Chương 487: Thử Thách
Một chiếc chuông bạc, tinh xảo và đẹp đẽ, treo lơ lửng trên cành cây cao nhất.
Trong gió đêm, tiếng leng keng nhẹ nhàng vang lên, như tiếng gọi mơ hồ giữa mộng cảnh.
Hoa Vân trầm ngâm một lát, rồi quay sang hỏi Diệp Linh:
“Con có muốn… hái nó xuống không?”
Diệp Linh ngẩng đầu, ánh mắt long lanh:
“Dạ muốn!”
“Diệp Linh vừa nghe Hoa Vân hỏi, đã lập tức gật đầu mạnh như gà mổ thóc:
“Muốn ạ!”
Nói xong, nàng không chút do dự, tíu tít chạy lại gốc cây, ngửa đầu nhìn lên.
Gốc cây rất lớn, vỏ cây sần sùi, cành vươn cao tít trên trời. Với chiều cao hiện tại của Diệp Linh, muốn leo lên cũng không dễ dàng. Nhưng nàng không hề nản chí, hai tay ôm chặt lấy thân cây, chân nhỏ nhắn bám lấy những chỗ gồ ghề, cố sức trèo lên.
Hoa Vân đứng yên bên dưới, tay áo nhẹ phất, ánh mắt ôn hòa nhìn nàng, không hề ngăn cản.
Diệp Linh vừa trèo vừa thở hổn hển, có mấy lần suýt trượt xuống, nhưng mỗi lần như vậy nàng lại cắn răng leo tiếp, vẻ mặt vừa cố gắng vừa lộ ra nét hồn nhiên ngây thơ.
Cuối cùng, sau một hồi chật vật, Diệp Linh cũng tới gần nhánh cây treo chiếc chuông bạc.
Nàng vươn tay, đầu ngón tay chỉ còn cách chiếc chuông một đoạn ngắn.
Chỉ cần cố thêm chút nữa…
Ngay lúc nàng vươn tới, một cơn gió bất ngờ thổi tới, làm chiếc chuông khẽ đung đưa, kêu leng keng, trượt khỏi tầm tay.
“Á!” Diệp Linh hét nhỏ, suýt chút nữa trượt ngã. Nàng vội vàng bám chặt lấy nhánh cây, má đỏ bừng, môi mím chặt đầy quyết tâm.
Lần này, nàng thận trọng hơn, kiên nhẫn chờ chiếc chuông đung đưa trở lại gần, rồi mới nhanh tay chụp lấy.
Chỉ nghe “ting” một tiếng, bàn tay nhỏ nhắn đã tóm được dây treo chuông.
Diệp Linh reo khẽ một tiếng vui mừng.
Ôm chặt chiếc chuông trong lòng, nàng bắt đầu tụt xuống từng chút một, động tác vụng về nhưng tràn đầy quyết tâm.
Cuối cùng, sau một hồi chật vật, nàng nhảy xuống mặt đất, ngẩng đầu, chìa ra chiếc chuông bạc cho Hoa Vân xem, mặt mày rạng rỡ như vừa nhặt được bảo bối quý giá:
“Được rồi nè, sư phụ!”
Hoa Vân nhìn nàng, khẽ gật đầu, ánh mắt lộ ra ý cười rất nhạt.
Hắn vươn tay nhận lấy chiếc chuông.
Chiếc chuông bạc lạnh lẽo trong lòng bàn tay, bề mặt chạm khắc hoa văn kỳ dị, ở giữa chuông có khắc một chữ nhỏ rất mờ, “Nguyệt”.
Diệp Linh chớp mắt hỏi:
“Sư phụ, cái này… có gì đặc biệt không ạ?”
Hoa Vân trầm ngâm chốc lát, rồi lắc đầu:
“Không rõ. Nhưng nếu đã rơi vào tay ta, vậy thì giữ lấy.”
Nói rồi, hắn tiện tay buộc chiếc chuông vào bên hông kiếm.
Chiếc chuông bạc khẽ rung lên trong gió đêm, phát ra tiếng ngân vang dịu dàng mà sâu thẳm.
Sau đó, hai thầy trò lại tiếp tục lên đường.
Gió đêm thổi qua, phía trước là con đường dài vô tận.
“Hai người tiếp tục đi trên con đường núi vắng vẻ.
Tiếng chuông bạc buộc bên hông kiếm Hoa Vân theo từng bước chân mà khẽ leng keng, vang vọng trong màn đêm yên tĩnh. Tiếng chuông không lớn, nhưng rất trong, như sợi tơ mong manh kéo dài trong gió, khiến đêm khuya càng thêm phần huyền ảo.
Diệp Linh đi bên cạnh, tay áo phất phơ, thỉnh thoảng len lén ngẩng đầu nhìn Hoa Vân, ánh mắt lộ vẻ sùng bái rõ rệt.
Đi được một lúc, nàng nhẹ giọng hỏi:
“Sư phụ, mình đi đâu vậy ạ?”
Hoa Vân trầm mặc một lát, đáp:
“Đến một nơi.”
Giọng hắn rất nhạt, chẳng khác nào chưa trả lời gì.
Diệp Linh cũng không nản, chỉ gật đầu thật mạnh:
“Vâng! Đi đâu cũng được!”
Cứ thế, hai thầy trò bước đi dưới ánh trăng lạnh lẽo, con đường như kéo dài mãi không dứt.
Chợt, phía trước thấp thoáng ánh đèn vàng yếu ớt.
Diệp Linh reo lên khe khẽ:
“Sư phụ, có quán trọ kìa!”
Hoa Vân liếc mắt nhìn, quả nhiên thấy bên đường có một tiểu quán trọ cũ kỹ. Tường vôi đã bong tróc, bảng hiệu lắc lư trong gió, trên đó viết mấy chữ mờ nhạt: “Tụ Tiên Lâu”.
Không nói gì, hắn bước thẳng tới.
Diệp Linh lật đật chạy theo, ánh mắt sáng rỡ như sao nhỏ.
Cửa quán trọ kẽo kẹt mở ra. Một lão nhân gầy gò, lưng hơi còng ra đón, gương mặt lấm tấm nếp nhăn nhưng nụ cười lại hiền lành:
“Hai vị khách quan, trọ lại sao?”
Hoa Vân khẽ gật đầu.
Lão nhân cúi mình mời vào:
“Xin mời! Bên trong còn phòng trống.”
Diệp Linh bước vào trước, mắt nhìn quanh, trong lòng vô cùng thích thú. Nội thất bên trong quán trọ rất đơn sơ, bàn ghế gỗ mộc, vách tường treo vài chiếc đèn dầu lập lòe ánh sáng.
Lão nhân dẫn hai người lên lầu, mở một căn phòng nhỏ sạch sẽ, trong phòng có sẵn bàn trà, giường gỗ và một ô cửa sổ nhỏ nhìn ra núi xa.
Hoa Vân bước vào, không nói lời nào, nhẹ nhàng đặt kiếm xuống, rồi ngồi bên bàn.
Diệp Linh đặt tay lên mép cửa sổ, tò mò nhìn ra ngoài:
“Sư phụ, ở đây đẹp quá!”
Hoa Vân khẽ đáp:
“Ừ.”
Gió núi lùa vào mang theo hương cỏ dại ngai ngái.
Bầu không khí trong phòng tĩnh lặng, chỉ còn tiếng chuông bạc bên hông Hoa Vân khẽ ngân lên từng hồi mơ hồ.
“Ngoài cửa sổ, gió đêm lùa qua khe hở, mang theo hơi sương lạnh buốt.
Diệp Linh vẫn ngồi tựa bên khung cửa, mái tóc đen óng bị gió thổi rối tung, nàng vô tư ngẩng mặt nhìn trời, đôi mắt tròn xoe lấp lánh ánh sao.
Hoa Vân vẫn ngồi yên bên bàn, tay gõ nhè nhẹ lên mặt gỗ, nhịp điệu rất chậm, như đang chìm vào dòng suy nghĩ nào đó.
Đột nhiên, trong không khí vang lên tiếng cốc cốc cốc rất nhẹ.
Tiếng gõ cửa.
Diệp Linh giật mình, quay lại nhìn Hoa Vân, mắt tròn xoe ngập tràn thắc mắc.
Hoa Vân không đứng dậy ngay, chỉ hơi nghiêng đầu, lắng nghe động tĩnh bên ngoài. Tiếng gió thổi vù vù, tiếng gõ cửa lại vang thêm ba tiếng nữa, chậm rãi nhưng rõ ràng.
Lão nhân chủ quán trọ lúc này cũng không thấy đâu.
Không cần ra hiệu, Diệp Linh lập tức bước lùi về phía sau Hoa Vân, hai tay níu lấy tay áo hắn, như một chú chim nhỏ nép vào lòng tổ.
Hoa Vân đứng lên, động tác rất bình thản, rút kiếm ra khỏi vỏ.
Tiếng kiếm vang lên rất nhỏ, tựa như tiếng gió lướt qua cỏ non.
Hắn bước tới gần cửa.
Bên ngoài vẫn im lặng, chỉ có ánh đèn dầu lập lòe chiếu ra cái bóng mơ hồ.
Không một chút do dự, Hoa Vân đưa tay mở cửa.
Cạch,
Ngoài hành lang trống rỗng. Không có ai cả.
Chỉ thấy ở ngưỡng cửa đặt một vật nhỏ, một chiếc hộp gỗ đen bóng, không khóa, không dấu vết, như vừa được ai đó nhẹ nhàng để xuống.
Diệp Linh ló đầu ra sau lưng Hoa Vân, thầm thì:
“Sư phụ… lại là hộp đó hả?”
Hoa Vân nhìn chiếc hộp, ánh mắt hơi trầm xuống.
Không chút vội vã, hắn cẩn thận quan sát bốn phía. Không có khí tức gì bất thường, không có đạo khí sát ý, cũng không có trận pháp hay bẫy ẩn.
Hắn đưa tay nhấc chiếc hộp lên.
Nó rất nhẹ, như chẳng chứa gì nặng nề bên trong.
Hoa Vân đóng cửa lại, đặt hộp xuống bàn, im lặng một lát rồi mới mở ra.
Bên trong không có mật thư như mọi lần.
Chỉ có một đóa hoa màu trắng, hình dáng lạ lẫm, tỏa ra một hương thơm nhàn nhạt, ngọt mà không ngấy.
Ngoài ra, còn một tờ giấy nhỏ, chỉ viết vỏn vẹn một dòng chữ:
“Một lần nữa, thử lòng người.”
Diệp Linh nghiêng đầu, tò mò nhìn, rồi hỏi nhỏ:
“Sư phụ, cái này… có phải là thử thách không?”
Hoa Vân khẽ “Ừ” một tiếng, thu tờ giấy vào tay áo, ánh mắt không lộ ra bất kỳ cảm xúc gì.
Diệp Linh thấy vậy cũng không hỏi thêm, ngoan ngoãn đứng cạnh, đôi mắt tràn đầy tin tưởng.
Bên ngoài, gió đêm thổi mạnh hơn, cuốn những chiếc lá vàng bay loạn trong màn đêm lạnh lẽo.
“Hoa Vân nhìn kỹ đóa hoa trắng trong hộp, ánh mắt hơi trầm xuống. Hương thơm nhàn nhạt kia tuy dịu nhẹ, nhưng hắn cảm giác được bên trong có chút khí tức kỳ dị, không phải độc dược, nhưng cũng tuyệt đối không đơn giản.