Chương 496: Đêm Mưa Quyết Chiến
“Ầm!”
Tên áo đen văng ra xa, đập mạnh vào gốc cây, thân thể co giật mấy cái rồi bất động.
Hai tên còn lại thoáng kinh hãi, nhưng vẫn liều mạng nhào tới.
Hoa Vân không lùi, trái lại càng tấn công mạnh mẽ hơn.
Hắn xoay cổ tay, kiếm quang dày đặc như gió lốc bùng lên. Mỗi một chiêu mỗi một thức đều nhanh như tia chớp, sắc bén không thể ngăn cản.
Diệp Linh thì như chiếc bóng theo sát phía sau hắn, kiếm thế mềm mại nhưng lại hiểm độc, mỗi lần ra tay đều nhắm thẳng vào sơ hở của đối phương.
Chỉ sau vài nhịp thở
Tên áo đen thứ hai ngã gục dưới đất, miệng thổ huyết, không đứng dậy nổi.
Tên còn lại sợ tới mức sắc mặt trắng bệch.
Hắn biết mình không phải đối thủ, quay người định bỏ chạy.
Nhưng…
Một ngón tay của Hoa Vân nhẹ nhàng điểm ra.
Một luồng kiếm khí vô hình xuyên thấu qua không trung, phập một tiếng, xuyên thủng bắp chân hắn.
Tên áo đen ngã nhào xuống đất, giãy dụa, rên rỉ.
Hoa Vân bước tới, giẫm lên lưng hắn, lạnh nhạt hỏi:
“Nói, ai sai các ngươi tới?”
Tên áo đen cắn răng không chịu mở miệng.
Hoa Vân hờ hững nói:
“Không nói… thì ngươi cũng không còn cơ hội để nói nữa.”
Giọng nói của hắn rất nhẹ, nhưng lại khiến người nghe lạnh toát sống lưng.
Tên áo đen run lên, rốt cuộc nhịn không được, khàn giọng nói:
“Là… là… người của Huyết Ảnh Các…!”
Hoa Vân hơi nheo mắt.
Huyết Ảnh Các? Một tổ chức sát thủ trong bóng tối, nổi tiếng tàn nhẫn vô tình trong tu chân giới.
Hắn hỏi tiếp:
“Vì sao nhắm vào ta?”
Tên áo đen ấp úng:
“Chúng ta… cũng chỉ nhận lệnh hành sự… Người giao nhiệm vụ… ra giá rất cao… Chúng ta không biết thân phận của ngươi…”
Hoa Vân trầm mặc trong chốc lát, sau đó phất tay.
Một đạo kiếm khí lạnh buốt lóe lên, tên áo đen hoàn toàn im bặt.
Diệp Linh đứng bên cạnh, nhẹ giọng hỏi:
“Sư tôn, có cần truy cứu thêm không?”
Hoa Vân khẽ lắc đầu:
“Không cần. Người đứng sau còn chưa hiện thân, lũ này chỉ là con cờ bỏ đi.”
Ánh trăng soi sáng đôi mắt đen sâu thẳm của hắn, phản chiếu ra một tia sáng lạnh.
Hắn nhìn về phương xa, trầm giọng:
“Chúng ta trở về quán trọ.”
Hai thầy trò trở về quán trọ, ánh trăng đã dần bị mây đen che phủ, gió đêm lướt qua mang theo hơi lạnh lẽo.
Khi vừa bước vào sân nhỏ, Hoa Vân lập tức cảm nhận được điều gì đó bất thường. Hắn khẽ nhíu mày, ánh mắt quét một vòng.
Trong sân im ắng quá mức, thậm chí tiếng côn trùng cũng không còn.
Khắp nơi tản ra một luồng khí tức quỷ dị, như thể có thứ gì đó vô hình đang rình rập.
Diệp Linh cũng cảnh giác, tay nắm chặt kiếm, lưng dán sát vào Hoa Vân theo bản năng.
Đi đến trước cửa phòng, Hoa Vân giơ tay đẩy nhẹ, cửa không khóa nhưng bên trong lại hoàn toàn tối đen.
Hắn không bước vào ngay, mà ngưng thần lắng nghe.
Một lát sau, khóe môi Hoa Vân nhếch lên một tia cười lạnh.
Hắn chợt vung tay.
“Vù!”
Một luồng kiếm khí như gió lốc cuốn ra, quét khắp gian phòng.
“Á!”
Một tiếng kêu thảm vang lên từ góc tối.
Một bóng người bị đánh bật ra khỏi chỗ nấp, rơi phịch xuống nền đất.
Hoa Vân thong thả bước vào, ánh mắt lạnh lùng nhìn kẻ kia:
“Là ai phái ngươi tới?”
Người nọ toàn thân mặc áo vải thô màu xám, trên ngực in ký hiệu mờ nhạt, là hình một con mắt chảy máu.
Diệp Linh thấp giọng kinh hô:
“Sư tôn… đó là dấu hiệu của Huyết Ảnh Các!”
Kẻ áo xám dù trúng trọng thương, nhưng ánh mắt vẫn đầy ngoan độc.
Hắn cắn mạnh đầu lưỡi, định tự sát.
“Muốn chết? Đâu dễ vậy.”
Hoa Vân lạnh lùng phất tay.
Một đạo chân khí tinh thuần phong ấn toàn thân kẻ kia, khiến hắn cứng đờ, miệng há hốc nhưng không thể làm gì.
“Trả lời ta.”
Giọng Hoa Vân âm trầm như đến từ vực sâu.
“Ngươi đến đây làm gì? Ai là mục tiêu?”
Kẻ áo xám toàn thân run rẩy, như đang đấu tranh kịch liệt trong lòng.
