Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
thang-te-roi-de-tu-cua-ta-deu-co-he-thong

Thắng Tê Rồi, Đệ Tử Của Ta Đều Có Hệ Thống

Tháng 2 7, 2026
Chương 1378: Không biết có ít người có phải hay không trứng nói không sao Chương 1377: Các ngươi những tiểu tử này ngược lại là có chút quá yếu
se-khong-that-su-co-nguoi-cam-thay-ta-la-sa-dieu-di.jpg

Sẽ Không Thật Sự Có Người Cảm Thấy Ta Là Sa Điêu Đi

Tháng 1 22, 2025
Chương 707. Đại kết cục Chương 706. Đại vũ trụ khôi phục thuật
giai-phau-su-tan-khai-niem-phap-y.jpg

Giải Phẫu Sư: Tân Khái Niệm Pháp Y

Tháng 1 21, 2025
Chương 15. Cha âm mưu 2 Chương 15. Cha âm mưu 1
thuy-hu-bat-dau-pha-gong-xieng-cuop-doat-thien-ha-biet-hieu.jpg

Thủy Hử: Bắt Đầu Phá Gông Xiềng, Cướp Đoạt Thiên Hạ Biệt Hiệu

Tháng 1 4, 2026
Chương 272: Bá đạo vương đạo sơ giao phong Chương 271: Một thể song Hồn Vương cùng bá
hong-hoang-group-chat-rut-thuong-mo-man-trung-ngay-hon-don-chau.jpg

Hồng Hoang Group Chat Rút Thưởng: Mở Màn Trúng Ngay Hỗn Độn Châu

Tháng 1 31, 2026
Chương 161: Địa Đạo khí vận Nguyên Thủy Thiên Tôn là vận may vương Chương 160: Tổ Vu ba huynh muội rút thưởng không gian bản nguyên
moi-vua-khai-giang-ta-tu-choi-kiep-truoc-hoa-khoi-lao-ba-bieu-lo.jpg

Mới Vừa Khai Giảng, Ta Từ Chối Kiếp Trước Hoa Khôi Lão Bà Biểu Lộ

Tháng 2 27, 2025
Chương 295. Đại kết cục! Chương 294. Kinh bạo đại qua! Nguyên lai càng là chính ta?
96e3e92a8d6d07b2fcda0e77a4d11aff

Hokage: Bắt Đầu Đánh Dấu Vô Hạn Chakra

Tháng 1 15, 2025
Chương 245. Hôn lễ Chương 244. Kết thúc
Võ Học Đại Già

Anh Hùng Vô Địch Chi Ẩn Tàng Kiến Trúc Đại Sư

Tháng 1 15, 2025
Chương 898. Hoàn thành cảm nghĩ! Chương 897. Hướng lên kéo căng
  1. Tiên Lộ Kỳ Duyên
  2. Chương 490: Lời Cảnh Báo Trong Mảnh Lụa
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 490: Lời Cảnh Báo Trong Mảnh Lụa

Ngoài ra, không có bất cứ lời nhắn hay dấu hiệu nào khác.

Diệp Linh nghiêng đầu nhìn:

“Sư phụ, đây là gì vậy?”

Hoa Vân trầm ngâm:

“Giống như… một dấu hiệu. Một lời cảnh báo.”

Hắn thu mảnh lụa vào tay áo, ánh mắt trở nên sâu thẳm:

“Không vội. Mai hãy tính.”

Diệp Linh ngoan ngoãn gật đầu.

Trong lòng cô chỉ có một ý nghĩ đơn giản: Sư phụ nhất định sẽ biết cách xử lý.

Hai thầy trò quay trở lại phòng, đóng cửa, im lặng trong đêm.

Ngoài trời, từng cơn gió lạnh vẫn thổi qua…

Dường như báo hiệu một cơn sóng ngầm đang âm thầm nổi dậy.

“Trong đêm khuya yên tĩnh ấy, khi ánh đèn đã lụi dần, tiếng bước chân rất nhẹ thoáng qua hành lang quán trọ.

Hoa Vân ngồi xếp bằng trong phòng, dường như đang nhắm mắt dưỡng thần. Diệp Linh cũng ngoan ngoãn ôm chăn nằm bên góc giường, hơi thở đều đặn.

Bỗng nhiên

Cửa sổ khẽ động.

Một bóng đen lướt vào như u linh, không một tiếng động.

Hắn mặc áo choàng kín mít, cả thân hình như tan vào bóng tối, nhẹ nhàng tiến về phía chiếc hộp gỗ vừa được đặt bên bàn.

Chỉ cần đưa tay ra…

Chỉ cần chạm vào…

Nhưng đúng lúc đó

Một luồng kiếm khí vô hình vọt lên!

“Ầm!”

Bóng đen lập tức văng ngược ra sau, đụng mạnh vào vách tường.

Hoa Vân vẫn nhắm mắt, giọng nói bình thản:

“Ngươi đã bước vào nơi không nên bước.”

Bóng đen giật mình, định rút lui. Nhưng chỉ thấy một bóng trắng như sương khói lướt tới trước mặt, Diệp Linh đã tỉnh dậy từ lúc nào, mắt tròn xoe:

“Ngươi là ai? Dọa người ta giật mình!”

Bóng đen ho khan một tiếng, có vẻ không ngờ bản thân lại bị phát hiện nhanh như vậy. Hắn không đáp lời, chỉ vội vàng lật người, tung mình ra ngoài cửa sổ.

Chỉ để lại một mảnh vải đen nhỏ, vướng trên gờ cửa.

Hoa Vân đứng dậy, nhẹ nhàng nhặt lấy mảnh vải, nhìn thoáng qua rồi cười nhạt:

“Không phải tới để hại chúng ta. Là thử thôi.”

Diệp Linh dụi mắt:

“Vậy… bây giờ làm gì?”

Hoa Vân xếp mảnh vải vào tay áo, ngồi xuống như cũ:

“Ngủ. Ngày mai sẽ có người đến giải thích.”

Diệp Linh tin ngay, cuộn mình vào chăn, miệng lẩm bẩm:

“Sư phụ thật lợi hại…”

Chỉ chốc lát sau, tiếng hít thở đều đặn lại vang lên.

Hoa Vân ngồi trong bóng tối, ánh mắt sâu thẳm, khó đoán.

Bên ngoài, trời đã bắt đầu chuyển mưa nhẹ, lộ ra cảm giác ẩm lạnh lạ thường.

“Sáng hôm sau.

Tiếng mưa rả rích vẫn chưa dứt hẳn. Trời còn âm u, ánh sáng chỉ vừa đủ soi mờ căn phòng nhỏ.

Diệp Linh dụi dụi mắt, vươn vai:

“Sư phụ… trời vẫn còn sớm quá mà…”

Hoa Vân đã dậy từ lâu, ngồi bên bàn, trước mặt là một ấm trà vừa pha, hương trà thoang thoảng.

Diệp Linh lon ton bước lại, đang định ngồi xuống, thì

Một tiếng gõ cửa vang lên.

Cộc cộc.

Hoa Vân bình tĩnh nói:

“Vào đi.”

Cửa nhẹ mở, một người áo xám bước vào, tuổi tác không rõ, khuôn mặt mờ mịt trong lớp sương mù lạnh lẽo.

Hắn ôm quyền cúi chào:

“Người của liên minh. Tại hạ phụng mệnh đến.”

Trong tay áo xám là một chiếc hộp gỗ nhỏ, được niêm phong bằng bảy đạo phù chú cực kỳ tinh tế.

Diệp Linh tròn mắt nhìn chăm chú, cảm giác như lần này không đơn giản.

Người áo xám cung kính đặt hộp xuống bàn, trầm giọng:

“Không cần mở ngay. Đến đúng lúc thì tự động hiển lộ.”

Nói rồi hắn lùi ra ngoài, không nói thêm một lời, bóng dáng nhanh chóng tan vào màn mưa mờ mịt.

Hoa Vân vẫn điềm nhiên, tay nâng tách trà nhấp một ngụm.

Diệp Linh ghé sát hỏi nhỏ:

“Sư phụ… lại là mật lệnh hả?”

Hoa Vân cười nhạt:

“Không hẳn. Có thể chỉ là lời mời.”

Diệp Linh ôm chăn, gật đầu như đã hiểu nhưng thật ra không hiểu gì mấy.

Ngoài kia, tiếng mưa rơi nặng hạt hơn, dường như báo trước một cơn giông ngầm đang kéo tới.

“Hoa Vân thản nhiên nhắm mắt dưỡng thần, mặc cho hộp gỗ lặng lẽ tỏa ra một lớp khí lạnh mờ mờ.

Diệp Linh thì không ngừng liếc nhìn, trong lòng ngứa ngáy muốn mở ra xem ngay lập tức.

Nhưng nhớ tới lời dạy của sư phụ, nàng đành cắn răng chịu đựng, ôm chăn ngồi co ro một góc.

Thời gian chầm chậm trôi qua.

Ầm…

Một tia sáng mờ mờ từ chiếc hộp bắn ra, lơ lửng trong không trung, hóa thành một hàng chữ mảnh:

“Vào giờ Tý đêm nay, tại rừng Tịch Dương, người cần gặp tự nhiên sẽ xuất hiện.

Không cần tìm, không cần hỏi, chỉ cần chờ.

Mang theo hộp gỗ, để ở chân cây phong lớn nhất.

Không nhìn, không nghe, không giao tiếp.

Làm sai, tự diệt.”

Dòng chữ hiện ra chừng nửa chén trà rồi tiêu tán, hộp gỗ cũng tự động đóng lại, các đạo phù văn lần nữa niêm phong kín mít như cũ.

Diệp Linh kinh ngạc đến mức suýt hét lên:

“Sư phụ… nguy hiểm quá…”

Hoa Vân mở mắt, ánh mắt thản nhiên như nước:

“Chỉ là thử thách bình thường thôi.”

Diệp Linh vội vàng gật đầu, nhưng trong lòng vẫn bất an, ôm chặt lấy tay áo của Hoa Vân không buông.

Bên ngoài, mưa đã tạnh, nhưng bầu trời càng thêm âm u, như một lớp sương đen mỏng bao phủ lên cả trấn nhỏ.

“Hoa Vân thong thả đứng dậy, phủi nhẹ tay áo, ánh mắt bình thản liếc qua ngoài cửa sổ.

“Đi thôi,” chàng nói.

Diệp Linh ngoan ngoãn chạy theo sau, dáng vẻ vừa căng thẳng vừa háo hức.

Trong tay nàng còn lén giấu một bọc nhỏ, bên trong là mấy viên đan dược và một thanh đoản kiếm ngắn, tự mình chuẩn bị “phòng thân”.

Hai thầy trò rời khỏi quán trọ, dọc theo con phố lát đá ẩm ướt, tiến về hướng rừng Tịch Dương.

Trời đã tối hẳn, trong màn đêm, rừng cây phía xa như một khối bóng đen khổng lồ, lặng lẽ đứng giữa đất trời.

Tiếng côn trùng rả rích, thỉnh thoảng xen lẫn tiếng cú kêu thê lương.

Đến khi tới gần rừng, Diệp Linh rón rén nấp sau lưng Hoa Vân, mắt tròn xoe nhìn ngó khắp nơi.

“Sư phụ… rừng này… lạnh quá…” nàng run rẩy nói nhỏ.

Hoa Vân không đáp, chỉ vững vàng bước thẳng tới một gốc phong già to lớn nhất trong rừng.

Đặt chiếc hộp gỗ xuống đất, Hoa Vân lùi lại ba bước, hai tay chắp sau lưng, nhắm mắt chờ đợi.

Diệp Linh cũng bắt chước ngồi xuống, hai tay ôm đầu gối, ánh mắt cảnh giác nhìn bốn phía, vừa hồi hộp vừa sợ hãi.

Gió rừng thổi vi vu, làm áo bào hai người khẽ bay phần phật.

Qua một hồi lâu…

Trong bóng tối phía xa, vang lên tiếng bước chân rất nhẹ, như có như không.

Một bóng người áo đen, đầu đội mũ rộng vành, tay áo dài che kín, chậm rãi tiến lại gần.

Không ai nói gì.

Bóng người đó cúi xuống, nhấc lấy chiếc hộp gỗ.

Không nhìn Hoa Vân.

Không hỏi.

Không ra dấu.

Chỉ im lặng như vậy, quay người, biến mất vào rừng sâu.

Hoa Vân mở mắt ra, ánh mắt vẫn bình tĩnh như nước giếng cổ.

Chàng khẽ gật đầu, thì thầm:

“Đúng quy củ.”

Diệp Linh nuốt nước bọt đánh ực, hai mắt mở to lấp lánh:

“Sư phụ lợi hại quá…”

“Hoa Vân quay lưng, khẽ nói:

“Đi thôi.”

Diệp Linh lập tức đứng dậy, bám sát phía sau.

Hai thầy trò lặng lẽ rời khỏi gốc phong già, từng bước trở ra lối cũ.

Nhưng khi chỉ còn cách rìa rừng chưa đầy hai trượng, bỗng Diệp Linh giật nhẹ tay áo Hoa Vân, khẽ hô nhỏ:

“Sư phụ… nhìn kìa!”

Trên nền đất ẩm, dưới ánh trăng lờ mờ, hiện lên một vết kéo dài mờ nhạt, như có ai đó bị thương nặng, lê thân thể rời đi.

Hoa Vân hơi nheo mắt.

Dù dấu vết đã bị cố tình làm nhòe, nhưng vẫn lờ mờ nhận ra: vết máu khô đọng lại từng đoạn, từng đoạn.

Diệp Linh run run hỏi:

“Chẳng lẽ… kẻ lúc nãy… bị thương?”

Hoa Vân trầm mặc hồi lâu, rồi chỉ bình thản đáp:

“Không cần quan tâm.”

Dứt lời, chàng tiếp tục cất bước, không hề ngoái đầu lại.

Diệp Linh ngoan ngoãn chạy theo, trong lòng thấp thỏm đầy nghi vấn, nhưng không dám hỏi thêm câu nào.

Bóng hai thầy trò dần dần khuất sau màn đêm.

Chỉ còn lại khu rừng tĩnh mịch, và dấu vết máu loang loáng mờ dần dưới ánh trăng lạnh lẽo…

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

tra-xanh-giao-hoa-khong-nguoi-co-the-dich-thang-den-ta-trung-sinh.jpg
Trà Xanh Giáo Hoa Không Người Có Thể Địch, Thẳng Đến Ta Trùng Sinh
Tháng 4 26, 2025
tan-the-trong-sinh-bat-dau-thu-hoach-duoc-toan-he-di-nang.jpg
Tận Thế Trọng Sinh: Bắt Đầu Thu Hoạch Được Toàn Hệ Dị Năng
Tháng 2 16, 2025
mang-giao-hoa-rong-ta-trung-kien-thuong-co-yeu-dinh.jpg
Mãng Giao Hóa Rồng, Ta Trùng Kiến Thượng Cổ Yêu Đình
Tháng 3 26, 2025
trong-sinh-thanh-meo-san-bat-lien-se-bien-cuong.jpg
Trọng Sinh Thành Mèo, Săn Bắt Liền Sẽ Biến Cường!
Tháng 2 1, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP