Chương 493: Bóng Đêm Uy Hiếp
Chỉ có gió lạnh thổi ào qua hành lang, mang theo mùi ẩm mốc nặng nề.
Hoa Vân phất tay áo, một đạo linh quang vô hình lan ra, khóa chặt toàn bộ căn phòng.
Chiếc hộp trên bàn khẽ run lên một cái, phát ra tiếng “ong ong” mơ hồ.
Diệp Linh tròn mắt nhìn, thì thào:
“Sư tôn… chiếc hộp…”
Hoa Vân chỉ khẽ “Ừm” một tiếng, không giải thích gì thêm.
Hắn từ tốn đứng dậy, chậm rãi bước đến gần cửa.
Bên ngoài, gió đêm mỗi lúc một dữ dội hơn, như có thứ gì đó đang chực chờ.
Hoa Vân đưa tay đặt lên cánh cửa, nhưng lại không mở ra, chỉ truyền vào một tia linh lực rất nhỏ.
“Người muốn gì?” Hắn hỏi, giọng nói bình tĩnh như nước hồ thu.
Một lúc lâu sau, ngoài cửa truyền đến một âm thanh cực kỳ mơ hồ, như tiếng gió lướt qua khe hẹp:
“Để lại chiếc hộp… các ngươi có thể rời đi…”
Diệp Linh nghe thấy, không kìm được run lên.
Nhưng Hoa Vân vẫn bình tĩnh lạ thường, hắn nhẹ nhàng lắc đầu, thản nhiên đáp:
“Không được.”
Ngoài hành lang, tiếng gió ngừng bặt.
Ngay sau đó, một cỗ áp lực vô hình trùm xuống, như muốn nghiền nát cả căn phòng.
Diệp Linh sợ đến mức mặt trắng bệch, nhưng vẫn cố gắng nắm chặt tay áo Hoa Vân, không dám buông ra.
Hoa Vân nắm lấy cổ tay nàng, truyền sang một dòng linh lực ôn hòa, trấn an:
“Yên tâm. Có ta ở đây.”
Nói đoạn, hắn phất tay một cái, ánh sáng từ các cấm chế quanh phòng đồng loạt bùng lên, hóa thành từng vòng sáng bảo vệ kín kẽ.
Bên ngoài có tiếng vật gì đó đập mạnh vào cửa, rồi lại một lần nữa im lặng đến đáng sợ.
Chiếc hộp trên bàn lúc này bỗng nhiên nứt ra một khe nhỏ, một luồng ánh sáng nhàn nhạt lọt ra ngoài, chiếu sáng cả căn phòng mờ tối…
Ánh sáng từ chiếc hộp dần lan tỏa khắp căn phòng.
Trong luồng sáng mờ ảo ấy, một vật nhỏ từ khe nứt nhẹ nhàng bay ra, lơ lửng giữa không trung.
Diệp Linh mở to mắt nhìn, đó là một phong thư!
Phong thư được làm bằng một loại giấy vàng nhạt, thoang thoảng mùi hương cổ xưa, trên bề mặt có ấn ký kỳ dị như muốn xuyên thấu tâm thần người đối diện.
Hoa Vân vươn tay, phong thư lập tức đáp xuống lòng bàn tay hắn, nhẹ tựa lông vũ.
Bên ngoài, áp lực vẫn đang dần gia tăng.
Nhưng khi phong thư xuất hiện, mọi dao động quỷ dị đều bất ngờ dừng lại, như thể những thứ ẩn trong bóng tối e ngại vật này.
Hoa Vân liếc nhìn một cái, không lập tức mở ra, mà quay sang Diệp Linh:
“Ra sau ta.”
Diệp Linh ngoan ngoãn nghe lời, lùi về phía sau lưng hắn.
Chỉ thấy Hoa Vân bóp nhẹ, một đạo linh lực ôn hòa bao phủ phong thư, phá giải cấm chế phòng ngừa bên ngoài, rồi chậm rãi mở ra.
Trong thư, chỉ vỏn vẹn một dòng chữ, như được viết bằng máu:
“Giao vật, giữ mạng. Không giao, vĩnh bất siêu sinh.”
Phía dưới, còn có thêm một ký hiệu đỏ tươi quỷ dị, giống như dấu ấn của một tổ chức nào đó.
Diệp Linh nhìn đến đó, chỉ cảm thấy lồng ngực nghẹn lại, ánh mắt tràn ngập lo lắng:
“Sư tôn, chúng… chúng ta phải làm sao?”
Hoa Vân khẽ nhíu mày, ánh mắt lạnh lẽo như băng ngàn năm.
Hắn không trả lời, chỉ dùng hai ngón tay bóp nát phong thư, để cho tàn tro bay lẫn vào gió.
“Chúng ta không giao.” Hắn thản nhiên nói.
Diệp Linh ngẩng đầu, ngơ ngác:
“Nhưng… nhưng nếu không giao, bọn họ…”
Hoa Vân nhẹ nhàng xoa đầu nàng, giọng nói ấm áp nhưng kiên định:
“Muốn đoạt đồ, thì để xem bọn họ có đủ bản lĩnh hay không.”
Lời nói vừa dứt, một tiếng nổ vang lên ngoài hành lang!
Cửa phòng bị một luồng lực lượng cuồng bạo đánh thẳng vào, suýt chút nữa bật tung ra.
Hoa Vân xoay người, áo bào tung bay, ánh mắt lạnh lùng như đao.
Một tay hắn đặt lên chuôi kiếm giấu trong tay áo, kiếm khí lặng lẽ tràn ra, sắc bén đến mức khiến không khí quanh đó phát ra tiếng rít.
Ngoài hành lang, bóng người lờ mờ hiện ra giữa màn đêm…
Ngoài hành lang, từng bóng người quỷ dị từ trong bóng tối bước ra.
Mỗi kẻ đều mặc trường bào đen tuyền, mặt che kín, chỉ lộ ra đôi mắt âm trầm, sát khí cuộn cuộn như thực thể, khiến cả không gian trở nên ngột ngạt.
Hoa Vân ánh mắt bất động, bàn tay vẫn đặt trên chuôi kiếm, trầm mặc nhìn đám người kia không nói một lời.
Diệp Linh nép sát sau lưng hắn, hai tay siết chặt vạt áo, sắc mặt tái nhợt, nhưng ánh mắt lại lóe lên tia kiên nghị.
Tên đi đầu bước ra, giọng nói khàn khàn như kim loại cọ xát:
“Giao vật, tha mạng.”
Hoa Vân khẽ nhếch môi, cười nhạt:
“Không giao.”
Chỉ hai chữ đơn giản, nhưng sát khí lập tức bùng phát!
Không chút do dự, đám người áo đen đồng loạt vung tay, vô số đạo pháp ấn cùng lúc ngưng tụ, biến thành những lưỡi dao linh lực sắc bén, như mưa bắn tới!
Diệp Linh vừa định rút kiếm thì một bàn tay nhẹ nhàng đè lên vai nàng.
Hoa Vân thản nhiên nói:
“Đứng yên.”
Chỉ thấy hắn nhẹ nhàng bước ra một bước, cả người như hóa thành một luồng gió, áo bào tung bay không dính chút bụi trần.
Trong khoảnh khắc lưỡi dao linh lực sắp sửa chạm tới thân thể, kiếm trong tay áo hắn chợt lóe sáng!
Không một âm thanh, không một động tác dư thừa, chỉ một đường kiếm… như cắt đứt cả trời đêm.
Ầm!!!
Mưa kiếm tan thành mảnh nhỏ.
Toàn bộ lưỡi dao linh lực bị chém vỡ, hóa thành những đốm sáng li ti rơi xuống đất.
Đám người áo đen khựng lại, đồng loạt lùi về sau nửa bước, ánh mắt kiêng kỵ.
Tên thủ lĩnh nghiến răng, rút ra một vật, là một lá cờ đen kỳ dị, phía trên vẽ đầy những phù văn máu đỏ như mạng nhện.
Hắn quát lạnh:
“Khai trận!”
Ầm ầm ầm, mặt đất rung chuyển.
Một trận pháp tà dị hiện lên dưới chân, ánh sáng đỏ như máu bắn thẳng lên trời, khóa chặt toàn bộ không gian xung quanh!
Diệp Linh biến sắc:
“Không hay rồi! Đây là Huyết Linh Trận!”
Hoa Vân cười nhạt, ánh mắt vẫn ung dung:
“Trận pháp?”
Hắn nhấc tay lên, vẽ một đường trong không khí.
Một luồng kiếm khí cực mảnh, cực bén, tựa như một vệt ánh sáng xé toạc màn đêm, chém thẳng về phía trung tâm trận pháp!
Ầm, cả mặt đất nổ tung.
Huyết Linh Trận còn chưa kịp vận chuyển đã bị một kiếm cắt đứt toàn bộ mạch trận!
Đám người áo đen phun máu, lảo đảo lùi lại, sắc mặt tái mét.
Hoa Vân ánh mắt lạnh lùng, bước tới, kiếm khí quanh thân như sóng lớn cuộn trào.
Không ai dám động đậy.
Tên thủ lĩnh nghiến răng, ánh mắt lóe lên tia độc ác.
Hắn rút từ trong tay áo một viên ngọc đen sì, bóp nát!
Ầm!!!
Một cánh cổng hắc ám mở ra giữa không trung, vô số cánh tay quỷ dị thò ra, kéo toàn bộ đám người áo đen biến mất trong nháy mắt.
Tất cả yên tĩnh trở lại.
Chỉ còn lại Hoa Vân và Diệp Linh, đứng giữa hành lang tan hoang.
Diệp Linh thở hổn hển, sợ hãi nhìn cánh cổng hắc ám đã biến mất:
“Sư tôn… bọn chúng là ai vậy?”
Hoa Vân ánh mắt thâm trầm, trầm giọng đáp:
“Là một đám chó săn thôi. Chủ nhân của chúng… còn chưa hiện thân.”
Hắn siết chặt chuôi kiếm, trong lòng nảy lên một dự cảm không lành.
Ánh trăng lạnh lẽo xuyên qua mái ngói vỡ nát, chiếu xuống hai thân ảnh một lớn một nhỏ.
Không khí vẫn còn vương mùi máu nhàn nhạt.
Hoa Vân trầm ngâm trong chốc lát, rồi thu lại kiếm vào vỏ.
Ánh mắt hắn lướt qua hiện trường, như muốn xác nhận một lần nữa kẻ địch thực sự đã rút lui.
Diệp Linh nhỏ giọng:
“Sư tôn… chúng ta có nên đổi chỗ ở không? Muội cảm thấy nơi này đã bị lộ rồi.”
Hoa Vân nhẹ gật đầu.
“Ừ.”
Hắn rảo bước về phía trước, vừa đi vừa lạnh nhạt nói:
“Thu dọn đồ đạc. Một canh giờ sau rời đi.”
Diệp Linh lập tức gật đầu như gà mổ thóc, nhanh chân chạy vào trong phòng.
Hoa Vân đứng lặng dưới mái hiên, ánh mắt xa xăm.
Bóng đêm như thủy triều, từng đợt từng đợt ép tới.