Một lúc lâu sau, hắn cắn răng, khàn khàn nói:
“Không phải ngươi… mà là… Diệp Linh…”
Lời vừa thốt ra, không khí trong phòng như đông cứng lại.
Hoa Vân nheo mắt, ánh sáng lạnh bắn ra từ đáy mắt.
Diệp Linh giật mình, tay hơi siết chặt vạt áo, kinh ngạc nhìn Hoa Vân.
“Sư tôn, ta…?”
Hoa Vân không nói gì, chỉ lạnh lùng nhìn kẻ kia tiếp tục:
“Nói rõ.”
Tên áo xám thở dốc, lộ ra nụ cười dữ tợn:
“Người thuê chúng ta… chỉ nói… phải bắt sống Diệp Linh… Không cần quan tâm đến cái giá phải trả…!”
“Bắt sống?”
Giọng Hoa Vân càng lạnh như băng đá.
Tên áo xám chưa kịp nói thêm, thân thể đột nhiên co quắp dữ dội, từ miệng phun ra một làn khói đen.
Chỉ trong nháy mắt, hắn đã biến thành một vũng máu đen ngòm trên mặt đất.
Một loại độc sát cực kỳ bá đạo!
Hoa Vân đứng thẳng, ánh mắt tối tăm như vực sâu, lạnh lùng nói:
“Chúng ta bị kéo vào một chuyện lớn rồi.”
Hắn quay sang Diệp Linh, trầm giọng:
“Đi, lập tức rời khỏi đây.”
Không chút chần chừ, Hoa Vân kéo Diệp Linh ra khỏi quán trọ, hai người lao thẳng vào màn đêm mờ mịt.
Bên ngoài trời đã bắt đầu lất phất mưa, từng giọt lạnh buốt rơi lên vai áo, khiến không khí càng thêm rét căm.
Diệp Linh chạy sát bên cạnh, sắc mặt trắng bệch nhưng ánh mắt kiên định, nắm chặt tay kiếm.
Hoa Vân vừa đi vừa nhanh chóng suy tính.
Rõ ràng, lần này không chỉ đơn giản là một vụ tập kích, mà là một âm mưu đã chuẩn bị từ lâu, mục tiêu chính là Diệp Linh.
“Vì sao lại là nàng…”
Trong lòng hắn trầm ngâm.
Đột nhiên,
Từ trong bóng tối trước mặt, một loạt tiếng xé gió vang lên!
“Ầm! Ầm! Ầm!”
Hàng chục mũi tên đen nhánh, tẩm độc, bắn thẳng về phía hai người như mưa.
“Chết đi!”
Một tiếng quát lạnh vang lên.
Từ hai bên rừng rậm, hàng chục bóng đen đồng loạt xuất hiện, bao vây kín mít.
Hoa Vân híp mắt, cười lạnh một tiếng.
“Hừ, cuối cùng cũng lộ mặt rồi.”
Hắn quát khẽ:
“Che mắt!”
Diệp Linh lập tức hiểu ý, tung ra một lá bùa mỏng.
Lá bùa bốc cháy, hóa thành một màn khói mỏng màu lam bao phủ quanh hai thầy trò, che giấu thân hình.
Ngay lúc ấy,
Hoa Vân vung tay, một luồng kiếm quang bắn ra như chớp điện, đập tan loạt mũi tên đang bay tới.
“Bốp bốp bốp!”
Tiếng vỡ vụn vang lên không dứt.
Nhưng đối phương quá đông.
Vài bóng đen đã lao tới rất gần, tay cầm trường đao nhuộm máu, ánh mắt hung ác.
“Ta cản bọn chúng, ngươi tìm đường thoát!”
Hoa Vân lạnh giọng ra lệnh.
Nhưng Diệp Linh lắc đầu, đôi mắt sáng bừng dưới màn mưa:
“Sư tôn, ta không bỏ chạy! Ta sẽ cùng người chiến đấu!”
Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, Hoa Vân hơi sững người.
Một dòng cảm xúc phức tạp thoáng qua trong mắt hắn.
“Được.”
Hắn trầm giọng: “Bảo vệ bản thân.”
Lời vừa dứt, hắn đã lao lên trước, trường kiếm trong tay vẽ thành một đường vòng cung sáng rực.
“Xoẹt!”
Một bóng đen còn chưa kịp kêu lên đã bị đánh bay, rơi thẳng xuống vũng nước bùn.
Máu tươi hòa lẫn nước mưa loang ra.
Diệp Linh cũng vận kiếm quyết, theo sát sau lưng Hoa Vân, kiếm khí mỏng như tơ nhưng sắc bén như gió lốc, quét ngã hai tên mai phục khác.
Mặc dù kẻ địch đông như kiến, nhưng dưới tay Hoa Vân, từng tên một bị chém gục, máu đỏ nhuộm cả đất đêm.
Đúng lúc ấy,
Một luồng sát khí lạnh thấu xương đột ngột từ phía sau bắn tới.
Một bóng đen cao lớn, thân khoác áo choàng, mặt giấu kín dưới mặt nạ sắt, tay cầm thanh đao đen nhánh, khí thế ngập trời, lao thẳng về phía Diệp Linh!
“Hừ!”
Hoa Vân như dã thú, sải bước chắn trước nàng.
Một kiếm
Đâm thẳng vào cổ tay đối phương.
“Clang!”
Tiếng kim thiết chạm nhau vang vọng.
Cổ tay người kia run lên, nhưng hắn lại bật cười khẽ, ngẩng đầu, lộ ra ánh mắt đen ngòm như vực sâu:
“Cuối cùng cũng gặp được ngươi rồi… Hoa Vân.”
“Ngươi là ai?”
Hoa Vân lạnh lùng hỏi.