Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
vu-su-hu-nguyet-tinh-hong-cung-benh-khuan.jpg

Vu Sư: Hủ Nguyệt, Tinh Hồng Cùng Bệnh Khuẩn

Tháng 1 9, 2026
Chương 171: "Bình thường" John (2) Chương 171: "Bình thường" John (1)
van-toc-cau-sinh-ta-co-the-cuop-boc-thien-phu-gap-tram-lan-tang-phuc.jpg

Vạn Tộc Cầu Sinh: Ta Có Thể Cướp Bóc Thiên Phú Gấp Trăm Lần Tăng Phúc

Tháng 2 5, 2026
Chương 1655: Tội sống khó tha Chương 1654: Lấy mạng người đi lấp
ta-bi-zombie-can

Ta Bị Zombie Cắn

Tháng 2 6, 2026
Chương 1590:: Nhặt cái tiện nghi! . Chương 1589:: Tiến về rắn đảo! .
ty-nhan.jpg

Tỳ Nhan

Tháng 2 26, 2025
Chương 27. Kết cục Chương 26. Không từ mà biệt
khoa-ky-truyen-thua.jpg

Khoa Kỹ Truyện Thừa

Tháng 1 17, 2025
Chương 910. Đó là một cởi mở thức kết cục [Đại kết cục] Chương 909. Ba Tinh Tinh vực
hong-hoang-bat-dau-thien-phu-muoi-lien-rut.jpg

Hồng Hoang: Bắt Đầu Thiên Phú Mười Liên Rút

Tháng 5 5, 2025
Chương 285. Phi thăng Hồng Mông, đại kết cục Chương 284. Vô thượng Hồng Mông, Đại Đạo chi cảnh
dong-thoi-xuyen-qua-che-tao-tan-the-van-minh-ho-tro-hiep-hoi.jpg

Đồng Thời Xuyên Qua: Chế Tạo Tận Thế Văn Minh Hỗ Trợ Hiệp Hội

Tháng 2 3, 2026
Chương 374:: Càng cấp tiến chui vào hành động Chương 373:: Thành công chui vào, nội ứng bên địch
ban-dao-so-luoc-thong-quyen-cuoc

Bần Đạo Sơ Lược Thông Quyền Cước

Tháng 2 5, 2026
Chương 1814 tu đạo đường tắt? Chương 1813 thanh lý môn hộ
  1. Tiên Lộ Kỳ Duyên
  2. Chương 494: Nguy Cơ Rình Rập
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 494: Nguy Cơ Rình Rập

Hắn khẽ cau mày, trong lòng dâng lên cảm giác nguy cơ mơ hồ.

Không chỉ đơn giản là đám người áo đen kia.

Cái gì đó… còn sâu hơn, lớn hơn, đang ngấm ngầm khuấy động.

“Bên cạnh chiếc hộp kia…”

Hoa Vân khẽ siết tay.

“Chắc chắn còn ẩn giấu bí mật.”

Chỉ trong chốc lát, Diệp Linh đã chạy tới, tay ôm một bọc nhỏ, bên trong là chút hành lý đơn giản: một bộ quần áo, một ít linh thạch, mấy cuốn sách.

Nàng ngẩng đầu, cười tươi rói:

“Sư tôn, muội chuẩn bị xong rồi!”

Hoa Vân nhìn nàng, ánh mắt nhu hòa hơn đôi chút, gật nhẹ đầu:

“Đi thôi.”

Hai thầy trò không mang theo quá nhiều thứ, dưới ánh trăng mờ ảo, lặng lẽ rời khỏi quán trọ đã nhuốm mùi tử khí.

Ở phía xa xa, trong một góc tối, có một đôi mắt bí ẩn âm thầm dõi theo.

Hai bóng người xuyên qua những con ngõ tối om, đi sâu vào trong lòng thành trấn.

Con đường trước mắt ngoằn ngoèo như mê cung, ánh sáng từ ngọn đèn lồng thưa thớt khiến cảnh vật càng thêm quỷ mị.

Diệp Linh len lén kéo ống tay áo Hoa Vân, giọng thì thào:

“Sư tôn… nơi này âm khí nặng quá, hay là… hay là chúng ta nhanh lên chút?”

Hoa Vân liếc nhìn nàng một cái, ánh mắt trấn định:

“Không cần sợ.”

Hắn bước đi thong thả, mỗi bước như hòa vào bóng tối, thân ảnh mơ hồ không thực, chẳng khác nào hư ảo.

Diệp Linh hít sâu một hơi, vội vàng bám sát.

Đi được một đoạn, trước mặt bỗng hiện ra một ngã ba.

Hai bên là những căn nhà đổ nát, cửa sổ lắc lư trong gió phát ra tiếng “kẽo kẹt” rợn người.

Hoa Vân khẽ nhíu mày.

Chân khí vận chuyển trong cơ thể hắn tựa như sóng nước gợn nhẹ.

Đúng lúc này

Một bóng người từ trong bóng tối vụt ra!

Nhanh như tia chớp, mang theo sát khí lạnh thấu xương.

Hoa Vân không cần nghĩ nhiều, một tay kéo Diệp Linh ra sau lưng, tay còn lại vung tay áo.

Ầm!

Một luồng khí vô hình bắn ra, va chạm với bóng đen trong nháy mắt.

Tiếng va chạm vang lên trầm đục.

Bóng đen bị đánh bay, lăn lộn trên mặt đất rồi đứng dậy, lộ ra dáng vẻ là một hắc y nhân, toàn thân bọc kín, chỉ lộ đôi mắt sáng rực như sói đói.

Không thèm nói lời thừa, hắc y nhân lao tới lần nữa.

Nhưng lần này, Hoa Vân không né tránh.

Chỉ thấy hắn bước một bước nhẹ nhàng, thân hình đã mờ đi như khói, lập tức xuất hiện sau lưng đối phương.

Chưởng phong lóe lên.

“Phụt!”

Hắc y nhân bị đánh văng về phía trước, đập mạnh vào tường, rên rỉ một tiếng rồi bất động.

Diệp Linh ngạc nhiên há hốc miệng.

“Sư tôn lợi hại quá…”

Hoa Vân lắc đầu, giọng bình thản:

“Chỉ là tiểu tốt.”

Hắn bước tới gần hắc y nhân, cúi xuống kiểm tra.

Chỉ thấy trên cổ tay kẻ đó có một dấu ấn kỳ lạ, hình một đóa hoa đỏ thẫm đang nở rộ, cực kỳ yêu dị.

“Liên quan tới người đứng sau chiếc hộp kia sao?”

Hoa Vân trầm ngâm.

Bóng đêm im lặng, tựa như cũng đang lắng nghe.

Hoa Vân đưa tay lật cổ áo của hắc y nhân, từ bên trong móc ra một mảnh ngọc giản màu tối.

Ngọc giản lạnh lẽo, trên bề mặt khắc những đường vân kỳ dị, mơ hồ toát ra khí tức tà dị.

Diệp Linh ló đầu ra sau lưng hắn, nhíu mày hỏi nhỏ:

“Sư tôn… đây là gì vậy?”

Hoa Vân khẽ quét thần thức qua, trong mắt lóe lên tia sáng lạnh:

“Truyền tống tín vật.”

Vừa dứt lời, mảnh ngọc giản đột nhiên rung lên.

Trong chớp mắt, một luồng sáng đen phóng thẳng lên trời.

Ầm!

Mặt đất dưới chân bọn họ khẽ rung động, tựa như một cơ quan nào đó đã được khởi động.

Hoa Vân phản ứng cực nhanh, lập tức kéo Diệp Linh lùi về sau mấy trượng.

Ngay vị trí cũ, một vòng pháp trận nhỏ xuất hiện, ánh sáng tà dị bốc lên, từng sợi khí đen từ lòng đất tràn ra, xoắn xuýt thành hình dạng một con thú dữ nửa thật nửa ảo.

Diệp Linh giật mình, ôm chặt lấy tay áo của Hoa Vân.

“Sư tôn… là trận pháp gì vậy?”

Hoa Vân nhìn chằm chằm vào vòng sáng đang dần hoàn thiện, trầm giọng đáp:

“Tế quỷ trận.”

Chỉ nghe cái tên thôi cũng đã đủ khiến người ta lạnh sống lưng.

Đây là loại pháp trận dùng sinh hồn để triệu hoán ác vật từ địa phủ, cực kỳ tàn nhẫn và nguy hiểm.

Mà lúc này, hắc y nhân dưới đất cũng bắt đầu run rẩy, thân thể co quắp lại, từng tia huyết sắc từ trong cơ thể gã chảy ra, hòa vào vòng pháp trận.

Không bao lâu sau, một tiếng rống dài xé toạc màn đêm vang lên!

Con quái vật trong trận pháp ngẩng đầu, đôi mắt đỏ như máu khóa chặt lấy Hoa Vân và Diệp Linh.

Hoa Vân khẽ nghiêng đầu, thấp giọng dặn:

“Diệp Linh, lùi ra sau mười trượng, không có lệnh của ta, không được tới gần.”

Diệp Linh cắn môi, ngoan ngoãn gật đầu, tung người lui về phía sau.

Ánh mắt nàng không rời khỏi Hoa Vân lấy một khắc.

Hoa Vân lúc này mới trầm tĩnh tiến lên một bước, khí tức trên người hắn như ngọn lửa âm ỉ bùng lên, áp chế thẳng xuống vòng pháp trận.

