Chương 491: Giao Hộp Gỗ Giữa Đêm
“Hai thầy trò bước ra khỏi khu rừng, lần theo con đường nhỏ trải đầy cỏ dại, hướng thẳng về phía quán trọ quen thuộc.
Ánh trăng treo cao, gió đêm lành lạnh phất qua mặt. Diệp Linh quấn chặt áo choàng, bước nhanh theo sau Hoa Vân.
Không lâu sau, cổng quán trọ cũ kỹ hiện ra trước mắt. Ngọn đèn lồng trước cửa lay động trong gió, ánh sáng vàng vọt hắt ra một quầng mờ nhạt.
Diệp Linh lí nhí hỏi:
“Sư phụ, về phòng nghỉ sao ạ?”
Hoa Vân khẽ gật đầu.
“Ừm. Về phòng trước, sáng mai tính tiếp.”
Hai người lặng lẽ bước vào, quán trọ đã thưa thớt người. Thỉnh thoảng chỉ nghe tiếng gió hú qua khe cửa, và tiếng côn trùng rả rích từ ngoài vườn.
Trở lại gian phòng nhỏ quen thuộc, Hoa Vân dặn:
“Ngủ sớm đi. Đêm nay, không tu luyện.”
Diệp Linh ngoan ngoãn đáp:
“Dạ!”
Cô bé cởi áo khoác ngoài, cuộn tròn lên giường, chỉ chốc lát đã chìm vào giấc ngủ an lành.
Hoa Vân ngồi tựa bên cửa sổ, tay lần nhẹ chiếc hộp gỗ nho nhỏ vừa thu lại được. Trong đêm khuya yên ắng, ánh mắt chàng trầm lặng như nước, dường như đang suy nghĩ điều gì rất xa xăm.
Một hồi lâu sau, chàng khẽ nhắm mắt, buông một tiếng thở dài nhẹ như gió.
Ngoài cửa sổ, ánh trăng lặng lẽ soi sáng cả quán trọ tĩnh mịch…
“Đêm càng lúc càng sâu.
Bên ngoài quán trọ, gió thổi qua cành cây phát ra tiếng xào xạc khẽ khàng. Trong gian phòng nhỏ, Diệp Linh ngủ say, hơi thở đều đều. Hoa Vân vẫn ngồi im lặng bên cửa sổ, ánh trăng bạc phủ lên người chàng một tầng sáng mờ nhạt.
Bỗng nhiên
“cốc… cốc…”
Tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên. Không vội vàng, không sốt ruột, tựa như ai đó chỉ khẽ nhắc nhở sự hiện diện của mình.
Hoa Vân mở mắt, ánh nhìn thản nhiên quét về phía cánh cửa.
Chàng khẽ phất tay, một đạo linh lực mỏng như sợi tơ quấn quanh phòng, phòng bị mọi biến cố.
Rồi mới chậm rãi lên tiếng:
“Vào đi.”
Cánh cửa kẽo kẹt mở ra một khe nhỏ. Một bóng người mặc áo xám tro, đầu đội mũ rộng vành, khuôn mặt giấu trong bóng tối, lặng lẽ đặt xuống sàn một bọc vải nhỏ.
Người ấy không nói một lời, xoay người rời đi, bước chân nhẹ nhàng như chưa từng xuất hiện.
Hoa Vân không đứng dậy, chỉ nhẹ vận linh lực, kéo bọc vải về trước mặt. Bên trong là một chiếc phong thư niêm phong bằng sáp đỏ, cùng với một mảnh ngọc giản tinh xảo.
Trên phong thư không ghi tên người gửi, chỉ có dấu ấn mờ mờ quen thuộc, chính là ấn hiệu của liên minh đã từng giao nhiệm vụ cho Hoa Vân.
Chàng liếc nhìn Diệp Linh vẫn đang ngủ say, khóe môi khẽ cong lên một nét cười nhạt, rồi mới nhẹ tay mở phong thư.
“Hoa Vân thu lại ý cười, ngón tay khẽ động, mở phong thư ra.
Bên trong, chỉ vỏn vẹn mấy hàng chữ ngắn gọn, nét chữ cứng cáp, thẳng thắn như người viết không hề có ý vòng vo:
“Việc cũ chưa xong, đã có việc mới.
Ngọc giản đính kèm, tự xem.
Không cần trả lời, chỉ cần hoàn thành.
Làm xong, giữ mình ba tháng, không gặp ai, không hỏi gì.
Bằng không, tự hổ thẹn mà chết đi.”
Hoa Vân cầm ngọc giản, hơi cúi đầu, ánh trăng chiếu lên mái tóc hắn một tầng sáng mờ.
Hắn khẽ vuốt ngọc giản, truyền linh lực vào. Một dòng tin tức liền tràn vào tâm thần hắn.
Bên trong ngọc giản ghi lại một nhiệm vụ kỳ lạ:
Giao một vật phẩm cho một người không tên, không diện mạo rõ ràng.
Thời gian và địa điểm sẽ tự động xuất hiện trong tâm trí vào thời điểm thích hợp.
Tuyệt đối không mở ra, không hỏi, không suy đoán.
Hoa Vân buông tay, ngọc giản hóa thành tro bụi, bay lượn trong không trung như chưa từng tồn tại.
Hắn tựa lưng vào ghế, ánh mắt như chìm vào bóng đêm ngoài cửa sổ, lặng lẽ không nói.
Diệp Linh ở giường bên lật người một cái, như cảm nhận được linh lực nhàn nhạt trong phòng, trong mộng còn lẩm bẩm gọi:
“…Sư tôn…”
Nghe tiếng nàng, ánh mắt lạnh nhạt của Hoa Vân hơi dịu đi.
Hắn khẽ lẩm bẩm, như một lời hứa mờ nhạt chỉ dành riêng cho chính mình:
“Yên tâm… ta sẽ không để ngươi gặp chuyện.”
Ngoài kia, gió đêm vẫn thổi, nhưng trong căn phòng nhỏ, lại như có một lớp ấm áp mỏng manh bao phủ quanh hai thầy trò.
“Sáng hôm sau, ánh bình minh mỏng manh xuyên qua cửa sổ nhỏ chiếu vào phòng.
Diệp Linh dụi mắt ngồi dậy, mái tóc rối bời mềm mại rũ xuống bờ vai. Nàng mơ màng ngó quanh, vừa thấy Hoa Vân vẫn ngồi bên bàn, lập tức nhoẻn miệng cười:
“Sư tôn, sáng rồi đó!”
Hoa Vân đang ngồi thiền, nghe tiếng gọi, từ từ mở mắt, trong ánh mắt mang theo sự tĩnh lặng như nước giếng cổ.
Chàng gật nhẹ đầu:
“Ừ, dậy rửa mặt đi. Ăn sáng rồi xuất phát.”
Diệp Linh nhanh nhẹn lật chăn xuống giường, nhưng bước chân còn ngái ngủ, lảo đảo suýt ngã. Hoa Vân đưa tay đỡ nàng, nhẹ giọng:
“Cẩn thận.”
Diệp Linh phụng phịu:
“Muội ổn mà! Chỉ là… chân còn lười thôi…”
Hoa Vân khẽ nhếch môi, nhưng cũng không nói thêm. Chàng lấy từ trong giới chỉ ra một bộ quần áo sạch, đặt lên bàn cho nàng, rồi bước ra ngoài để nàng thay y phục.
Chốc lát sau, hai thầy trò đã ngồi trong quán trọ nhỏ, ăn bữa sáng đơn giản là cháo nóng và bánh hấp.
Diệp Linh vừa ăn vừa ríu rít hỏi:
“Sư tôn, hôm nay mình đi đâu vậy?”
Hoa Vân đưa bát cháo lên, chậm rãi đáp:
“Đi lấy vật phẩm.”
Diệp Linh chớp mắt:
“Vật phẩm gì thế? Có phải bảo bối lợi hại không?”
Hoa Vân lắc đầu, giọng điệu bình thản:
“Không được hỏi.”
Diệp Linh nghe vậy liền lập tức im bặt, ngoan ngoãn gật đầu. Trong lòng nàng, lời sư tôn nói chính là chân lý, không cần lý do.
Ăn xong, hai thầy trò rời khỏi quán trọ, hướng thẳng về phía ngoài thành.
Trời sáng trong, đường xá còn thưa người, chỉ có gió nhẹ phất qua tà áo bạch y của Hoa Vân và váy dài màu lam nhạt của Diệp Linh, kéo ra những đường vẽ mơ hồ trong không khí.
Một chuyến hành trình mới, âm thầm mà bắt đầu.
“Đi dọc theo con đường núi quanh co, dưới chân hai thầy trò là thảm lá rơi vàng óng.
Hoa Vân vẫn trầm mặc dẫn đường, Diệp Linh thì lon ton theo sau, mắt láo liên nhìn ngắm khắp nơi, trong lòng đầy hứng thú.
Đi một đoạn, Diệp Linh đột nhiên kéo nhẹ tay áo chàng, thì thầm:
“Sư tôn… phía trước có người!”
Hoa Vân dừng bước, ánh mắt như nước hồ thu quét tới.
Quả nhiên, phía xa có một bóng người áo xám, đứng lặng dưới một gốc cây già trơ trụi. Người đó cúi đầu, tay ôm một chiếc hộp gỗ nhỏ, trông dáng vẻ như đang chờ đợi.
Diệp Linh níu chặt tay áo Hoa Vân, mắt tròn xoe:
“Có phải là người đến giao đồ cho mình không?”
Hoa Vân nhìn bóng người kia một lát, khẽ gật đầu:
“Có thể.”
Chàng bước tới trước, Diệp Linh rụt rè bám sát phía sau.
Khi còn cách mười bước, người áo xám ngẩng đầu lên. Đó là một khuôn mặt xa lạ, nhưng đôi mắt hắn trống rỗng, tựa như chẳng còn linh hồn.
Người áo xám không nói lời nào, chỉ lẳng lặng đưa chiếc hộp về phía Hoa Vân, rồi, trước ánh mắt kinh ngạc của Diệp Linh, hắn xoay người… và hóa thành một làn khói mỏng, tan biến trong không khí như chưa từng tồn tại.
Diệp Linh há hốc mồm, kéo tay áo chàng:
“Sư tôn! Hắn… biến mất rồi!”
Hoa Vân vẫn bình tĩnh như không, tay nhẹ nhàng tiếp lấy chiếc hộp gỗ. Chiếc hộp lạnh lẽo, nặng vừa phải, bên ngoài không có dấu vết phong ấn nào, nhưng lại khiến người ta có cảm giác khó mà mở bừa.
Diệp Linh nhỏ giọng hỏi:
“Sư tôn… có mở ra xem không?”
Hoa Vân lắc đầu, đáp rất nhẹ:
“Không nên.”
Chàng cẩn thận thu hộp vào giới chỉ, sau đó quay lưng, dẫn Diệp Linh rời khỏi nơi đó.
Gió núi thổi qua, chỉ còn lại những chiếc lá bay tán loạn trên con đường nhỏ vắng vẻ.
“Hoa Vân vẫn bình thản, tay nhẹ nhàng tiếp lấy chiếc hộp gỗ.