Chương 488: Quán Trọ Phong Vân
Hắn thu đóa hoa vào trong một chiếc bình ngọc nhỏ mang theo bên người, rồi quay lại nói:
“Chúng ta tạm thời không động đến thứ này. Đêm nay nghỉ ngơi trước, ngày mai tìm nơi yên tĩnh kiểm tra kỹ.”
Diệp Linh gật đầu thật nhanh, khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy tin tưởng:
“Vâng, sư phụ!”
Hai thầy trò dọn dẹp sơ qua, rồi thổi tắt đèn.
Trong bóng tối, chỉ còn lại ánh trăng bạc hắt vào từ ngoài cửa sổ, phủ lên căn phòng một lớp sáng lạnh lẽo.
Diệp Linh cuộn tròn trong chăn, mắt nhắm nghiền, nhịp thở đều đều.
Hoa Vân ngồi dựa bên mép giường, không ngủ ngay, tay vẫn nhẹ nhàng đặt lên chuôi kiếm bên hông, tinh thần thả lỏng nhưng sẵn sàng ứng biến.
Đêm dần khuya.
Bên ngoài quán trọ, từng cơn gió thổi qua, tiếng lá cây xào xạc như tiếng ai thì thầm.
Chợt, giữa đêm vắng lặng, một tiếng bước chân rất nhẹ vang lên từ phía hành lang ngoài phòng.
Chậm rãi… chậm rãi…
Từng bước một, giống như ai đó đang cố gắng lén lút tiếp cận.
Hoa Vân mở mắt, ánh mắt sắc bén lóe lên trong bóng tối.
Không cần ra hiệu, Diệp Linh cũng tự động tỉnh dậy, khẽ khàng nắm lấy tay áo hắn, nín thở.
Tiếng bước chân càng lúc càng gần…
Cốc cốc,
Ba tiếng gõ rất khẽ vang lên, ngay trước cửa phòng.
Không ai nói gì.
Một lát sau, thứ gì đó nhỏ bé được nhẹ nhàng đẩy vào từ khe cửa.
Là một mảnh giấy cuộn tròn.
Hoa Vân nhẹ nhàng nhặt lên, mở ra xem.
Trên giấy chỉ có một dòng chữ:
“Đừng tin bất kỳ ai. Ngay cả người đi cùng ngươi.”
Diệp Linh tròn mắt nhìn Hoa Vân, khẽ hỏi bằng giọng như thì thầm:
“Sư phụ… ai gửi vậy ạ?”
Hoa Vân chỉ cười nhạt, không trả lời, cẩn thận gấp mảnh giấy lại, nhét vào tay áo.
Ngoài hành lang, tiếng bước chân đã biến mất từ lâu, chỉ còn lại gió đêm lạnh buốt thổi xuyên qua.
Trong lòng Hoa Vân không gợn lên chút nghi ngờ nào đối với Diệp Linh.
Hắn tin tưởng nàng, không vì lý do gì to tát, chỉ đơn giản vì… nàng là Diệp Linh.
“Hoa Vân nhẹ nhàng vuốt đầu Diệp Linh, ra hiệu cho nàng tiếp tục nghỉ ngơi.
Bản thân hắn thì lặng lẽ đứng dậy, khoác áo choàng, mở cửa phòng rồi biến mất vào màn đêm.
Ngoài hành lang trống vắng, ánh trăng chiếu xuống từng mảng sáng tối chập chờn.
Hoa Vân bước từng bước thật khẽ, thân hình gần như hòa vào bóng tối, lần theo dấu vết rất mờ nhạt mà chỉ người có tu vi cao như hắn mới cảm nhận được: một luồng khí tức rất yếu, rất mỏng, nhưng chưa hoàn toàn biến mất.
Dẫn hắn đi xuyên qua hành lang, vòng ra sau quán trọ, tới một lối nhỏ bị bụi rậm che phủ.
Đột nhiên, phía trước lấp ló một bóng người, gầy gò, thấp bé, mặc áo vải thô, trùm kín đầu, chỉ để lộ một đôi mắt sáng lập lòe trong đêm tối.
Người đó hình như cũng nhận ra Hoa Vân đã tới, bèn khẽ khàng đặt xuống đất một vật, rồi quay người bỏ chạy.
Hoa Vân không đuổi theo.
Hắn tiến đến nhặt vật kia lên, một hộp gỗ nhỏ, bên ngoài buộc dây đỏ.
Mở ra, bên trong là một phong thư, cùng một viên đan dược màu lam, phát ra ánh sáng nhàn nhạt.
Trên phong thư không có tên người gửi.
Chỉ có mấy chữ ngắn gọn, viết bằng bút pháp mạnh mẽ:
“Nếu còn muốn sống, đừng mở đóa hoa trắng kia. Uống đan dược này trong ba ngày tới. Làm trái, tự gánh hậu quả.”
Hoa Vân lặng lẽ cất đan dược vào người, ánh mắt trầm ngâm.
Tất cả mọi thứ đang ngày càng trở nên kỳ dị.
Nhưng hắn không vội kết luận điều gì.
Bởi lẽ, trong thế giới này, tin tưởng bản thân mình, đó mới là đạo lý bất biến duy nhất.
“Hoa Vân không vội vàng. Hắn cẩn thận phong kín chiếc hộp, giữ nguyên tình trạng như lúc mới nhận được, rồi trở về phòng.
Đẩy nhẹ cửa vào, Diệp Linh vẫn đang ngủ say, hơi thở đều đặn, trên mặt còn vương chút ngây thơ lặng lẽ.
Hoa Vân ngồi xuống bên bàn, ánh mắt lạnh lùng nhìn ra ngoài cửa sổ.
Đêm nay, rõ ràng mọi chuyện không đơn giản.
Hắn lấy ra một tấm phù lục, nhẹ nhàng phất tay, một tầng ánh sáng mờ nhạt lập tức bao trùm căn phòng. Đây là một loại trận pháp cấm âm đơn giản, có thể ngăn cản âm thanh thoát ra ngoài.
Sau đó, Hoa Vân lấy viên đan dược ra, đặt trên lòng bàn tay.
Viên đan này ánh lên màu lam dịu dàng, tỏa ra hương thơm nhàn nhạt. Không có dấu hiệu gì của độc tố, cũng không có dao động linh lực quá mức.
Nhưng kinh nghiệm từng trải khiến Hoa Vân không hề chủ quan.
Hắn lấy ra một sợi lông vũ linh thú, chạm nhẹ vào viên đan dược.
Nếu có độc, lông vũ sẽ lập tức đổi màu.
Thế nhưng, lông vũ không hề thay đổi.
Hoa Vân suy nghĩ một lúc, rồi cất viên đan dược vào một chiếc túi nhỏ bên người, chưa uống vội.
Dù nội dung trong thư có vẻ như lời cảnh báo, nhưng hắn không tin bất cứ thứ gì chưa xác thực.
Vẫn là câu đạo lý cũ:
“Chỉ tin chính mình, không tin người khác.”
Ngoài khung cửa sổ, trăng vẫn treo cao.
Bóng đêm yên tĩnh như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Nhưng trong lòng Hoa Vân, mơ hồ biết rõ, những thử thách thực sự còn chưa bắt đầu.
“Sáng hôm sau, ánh nắng đầu tiên len lỏi qua khe cửa sổ, rọi vào phòng trọ.
Diệp Linh dụi dụi mắt, ngáp một cái thật dài, rồi ngơ ngác nhìn quanh.
“Ưm… Sư phụ, người chưa ngủ sao…?” nàng phát hiện Hoa Vân vẫn ngồi bên bàn, dáng vẻ không hề có dấu hiệu mệt mỏi.
Hoa Vân gật nhẹ đầu, ánh mắt ôn hòa:
“Ta chỉ nhập định một lát.”
Diệp Linh nghe vậy thì tin ngay, vui vẻ bước xuống giường, sửa lại y phục, rửa mặt qua loa bằng nước trong thau nhỏ, rồi tíu tít:
“Sư phụ, hôm nay chúng ta làm gì vậy?”
Hoa Vân trầm ngâm giây lát, rồi đáp:
“Tiếp tục chờ tin.”
Diệp Linh ngây thơ gật đầu, chẳng hỏi thêm gì, chỉ cảm thấy được ở bên cạnh sư phụ là an tâm nhất.
Khi cả hai xuống dưới đại sảnh của quán trọ, đã thấy lác đác vài vị tu sĩ đang ăn sáng, bàn tán chuyện vặt.
Không khí buổi sáng có vẻ bình thường.
Hoa Vân kéo Diệp Linh chọn một bàn khuất ở góc, ra hiệu cho tiểu nhị mang ít thức ăn đơn giản.
Nhưng ngay khi họ vừa ngồi xuống, bên ngoài cửa quán trọ, một bóng người áo xám lướt vào.
Người đó bước đi vội vã, dáng vẻ hấp tấp, mắt đảo quanh quán trọ như tìm kiếm ai đó.
Ánh mắt hắn rất nhanh quét qua Hoa Vân và Diệp Linh, rồi dừng lại chừng một thoáng, sau đó lướt đi.
Diệp Linh vô tư không để ý, nhưng Hoa Vân thì khẽ nheo mắt, trong lòng âm thầm ghi nhớ.
Một luồng gió lạnh vô hình lướt qua.
Mọi chuyện, có lẽ, sẽ không bình yên như vẻ bề ngoài.
“Hoa Vân yên lặng ngồi đó, như thể không để ý đến người áo xám. Nhưng thực ra trong lòng đã cảnh giác âm thầm.
Diệp Linh thì vui vẻ vừa ăn cháo vừa gắp thức ăn cho sư phụ, bộ dáng hoàn toàn không có chút phòng bị.
Một lúc sau, tiểu nhị vừa bưng thêm một bình trà lên thì lén lút ghé vào tai Diệp Linh, thì thầm vài câu.
Diệp Linh nghe xong, mắt tròn xoe kinh ngạc:
“Sư phụ! Sư phụ! Nghe nói có người hôm qua trộm được một chiếc hộp rất quý, bên trong còn có cả mật vật của các đại môn phái đó!”
Hoa Vân nghe vậy chỉ khẽ nhíu mày, không tỏ rõ thái độ.
Diệp Linh tiếp tục nhỏ giọng:
“Họ nói cái hộp đó… hình như giống như cái hộp tối qua mình thấy…”
Nói xong, cô nàng lập tức bụm miệng, dáng vẻ ngây thơ như sợ mình lỡ lời.
Hoa Vân thản nhiên rót trà, giọng bình đạm:
“Ăn đi.”
Diệp Linh ồ một tiếng, rồi ngoan ngoãn ăn tiếp, hoàn toàn không để ý tới ánh mắt lạnh lùng chợt lóe lên của người áo xám phía xa.
Trong quán trọ, không khí thoáng chốc trở nên kỳ lạ.
Dường như có một cơn sóng ngầm đang lặng lẽ nổi lên, bao trùm lấy hai thầy trò.