Con ác quỷ trong trận phát ra tiếng gầm gừ dữ tợn, thân hình to lớn như sương mù ngưng tụ, vọt thẳng về phía hắn.

Hoa Vân nhấc tay, đầu ngón tay búng nhẹ.

Một tia kiếm khí trong suốt như nước suối, không chút tiếng động bắn ra.

Kiếm khí xuyên qua không trung, chỉ để lại một vệt sáng mờ nhạt.

Ầm!

Chỉ trong nháy mắt, con ác quỷ kia như bị xuyên thủng, thân hình chấn động dữ dội, rồi tan rã thành từng làn khói đen.

Trận pháp dưới đất cũng vang lên những tiếng răng rắc, giống như gương vỡ, từng đường nứt lan ra khắp nơi.

Ầm ầm!

Cả vòng trận sụp đổ, khí đen bị kiếm khí quét sạch.

Không khí trở nên yên tĩnh dị thường.

Hoa Vân thong thả thu tay, ánh mắt trầm lắng.

Diệp Linh từ xa chạy tới, đôi mắt tròn xoe sáng lấp lánh, mặt mày đầy vẻ sùng bái:

“Sư tôn thật lợi hại!”

Hoa Vân không đáp lời, chỉ khẽ gật đầu.

Hắn cúi xuống nhặt lại mảnh ngọc giản, lần này mảnh ngọc đã trở nên ảm đạm, không còn chút sinh cơ nào.

Nhưng bên trong, lại ẩn chứa một đạo pháp quyết cực kỳ kỳ lạ.

Ánh mắt Hoa Vân hơi trầm xuống.

“Có người cố ý để lại cho ta.”

Hắn thầm nghĩ.

Hoa Vân nhìn mảnh ngọc giản trong tay, hơi trầm ngâm.

Sau đó hắn cất ngọc giản vào trong tay áo, quay đầu dặn dò:

“Trở về quán trọ.”

Diệp Linh ngoan ngoãn gật đầu, theo sát phía sau hắn, dáng vẻ cung kính, không hỏi nhiều một câu.

Hai thầy trò một trước một sau rời khỏi ngôi đình bỏ hoang.

Trăng treo giữa trời đêm, ánh sáng nhàn nhạt đổ xuống con đường lát đá vắng lặng, trải dài tận nơi xa mờ.

Dọc đường, Diệp Linh len lén ngước nhìn bóng lưng Hoa Vân, trong mắt đầy vẻ tôn kính, ngưỡng mộ xen lẫn chút tò mò.

“Sư tôn hình như đã đoán trước mọi chuyện…” nàng thầm nghĩ, lại càng thêm kiên định niềm tin theo sát hắn tu hành.

Chẳng mấy chốc, hai người đã quay về tới quán trọ nhỏ.

Ánh đèn dầu lấp lóe sau khung cửa sổ cũ kỹ, gió đêm nhẹ thổi qua, mang theo hương trà nhàn nhạt.

Hoa Vân đẩy cửa bước vào, Diệp Linh nối gót theo sau.

Vừa vào tới nơi, hắn phất tay đóng cửa lại, rồi lấy mảnh ngọc giản ra đặt lên bàn đá giữa phòng.

Ánh mắt hắn sâu thẳm như biển đêm, ngón tay búng ra một tia chân khí thật nhỏ, điểm vào giữa ngọc giản.

Một tiếng “tách” rất khẽ vang lên.

Chỉ thấy mảnh ngọc giản đột nhiên tỏa ra ánh sáng yếu ớt, sau đó một hàng chữ nhỏ chầm chậm hiện ra giữa không trung.

Chữ viết cổ kính, nét bút sắc sảo, tựa như được ai đó khắc vào tận đáy lòng.

“Người cầm ngọc giản, nếu là Hoa Vân, thì hãy nghe kỹ:

Chuyện lần này chỉ là khởi đầu.

Phía sau còn có gió lớn sóng cao, không thể quay đầu.

Nếu còn muốn đi tiếp, hãy tới ‘Phong Linh Cốc’ trước kỳ trăng tròn.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

mich-tien.jpg
Mịch Tiên
Tháng 2 26, 2025
truoc-dem-ly-hon-ba-dao-nu-tong-giam-doc-nghe-len-tam-ta-am-thanh.jpg
Trước Đêm Ly Hôn, Bá Đạo Nữ Tổng Giám Đốc Nghe Lén Tâm Ta Âm Thanh
Tháng 4 2, 2025
dat-chet-an-than-cho-tu-duoi-thuy-dao-bat-dau-thang-cap.jpg
Đất Chết Ẩn Thân Chỗ, Từ Dưới Thủy Đạo Bắt Đầu Thăng Cấp
Tháng 2 7, 2026
choi-choi-dua-lien-vo-dich.jpg
Chơi Chơi Đùa Liền Vô Địch
Tháng 3 19, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP