là chiếc hộp đen, phong thư sáp xanh và phong thư xin lỗi đã mở sẵn.
Hắn lặng lẽ nhìn chiếc hộp hồi lâu, trong mắt là biển trời sâu thẳm không đáy.
Một lát sau, hắn nhấc ngón tay điểm nhẹ lên mặt bàn.
Ầm một tiếng nhỏ
Một tầng kết giới vô hình bao phủ cả gian phòng, ngăn mọi ánh mắt và thần thức bên ngoài.
Sau đó, Hoa Vân lấy ra một phong thư mới, giấy vàng nhạt, chỉ viết vỏn vẹn vài chữ:
“Truy tung người gửi thư.”
Hắn gập thư lại, nhét vào trong một chiếc bùa nhỏ màu bạc, rồi nhẹ nhàng búng ra ngoài cửa sổ.
Ánh bạc lóe lên, rồi biến mất vào bóng đêm.
Gió đêm lướt qua, lạnh như nước.
Hoa Vân thu tay, ánh mắt trầm tĩnh.
Hắn biết, kẻ đứng sau chắc chắn không đơn giản, nhưng nếu đã ra tay sắp xếp, tất sẽ để lại dấu vết.
Mọi thứ… chỉ mới bắt đầu.
Bên ngoài quán trọ, sương đêm càng lúc càng dày.
Giữa màn sương mờ mịt ấy, một bóng người chợt hiện ra rồi tan biến như ảo ảnh.
Trong phòng, Hoa Vân vừa mới thu tay thì chiếc hộp đen trên bàn khẽ rung lên một tiếng “ong” nhỏ.
Âm thanh rất nhẹ, như tiếng tơ mỏng chạm vào nước, nhưng trong không khí nhất thời trầm xuống, áp lực như núi đổ.
Hoa Vân cau mày.
Hắn lập tức rót linh lực vào kết giới, tầng tầng lớp lớp phong ấn chồng lên nhau, ngăn cách mọi dị biến.
Thế nhưng chiếc hộp đen lại tự động mở ra.
Không phải bật nắp, mà như… một đóa hoa chậm rãi nở rộ.
Từ bên trong, một luồng sáng nhàn nhạt bay ra, hóa thành một chiếc lệnh phù hình cánh hoa.
Chiếc lệnh phù lơ lửng trước mặt Hoa Vân.
Trên mặt lệnh khắc ba chữ nhỏ, ánh vàng mờ ảo:
“Lệnh Huyền Tàn.”
Hoa Vân nhìn thoáng qua, trong lòng thầm cả kinh.
Cái tên này… từ lâu đã chỉ còn trong truyền thuyết.
Huyền Tàn Lệnh, vật tượng trưng cho quyền hạn đặc biệt của một nhánh ẩn mật trong liên minh, chuyên xử lý những việc không thể bại lộ ra ngoài ánh sáng.