Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
toan-cau-lanh-chua-bat-dau-tro-thanh-sa-mac-lanh-chua.jpg

Toàn Cầu Lãnh Chúa: Bắt Đầu Trở Thành Sa Mạc Lãnh Chúa

Tháng 2 1, 2025
Chương 630. Trận chiến cuối cùng, kỷ nguyên mới mở ra Chương 628. Thanh Khâu lại đem Cửu Ngục Chi Chủ sống sờ sờ xé nát?
ngao-the-tiem-long

Ngạo Thế Tiềm Long

Tháng 1 31, 2026
Chương 3328: Hãi hùng khiếp vía Chương 3327: Trò hề lộ ra ánh sáng
mit-mo-tien-lo

Mịt Mờ Tiên Lộ

Tháng 12 22, 2025
Chương 1001 Không hiểu thấu tiến giai chúa tể Chương 1000 xuất hiện nội chiến
bat-dau-vua-vo-dich-he-thong-tien-dua-than-thu-lam-lao-ba-ta.jpg

Bắt Đầu Vừa Vô Địch, Hệ Thống Tiễn Đưa Thần Thú Làm Lão Bà Ta

Tháng 4 15, 2025
Chương 106. Có các ngươi bầu bạn, thật tốt Chương 105. Thành Toàn
mo-cai-hong-bao-nay.jpg

Mở Cái Hồng Bao Này

Tháng 1 18, 2025
Chương 695. Người người như rồng thời đại! Chương 694. Bỏ bản thân vì tập thể
trong-sinh-toi-cuong-yeu-thu.jpg

Trọng Sinh Tối Cường Yêu Thú

Tháng 2 19, 2025
Chương 1382. Phi thăng! Chương 1381. Trăm vạn năm trần nhưỡng
tang-tien-quan.jpg

Táng Tiên Quan

Tháng 1 15, 2026
Chương 513: Khủng bố họa đạo ý cảnh Chương 512: Họa đạo so tài
nga-mi-chu-chi-nhuoc-xin-chi-giao.jpg

Nga Mi Chu Chỉ Nhược, Xin Chỉ Giáo

Tháng 2 2, 2026
Chương 180 Tiên Thiên thời đại Chương 179 ốc đảo ngộ đạo, trời cũng hữu tình
  1. Tiên Lộ Kỳ Duyên
  2. Chương 495: Ngọc Giản Dẫn Lối
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 495: Ngọc Giản Dẫn Lối

”

“Nếu không đủ can đảm, hãy lập tức tiêu hủy ngọc giản, xem như chưa từng có chuyện gì xảy ra.”

Ánh sáng yếu ớt dần tan, ngọc giản trong tay Hoa Vân cũng hóa thành tro bụi, rơi xuống đất.

Diệp Linh ở bên cạnh nắm chặt tay, ánh mắt lo lắng:

“Sư tôn, chúng ta… phải đi sao?”

Hoa Vân thu ánh mắt, chỉ đáp bằng một câu ngắn gọn:

“Đi.”

Diệp Linh nghe vậy, không hỏi thêm gì, lập tức gật đầu:

“Vâng, sư tôn.”

Nàng nhanh nhẹn thu dọn vài thứ cần thiết, động tác linh hoạt đã thành thói quen của một đệ tử theo sát hành trình khắp nơi.

Hoa Vân đứng trước cửa sổ, mắt nhìn ra bầu trời đêm sâu thẳm, tựa như đang cân nhắc điều gì.

Một lát sau, hắn chậm rãi nói:

“Không cần gấp. Nghỉ lại một đêm. Sáng mai xuất phát.”

Diệp Linh khẽ “dạ” một tiếng, trong lòng thầm thở phào.

Tuy nàng tin tưởng vào thực lực của Hoa Vân, nhưng hành trình này mơ hồ cảm thấy nguy hiểm. Có thêm một chút chuẩn bị vẫn hơn.

Hai thầy trò an tĩnh thu dọn trong phòng.

Không khí lặng lẽ, chỉ có tiếng gió thổi khe khẽ ngoài cửa sổ.

Đêm hôm đó, Diệp Linh ngồi xếp bằng luyện khí bên cạnh, còn Hoa Vân thì khoanh chân dựa lưng vào tường, nhắm mắt dưỡng thần.

Tuy bề ngoài thản nhiên, nhưng linh thức hắn vẫn tản ra, thầm cảnh giới từng động tĩnh nhỏ nhất trong quán trọ.

Quả nhiên

Gần tới canh ba, một luồng khí tức rất nhẹ nhàng, như có như không, lướt qua ngoài cửa phòng.

Ánh mắt Hoa Vân chợt mở ra, sâu thẳm và lạnh lẽo.

Một lát sau, có tiếng gõ cửa rất nhẹ, rất khẽ, tựa như gió đêm thổi qua.

Cộc… cộc…

Diệp Linh lập tức tỉnh táo, nhưng vẫn ngồi yên không động đậy, chờ lệnh Hoa Vân.

Hoa Vân không lập tức trả lời.

Hắn đưa tay ra hiệu cho Diệp Linh lùi vào góc tối, sau đó chậm rãi bước đến gần cửa.

Đứng cách cửa ba bước, hắn lạnh nhạt hỏi:

“Ai?”

Bên ngoài, giọng một lão nhân khàn khàn truyền vào:

“Khách quan, ngài có thư.”

Hoa Vân nhíu mày. Thư vào lúc này?

Chưa vội mở cửa, hắn truyền một luồng thần thức xuyên qua khe cửa dò xét.

Ngoài kia chỉ là một tiểu nhị quán trọ gầy gò, tay ôm một bức phong thư niêm phong bằng sáp đỏ, bên trên in một dấu ấn kỳ lạ.

Một ấn ký mà chỉ những người từng làm nhiệm vụ bí mật trong giới tu chân mới nhận ra.

Hoa Vân thầm trầm ngâm, sau đó lạnh nhạt đáp:

“Để trước cửa.”

Tiểu nhị “dạ” một tiếng, nhẹ nhàng đặt phong thư xuống đất, rồi quay người rời đi không tiếng động.

Đợi khí tức xa dần, Hoa Vân mới mở cửa, cúi người nhặt lấy phong thư.

Phong thư mỏng, nhẹ như không.

Nhưng khi cầm trong tay, lại có cảm giác như cầm một thanh kiếm ngầm giấu trong vỏ, lạnh lẽo, áp lực nặng nề.

Hoa Vân đóng cửa lại, trở về bàn, mở phong thư ra.

Bên trong chỉ có một mảnh giấy vàng, nét chữ rắn rỏi:

“Người đi Phong Linh Cốc, tuyệt đối không thể đi cửa chính.

Phải qua ‘Cổ Tùng Lâm’.

Đi chậm một bước, ắt chết không toàn thây.”

“Người gửi: Một người cũ.”

Dưới cùng còn ép một đóa hoa nhỏ đã khô héo, màu sắc ảm đạm, hoa linh lan, tượng trưng cho lời cảnh báo ngầm trong thế giới tu chân.

Hoa Vân nhìn tấm giấy trong tay, ánh mắt như chìm sâu thêm vài phần.

Hoa Vân đọc xong tấm giấy, không để lộ cảm xúc, chỉ nhẹ nhàng đốt nó thành tro ngay trên tay.

Tro giấy vừa rơi xuống, hắn ngẩng đầu nhìn Diệp Linh, khẽ gật đầu ra hiệu.

Diệp Linh hiểu ý, lập tức thu dọn hành trang trong im lặng.

Không ai trong hai thầy trò nói thêm lời nào, mọi động tác đều nhẹ nhàng, kín đáo, tựa như hai con dã thú lặng lẽ săn mồi trong đêm tối.

Chỉ một lát sau, hai bóng người đã lướt ra khỏi cửa sổ, hoà mình vào màn đêm.

Ánh trăng nhạt phủ lên những mái ngói rêu phong, in xuống hai chiếc bóng mờ mịt.

Không đi thẳng ra cổng quán trọ, Hoa Vân dẫn Diệp Linh xuyên qua những con hẻm nhỏ quanh co, như một làn gió đen không dấu vết.

Trong lúc di chuyển, hắn vẫn phân ra một tia thần thức dò xét khắp nơi.

Quả nhiên

Ở xa xa phía sau, có mấy luồng khí tức mơ hồ đang bám theo, tuy rất khéo léo che giấu, nhưng làm sao qua được cảm giác bén nhạy của Hoa Vân?

Hắn không quay đầu, chỉ nhấc tay ra hiệu cho Diệp Linh: “Không đánh động, tiếp tục.”

Diệp Linh gật đầu, bước chân càng thêm nhẹ nhàng như mèo.

Một đường vòng vèo gần nửa canh giờ, bọn họ đã ra khỏi khu dân cư, tiến vào một mảnh rừng thưa nằm sau quán trọ.

Trong bóng cây, Hoa Vân đột ngột dừng lại.

Hắn xoay người, ánh mắt lạnh lẽo như kiếm.

“Ra đi.”

Giọng nói nhẹ nhàng, nhưng mang theo sát khí âm trầm.

Im lặng mấy nhịp thở.

Cuối cùng, từ trong bóng tối, ba bóng đen chậm rãi bước ra. Mỗi người đều bịt mặt, mặc áo đen, khí tức âm trầm khó dò.

Tên đứng giữa cười khẽ:

“Không hổ là Hoa Vân công tử. Thần thức tinh nhạy như vậy, khiến bọn ta bội phục.”

Hoa Vân thản nhiên hỏi:

“Các ngươi là ai?”

Tên kia đáp:

“Chỉ là người được thuê tới, muốn mượn tay ngươi một vật.”

Nói rồi, hắn đưa tay ra, trên lòng bàn tay là một tấm lệnh phù cổ xưa, màu đồng xanh, khắc đầy những hoa văn kỳ dị.

Ánh mắt Hoa Vân khẽ lóe lên.

Diệp Linh bên cạnh cũng siết chặt kiếm.

Không khí trong rừng lập tức trở nên căng thẳng, như một sợi dây mỏng manh sắp bị kéo đứt.

Hoa Vân chỉ lạnh lùng nhìn lệnh phù trên tay đối phương, không có ý định tiến lên nhận.

Hắn nhàn nhạt hỏi:

“Thứ này, muốn mượn tay ta làm gì?”

Tên áo đen cười khàn khàn:

“Không cần ngươi làm gì nhiều. Chỉ cần mang theo nó đến một nơi… Chúng ta sẽ dẫn đường. Sau đó, tự nhiên có người đến giao dịch với ngươi.”

Ánh mắt Hoa Vân nheo lại, lóe lên một tia lạnh lẽo.

Hắn đột nhiên hỏi ngược:

“Nếu ta từ chối?”

Không khí bỗng trở nên nặng nề.

Ba kẻ áo đen liếc nhìn nhau, tên đứng giữa cười nhạt:

“Thì e là đêm nay, dưới ánh trăng này, sẽ có thêm vài vũng máu.”

Diệp Linh lập tức bước lên nửa bước, tay đặt trên chuôi kiếm, ánh mắt lạnh như băng.

Hoa Vân vẫn giữ vẻ mặt thản nhiên.

Hắn chậm rãi giơ tay

Nhưng không phải để nhận lệnh phù.

Mà là, kéo Diệp Linh lùi lại một bước.

Ngay khoảnh khắc ấy, “Vù!”

Một đạo kiếm quang mỏng như tơ ánh sáng xé toạc bóng tối, bắn thẳng về phía ba tên áo đen!

Không cần lời thừa thãi. Hắn đã ra tay!

Ba tên áo đen phản ứng cực nhanh, đồng thời tung người tránh né.

Nhưng Hoa Vân đã đoán trước được động tác của bọn chúng.

Ngay khi kiếm quang đầu tiên vụt qua, thân hình hắn đã lao lên như một cơn gió lốc, tay áo phất động, từng đạo kiếm khí băng lãnh từ đầu ngón tay phóng ra liên tiếp, tựa như mưa rào trút xuống!

“Xuy xuy xuy!”

Mặt đất bị kiếm khí cắt ra vô số vết nứt nhỏ.

Tên áo đen bên phải vừa chạm đất đã rú lên một tiếng thảm thiết, ôm lấy cánh tay máu me đầm đìa.

Còn tên đứng giữa và tên bên trái, tuy tránh được nhưng sắc mặt cũng tái đi, bọn chúng không ngờ Hoa Vân ra tay quyết đoán và hung mãnh đến vậy!

Tên cầm lệnh phù nén giận, rít lên:

“Giết!”

Ba bóng đen lập tức xông tới, vận dụng toàn lực.

Hoa Vân cười nhạt, sát ý lóe lên trong đáy mắt.

Ba bóng đen vừa lao đến, Hoa Vân đã lắc mình tránh thoát, thân hình nhẹ tựa lá rơi, lướt qua bọn chúng một cách cực kỳ linh hoạt.

Diệp Linh cũng lập tức rút kiếm, kiếm khí lạnh lẽo bắn ra, như ánh trăng sáng xuyên thấu màn đêm.

“Xoạt!”

Một đường kiếm vạch thẳng, cắt vào bả vai tên áo đen bên trái, máu bắn ra như suối.

Tên áo đen hét lên, nhưng chưa kịp phản công thì Hoa Vân đã đến trước mặt. Một chưởng đánh ra, đơn giản mà bá đạo, đập thẳng vào ngực hắn.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

hai-tac-hai-quan-nam-thang-vuong-kizaru-khong-hi-hi.jpg
Hải Tặc: Hải Quân Nằm Thẳng Vương, Kizaru Không Hì Hì
Tháng 5 15, 2025
cao-vo-tan-hon-ngay-dau-tien-ban-thuong-hon-don-than-the.jpg
Cao Võ: Tân Hôn Ngày Đầu Tiên, Ban Thưởng Hỗn Độn Thần Thể
Tháng 1 17, 2025
tu-tien-tu-me-vu-son-lam-bat-dau.jpg
Tu Tiên Từ Mê Vụ Sơn Lâm Bắt Đầu
Tháng 2 4, 2026
thai-hao-kim-chuong.jpg
Thái Hạo Kim Chương
Tháng 1 26, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP