Chương 489: Quán Trọ Sóng Gió Nổi Lên, Hộp Ngọc Bí Ẩn Gây Kinh Biến
“Hoa Vân khẽ liếc người áo xám một cái, không nói gì, tiếp tục nhấp trà như không có chuyện gì.
Ngay lúc ấy, cửa quán trọ đột nhiên bị đẩy mạnh ra.
Một đoàn người áo choàng đen, vẻ mặt lạnh lùng, lục tục bước vào. Áp lực vô hình lan ra, khiến không khí trong quán như đông cứng lại.
Tiểu nhị sợ hãi vội vàng lùi về sau quầy. Khách nhân khác thì cúi thấp đầu, không dám nhìn thẳng.
Người dẫn đầu đoàn áo đen quét mắt một vòng, rồi chậm rãi nói:
“Ở đây có ai thấy một chiếc hộp ngọc khắc phù văn không?”
Giọng nói lạnh buốt, mang theo chút sát ý.
Diệp Linh giật mình, vội nhìn Hoa Vân.
Hoa Vân mặt không đổi sắc, chỉ nhẹ nhàng đặt chén trà xuống, ánh mắt nhàn nhạt nhìn về phía đám người kia.
Người áo xám cũng đứng lên, lặng lẽ dịch từng bước về phía cửa sau.
Diệp Linh ngây ngốc nhìn cảnh tượng, nhỏ giọng hỏi:
“Sư phụ, có cần… chạy không?”
Hoa Vân hơi mỉm cười, giọng nói trầm tĩnh như thường ngày:
“Không cần vội.”
Bên ngoài quán trọ, gió bắt đầu nổi lên.
Tình thế trong bóng tối, đang chậm rãi xoay chuyển.
“Người áo đen quét mắt qua từng bàn, ánh mắt sắc bén như đao, khiến ai nấy đều cúi gằm mặt, không dám thở mạnh.
Ngay lúc ấy, Diệp Linh, vốn định hỏi Hoa Vân một câu nhỏ, không ngờ lại lỡ lời buột miệng:
“Chiếc hộp đó chẳng phải sư phụ đã cầm rồi sao?”
Âm thanh vang lên rõ ràng giữa quán trọ tĩnh lặng.
Cả quán như đông cứng lại.
Người dẫn đầu đoàn áo đen lập tức xoay người, ánh mắt lạnh như băng khóa chặt vào Hoa Vân và Diệp Linh.
Một tên khác vung tay, lập tức vài bóng đen tản ra, phong tỏa bốn phía quán trọ.
Hoa Vân khẽ thở dài, khẽ xoa đầu Diệp Linh, cô bé vẫn chưa nhận ra mình vừa gây họa, rồi đứng dậy, vạt áo nhẹ lay động.
Hắn bình thản nhìn đám áo đen, giọng nói ôn hòa:
“Các vị, ta không có vật các ngươi muốn tìm.”
Người dẫn đầu hừ lạnh:
“Vậy thì lục soát!”
Gã vung tay ra hiệu.
Ngay lập tức, mấy tên áo đen lao tới, như hổ rình mồi.
Diệp Linh sợ hãi nắm chặt tay áo Hoa Vân.
Hoa Vân vẫn ung dung như cũ, ánh mắt sâu thẳm lướt qua đám người, như cơn gió lặng trước bão lớn.
“Ngay khi đám áo đen vừa nhào tới, bỗng một luồng sáng xanh nhạt lóe lên từ tay áo Diệp Linh.
“Ầm!”
Một tầng kết giới hình bán nguyệt lập tức bung ra, bao phủ lấy Hoa Vân và Diệp Linh. Đám áo đen đang lao tới liền như va phải tường đồng vách sắt, thân hình bị đánh bật ngược ra, đập mạnh xuống nền đất.
Cả quán trọ lại chìm vào yên tĩnh.
Diệp Linh chớp chớp mắt, ngơ ngác nhìn lớp kết giới trong suốt trước mặt, thì thào:
“Ơ… cái này… sao lại tự nhiên…?”
Hoa Vân cúi xuống, vén nhẹ tay áo nàng lên, thì thấy một chiếc vòng ngọc nhỏ đang phát sáng nhè nhẹ.
Hắn bật cười khẽ:
“Là lúc trước ta đưa cho con để phòng thân, quên dặn rồi.”
Diệp Linh hai má đỏ bừng, xấu hổ gật đầu.
Phía đối diện, người dẫn đầu đoàn áo đen đã gượng dậy, gương mặt tràn đầy sát ý:
“Muốn chết!”
Gã gầm lên một tiếng, toàn thân vận chuyển linh lực, sát khí ngập trời, thân ảnh như thiểm điện lao tới, giơ tay bổ ra một chưởng uy lực kinh người nhằm phá vỡ kết giới.
Hoa Vân nheo mắt, cánh tay khẽ vung lên.
Một đạo kiếm quang mỏng như tơ từ đầu ngón tay hắn bắn ra.
“Xẹt!”
Chưởng lực của tên áo đen lập tức bị chém đứt giữa không trung, gã còn chưa kịp phản ứng thì cổ tay đã tê rần, máu tươi bắn ra.
Gã kinh hãi lùi lại, gương mặt trở nên trắng bệch.
Hoa Vân nhàn nhã nói:
“Không tự lượng sức.”
“Ngay khoảnh khắc bọn áo đen vừa định lao tới, trong tay Diệp Linh, không biết từ lúc nào, ánh lên một quầng sáng nhè nhẹ.
“Ầm!”
Một làn sóng linh lực trong suốt bùng ra, như một bức màn vô hình che chắn trước mặt hai thầy trò.
Đám áo đen đụng phải, lập tức bị đánh bật ra xa, loạng choạng lùi lại.
Hoa Vân liếc nhìn, khẽ nhíu mày:
“Linh, con kích hoạt cái gì vậy?”
Diệp Linh mở to mắt, giơ ra trước mặt một miếng ngọc giản nhỏ xíu, trên bề mặt còn lấp lánh ánh sáng nhàn nhạt:
“Ơ… sư phụ đưa cho con lúc trước đó ạ! Người bảo lúc nguy cấp thì bóp vỡ nó!
Hoa Vân thầm nghĩ, thì ra là một tấm Hộ Tâm Ngọc cực phẩm hắn từng luyện chế, bình thường không hề hiện hình, chỉ”
“Tên áo đen đầu tiên vừa vung tay định bắt lấy Hoa Vân, một luồng sáng bỗng lóe lên!
“Ầm!”
Một vòng sáng mờ hiện ra, từ trong tay áo Diệp Linh bắn ra một tấm phù lục, tự động hóa thành một kết giới mỏng bao phủ hai thầy trò.
Bọn áo đen lao tới, như đâm vào vách tường vô hình, lập tức bị đánh bật ra ngoài mấy bước, mặt mũi bầm dập.
Diệp Linh hoảng hốt nhìn tấm phù đang lơ lửng, run rẩy hỏi:
“Ơ… cái này… là gì vậy sư phụ?”
Hoa Vân nhìn thoáng qua, trong lòng khẽ động, đây rõ ràng là một đạo phòng ngự phù cực phẩm, chỉ cần niệm động là tự bảo vệ chủ nhân, hoàn toàn không phải vật phổ thông.
Ánh mắt hắn khẽ trầm xuống: có người đã âm thầm bảo hộ Diệp Linh từ trước.
Nhưng lúc này, không phải lúc truy xét chuyện đó.
Hoa Vân mỉm cười nhẹ, vuốt đầu Diệp Linh:
“Không sao, có ta ở đây.”
Rồi hắn ngẩng đầu, ánh mắt trở nên lãnh đạm, giọng nói lạnh lùng vang lên:
“Các ngươi đã muốn ép người như vậy, thì đừng trách ta.”
Người dẫn đầu áo đen biến sắc, quát lớn:
“Ra tay!”
Một đám bóng đen bùng nổ khí tức, tất cả cùng lao về phía hai thầy trò, sát khí cuộn trào như thủy triều.
Hoa Vân khẽ nhắm mắt.
Khi mở mắt ra lần nữa, trong con ngươi đen nhánh như chứa cả bầu trời đầy sao.
Một luồng uy áp khủng khiếp, từ thân thể hắn lặng lẽ tràn ra!
“Hoa Vân nhẹ nhàng vung tay áo.
Một luồng gió nhẹ thoảng qua.
Chỉ trong chớp mắt, đám áo đen đang lao tới như bị một bàn tay vô hình đập mạnh, từng tên một ngã sõng soài trên mặt đất, không kịp kêu lên tiếng nào.
Không có máu me.
Không có ánh sáng chói lóa.
Chỉ là một cái phẩy tay rất nhẹ.
Diệp Linh đứng bên cạnh há hốc miệng, đôi mắt tròn xoe nhìn sư phụ, nhỏ giọng thì thào:
“Sư phụ… lợi hại quá…”
Hoa Vân chỉ khẽ cười, như thể chuyện này không đáng nhắc tới.
Hắn bước tới trước vài bước, lạnh nhạt nhìn xuống đám người áo đen đang giãy giụa:
“Các ngươi là ai?”
Tên cầm đầu cố gắng ngẩng đầu, ánh mắt đầy oán độc, nhưng không nói một lời nào.
Hoa Vân cũng chẳng gặng hỏi, chỉ lắc đầu thở dài, vung tay áo một lần nữa.
Một đạo linh quang hiện lên, từng tên áo đen lập tức bất tỉnh nhân sự.
“Đi thôi,” Hoa Vân quay đầu nhìn Diệp Linh, dịu dàng nói, “Về quán trọ.”
Diệp Linh ngoan ngoãn gật đầu, nhanh chân bước theo sau.
Bóng hai thầy trò dần khuất vào con đường vắng lặng trong ánh trăng mờ.
“Hai thầy trò Hoa Vân lặng lẽ quay về quán trọ.
Trời đã khuya. Gió nhẹ thổi qua mái ngói cũ, mang theo chút hơi lạnh. Ánh đèn dầu lờ mờ nơi cửa sổ tạo thành một quầng sáng mờ ảo.
Khi họ vừa bước vào sân nhỏ, tiểu nhị quán trọ vội vàng chạy ra, khuôn mặt có chút hoảng hốt:
“Khách quan, lúc hai vị ra ngoài, có người gửi tới một vật… bảo phải lập tức giao tận tay!”
Hoa Vân nhíu mày: “Đâu?”
Tiểu nhị vội vã đưa ra một chiếc hộp gỗ nhỏ, trên bề mặt còn niêm phong bằng phù văn.
Diệp Linh tò mò ngó nghiêng:
“Sư phụ, mở ra xem đi!”
Hoa Vân chăm chú quan sát chiếc hộp. Một lát sau, hắn mới nhẹ nhàng đưa tay, điểm một chỉ lên phù văn.
“Xoẹt” một tiếng rất khẽ. Phù văn tan biến.
Bên trong hộp, chỉ có duy nhất một mảnh lụa đen. Trên lụa vẽ một hình ảnh mơ hồ, giống như một cánh cổng đá khổng lồ, nứt vỡ từng mảnh, xung quanh phủ đầy khí tức u ám.