Chương 492: Chiếc Hộp Im Lặng, Bí Mật Ẩn Sau Lớp Vải Lụa
Chiếc hộp lạnh lẽo, nặng vừa phải, bên ngoài không có dấu vết phong ấn, nhưng lại toát ra một cảm giác bất khả xâm phạm.
Diệp Linh rụt rè kéo tay áo hắn, nhỏ giọng hỏi:
“Sư tôn… có mở ra xem không?”
Hắn lắc đầu, giọng khẽ như gió thoảng:
“Không nên.”
Hắn thu chiếc hộp vào giới chỉ, động tác cực kỳ cẩn trọng, giống như đang cất giữ một mảnh sinh mệnh. Sau đó, hắn quay người, dẫn Diệp Linh rời khỏi chỗ đó mà không lưu lại chút dấu vết nào.
Gió núi thổi qua, vương đầy mùi cỏ mục và lá úa, cả con đường chỉ còn lại những đốm bụi mờ trong nắng chiều.
Hai thầy trò lặng lẽ đi xuống núi, mỗi người ôm một tâm tư khác nhau.
Diệp Linh lén liếc nhìn bóng lưng hắn, trong lòng ngứa ngáy vô cùng. Nàng rất muốn biết bên trong chiếc hộp kia là cái gì, nhưng lại không dám hỏi thêm.
Chỉ biết theo sát phía sau, từng bước từng bước, nghe tiếng gió thì thầm quanh quẩn bên tai.
“Đường núi gập ghềnh, mặt trời đã ngả bóng.
Hoa Vân dẫn Diệp Linh trở về quán trọ, thuê lại căn phòng cũ bên hành lang gỗ. Hắn thản nhiên ngồi xuống, đặt chiếc hộp lên bàn rồi lấy một chiếc khăn lụa phủ kín, như che đậy thứ gì đó thiêng liêng.
Diệp Linh ngồi bên mép giường, hai chân đung đưa, đôi mắt long lanh cứ liếc nhìn về phía chiếc hộp dưới lớp khăn.
Nàng mím môi, rốt cuộc nhịn không được, rón rén đứng dậy, đi về phía bàn.
Hoa Vân liếc mắt nhìn, ánh mắt bình thản, không giận cũng không vui.
“Muốn nhìn?” chàng hỏi nhẹ.
Diệp Linh giật mình, đôi tay nhỏ lập tức thu về sau lưng, lí nhí đáp:
“Không… không dám…”
Hoa Vân khẽ cười, nụ cười như gió xuân tan băng.
“Vậy ngồi xuống.”
Diệp Linh lập tức ngoan ngoãn quay lại, xếp chân ngồi ngay ngắn như tiểu đệ tử mới nhập môn.
Không khí trong phòng trọ trở nên tĩnh lặng. Ánh sáng cuối ngày tràn qua khung cửa sổ, phủ lên hai thầy trò một lớp màu vàng dịu dàng.
Chiếc hộp vẫn im lìm dưới lớp khăn, như một giấc mộng chưa ai dám chạm vào.
Thời gian lặng lẽ trôi qua, trong căn phòng nhỏ chỉ còn tiếng gió thổi qua song cửa.
Diệp Linh im lặng ngồi bên giường, ánh mắt thỉnh thoảng lén lút liếc về phía chiếc hộp được phủ khăn kia, trong lòng tò mò mà không dám hỏi.
Hoa Vân, hắn ngồi im như tượng, hai mắt khép hờ, thần sắc ôn hòa, dường như đang suy nghĩ điều gì.
Bất chợt, từ bên dưới lớp khăn, vang lên một tiếng lạch cạch rất khẽ.
Diệp Linh giật nảy mình, suýt nữa thì kêu thành tiếng. Nàng cuống quýt nhìn về phía hắn, chỉ thấy hắn vẫn bình tĩnh, không hề động đậy, như đã sớm đoán trước.
Tiếng động kia nhanh chóng im bặt. Không khí trong phòng càng trở nên nặng nề, như có một tầng khí tức vô hình đè nén xuống.
Diệp Linh nuốt nước bọt, cố gắng nhỏ giọng hỏi:
“Hắn… sư phụ… trong hộp, có… có vật sống ạ?”
Hoa Vân chậm rãi mở mắt, ánh nhìn sâu thẳm, giọng nói trầm ổn vang lên:
“Không cần biết là gì. Thứ bên trong không phải việc ngươi có thể chạm tới.”
Diệp Linh rụt cổ lại, liên tục gật đầu, như một chú thỏ nhỏ bị dọa sợ.
Hắn đứng dậy, chậm rãi bước đến bên chiếc hộp, một tay áp nhẹ lên lớp khăn phủ.
Một dòng linh khí tinh thuần chảy ra từ lòng bàn tay hắn, trấn áp những dao động kỳ lạ bên trong chiếc hộp.
Tất cả lại rơi vào tĩnh lặng.
Diệp Linh nhìn bóng lưng hắn, trong lòng vừa kính sợ vừa ngưỡng mộ.
Sau khi trấn áp dao động trong hộp, Hoa Vân quay người lại, ánh mắt lướt qua Diệp Linh đang ngồi co ro một góc.
Hắn chậm rãi nói, giọng điệu như thường ngày nhưng khiến người nghe không dám khinh thường:
“Chuyện hôm nay, ngươi không được nhắc tới với bất kỳ ai, kể cả khi bị uy hiếp, dụ dỗ, hay hứa hẹn.”
Diệp Linh gật đầu lia lịa, vẻ mặt nghiêm túc:
“Đệ tử hiểu rồi!”
Hoa Vân nhìn nàng một lúc, như muốn xác nhận điều đó, rồi gật đầu nhẹ.
Ngoài cửa sổ, trời dần tối hẳn. Một cơn gió lạnh thổi qua, mang theo hơi ẩm mơ hồ.
Hắn trầm ngâm một lát, bỗng lấy ra từ trong tay áo một chiếc ngọc phù màu xanh lam, đưa cho Diệp Linh:
“Giữ lấy cái này. Nếu có chuyện bất trắc, bóp nát nó.”
Diệp Linh hai tay nâng lấy ngọc phù, cẩn thận như bảo vật, miệng nhỏ khẽ dạ một tiếng.
Bên ngoài, tiếng gió đập vào cửa sổ lộp bộp, như có ai đang đứng ngoài gõ cửa.
Cả hai đồng loạt nhìn ra.
Ánh mắt Hoa Vân lạnh đi vài phần.
Hắn thấp giọng ra lệnh:
“Ngươi ngồi yên ở đây. Không có lệnh của ta, không được bước ra ngoài nửa bước.”
Diệp Linh ngoan ngoãn gật đầu, ôm ngọc phù trong tay, tim đập thình thịch.
Hoa Vân tiến về phía cửa, tay áo khẽ vung lên, bố trí một tầng cấm chế mỏng.
Tiếng gõ cửa vẫn tiếp tục vang lên, đều đặn, không nhanh không chậm, như thể rất kiên nhẫn chờ đợi.
Hoa Vân đứng yên trước cửa một lúc lâu, ánh mắt trầm tĩnh như nước giếng cổ.
Hắn không mở cửa ngay, mà đưa tay kết một đạo pháp ấn, lặng lẽ bắn ra một luồng linh khí dò xét ra ngoài.
Chỉ thấy bên ngoài cửa là một bóng người áo xám, đầu đội nón rộng vành, đứng im lìm bất động, toàn thân bị màn đêm che khuất, không thể nhìn rõ diện mạo.
Bóng người kia dường như cảm nhận được gì đó, nhẹ giọng cất tiếng, âm thanh mơ hồ như từ nơi rất xa vọng tới:
“Vật đã tới, người có duyên tự biết nhận.”
Dứt lời, bóng dáng ấy nhẹ nhàng như khói tan biến vào màn đêm.
Ngoài cửa, chỉ còn một vật nhỏ được đặt ngay ngắn trên thềm đá, một chiếc phong thư màu đen không ghi tên người gửi.
Hoa Vân nhíu mày, ngón tay khẽ động. Một tia linh lực bắn ra, cuộn chiếc phong thư lên đưa vào tay hắn.
Không hề do dự, hắn vận linh lực phong bế toàn bộ hơi thở quanh mình và Diệp Linh, sau đó mới mở thư ra.
Bên trong, chỉ có vỏn vẹn một tờ giấy mỏng, với vài dòng chữ viết bằng mực vàng, ánh lên những tia sáng yếu ớt dưới ánh đèn:
“Giao hộp cho Người Được Chọn. Không được trì hoãn. Không được thắc mắc. Không được quay đầu.”
Hoa Vân đọc xong, đôi mắt hơi nheo lại.
Diệp Linh nín thở ngồi im, không dám phát ra bất kỳ âm thanh nào.
Cả căn phòng, trong khoảnh khắc ấy, chìm vào một sự yên lặng kỳ dị.
Hoa Vân trầm ngâm giây lát, sau đó nhẹ nhàng thu phong thư vào tay áo, ánh mắt khôi phục vẻ thản nhiên.
Hắn quay lại, nhìn Diệp Linh, cô bé vẫn đang ngoan ngoãn ngồi bên, ánh mắt trong trẻo, đầy tin tưởng.
“Diệp Linh, chúng ta ở lại đây đêm nay.” Hắn nói, giọng trầm ổn.
Diệp Linh gật đầu, không chút nghi ngờ. “Vâng, sư tôn.”
Hoa Vân không nói thêm, lập tức bố trí vài đạo cấm chế quanh phòng, linh khí lưu động, nhẹ mà kín đáo.
Bên ngoài, màn đêm dần đậm đặc hơn, gió lạnh thổi qua từng khe cửa, mang theo hơi thở kỳ dị.
Trong lúc đó, Hoa Vân lấy ra chiếc hộp giao ước, hộp đen nhỏ chỉ to bằng lòng bàn tay, phủ kín bằng từng lớp trận văn mờ ảo.
Hắn đặt chiếc hộp lên bàn, ánh mắt sâu thẳm nhìn nó một lúc lâu.
Diệp Linh thấy vậy, rón rén tiến lại gần, thấp giọng hỏi:
“Sư tôn… chiếc hộp này, chúng ta phải làm gì ạ?”
Hoa Vân chỉ đáp gọn:
“Chờ.”
Chờ điều gì? Chờ ai?
Diệp Linh không dám hỏi thêm, chỉ ngoan ngoãn ngồi cạnh, mắt mở to, nhìn chăm chăm vào chiếc hộp bí ẩn.
Thời gian trôi chậm rãi.
Ngoài kia, tiếng bước chân lạ thỉnh thoảng lại vang lên rồi biến mất trong đêm tối.
Màn sương mỏng dần buông phủ cả trấn nhỏ, như báo hiệu một điều gì đó sắp sửa xảy ra…
Đêm khuya.
Một tiếng “cốc cốc” rất nhẹ vang lên nơi cửa phòng.
Hoa Vân không nhúc nhích, ánh mắt bình thản như đã đoán trước.
Diệp Linh giật mình, theo bản năng nép sát vào hắn, bàn tay nhỏ vô thức nắm lấy vạt áo hắn.
Ngoài cửa, không có tiếng người.