Chương 486: Chiếc Hộp Bí Ẩn
Khi Hoa Vân trở lại ngôi miếu cũ, trời đã nhá nhem tối.
Diệp Linh ngồi co ro trong góc, nghe tiếng bước chân liền vội vàng ngẩng lên, đôi mắt trong veo ánh lên vẻ mừng rỡ:
“Sư phụ!”
Hoa Vân khẽ gật đầu, sải bước đến bên nàng.
Hắn đặt chiếc hộp lên tảng đá giữa điện miếu, chăm chú quan sát.
Chiếc hộp trông rất bình thường: gỗ đen bóng, không hoa văn, chỉ có một sợi dây đỏ buộc chặt quanh thân.
Nhưng… càng bình thường như vậy, lại càng khiến người ta cảnh giác.
Diệp Linh tò mò ghé sát lại, nhưng Hoa Vân nhẹ nhàng đưa tay ngăn nàng:
“Không được chạm vào.”
Diệp Linh ngoan ngoãn gật đầu, lùi lại mấy bước, hai tay ôm gối, yên lặng ngồi nhìn.
Hoa Vân vận chuyển linh khí, cẩn thận thăm dò từng tia khí tức xung quanh chiếc hộp.
Không có sát khí.
Không có phong ấn.
Cũng không có trận pháp ẩn giấu.
Mọi thứ dường như rất… bình thường.
Nhưng cũng chính sự bình thường đó khiến Hoa Vân càng thêm cẩn trọng.
Hắn trầm giọng nói:
“Ta mở hộp. Con đứng yên, nếu có gì bất thường, lập tức chạy ra ngoài.”
Diệp Linh nắm chặt tay áo, khẽ ‘dạ’ một tiếng.
Hoa Vân hít sâu một hơi, chậm rãi gỡ sợi dây đỏ, rồi nhẹ nhàng mở nắp hộp.
Một luồng hương thơm nhàn nhạt tỏa ra.
Bên trong hộp, chỉ có duy nhất một mảnh giấy màu vàng, trên đó viết một hàng chữ nhỏ:
“Chờ khi trăng tròn, mang theo hộp, đứng tại Đài Bích Thủy, lắng nghe tiếng chuông ngân.”
Hoa Vân cau mày.
Đài Bích Thủy? Tiếng chuông ngân?
Mọi thứ mơ hồ mà kỳ lạ.
Diệp Linh rướn cổ nhìn, líu ríu hỏi nhỏ:
“Sư phụ, có gì trong đó vậy?”
Hoa Vân xếp mảnh giấy lại, cất vào tay áo, mỉm cười dịu dàng:
“Chỉ là một chỉ dẫn. Không có nguy hiểm.”
Diệp Linh gật gù, hoàn toàn tin tưởng, nở nụ cười ngây thơ.
…
Đêm ấy, Hoa Vân ngồi một mình ngoài hiên miếu, ngước nhìn vầng trăng khuyết treo lơ lửng trên bầu trời, ánh mắt xa xăm.
Còn ba ngày nữa, trăng sẽ tròn.
Và rồi, tất cả sẽ sáng tỏ.
“Hoa Vân nghĩ ngợi một lát, quyết định tranh thủ thời gian dạy thêm cho Diệp Linh vài điều căn bản về phòng thân.
Dù Diệp Linh còn nhỏ, tu vi mới chỉ ở mức Luyện Khí sơ kỳ, nhưng nếu chỉ dựa vào tốc độ phản ứng và bản năng thì vẫn có thể tự bảo vệ mình đôi chút.
…
Sáng hôm sau, ánh mặt trời xuyên qua những lỗ thủng trên mái miếu, rải xuống những vệt sáng loang lổ.
Diệp Linh đang ngồi khoanh chân ôm gối, thấy Hoa Vân bước tới liền mừng rỡ đứng bật dậy, vội vã chạy đến trước mặt hắn, chờ đợi.
Hoa Vân đưa tay xoa đầu nàng, dịu dàng nói:
“Con phải nhớ, trên đời này, có những nguy hiểm không thể nhìn thấy bằng mắt, không thể nghe thấy bằng tai. Cần phải cảm nhận bằng tâm.”
Diệp Linh tròn xoe mắt, gật đầu lia lịa, dù chưa hoàn toàn hiểu.
Hoa Vân lấy ra một thanh mộc kiếm nhỏ, đưa cho nàng.
Thanh kiếm nhẹ nhàng, vừa vặn với tay Diệp Linh.
“Trước hết, ta dạy con một bộ kiếm pháp đơn giản,” Hoa Vân nói, giọng trầm ổn, “Không cần mạnh, chỉ cần nhanh và chuẩn.”
Diệp Linh nắm chặt mộc kiếm, hai mắt sáng rỡ:
“Con nhất định sẽ học thật giỏi!”
Hoa Vân mỉm cười.
Hắn bắt đầu chậm rãi thi triển từng chiêu:
Một nhát đâm thẳng.
Một đường chém ngang.
Một bước né tránh.
Một động tác lùi lại.
Mỗi chiêu thức đều đơn giản đến mức không thể đơn giản hơn, nhưng lại cực kỳ thực dụng.
Diệp Linh tập luyện chăm chỉ, trán lấm tấm mồ hôi nhưng không kêu than một lời.
Trong mắt Hoa Vân, dáng vẻ ấy khiến lòng hắn dịu lại, thầm nghĩ:
Đứa nhỏ này, tuy ngây thơ, nhưng tâm tính lại kiên định. Nếu được bảo vệ tốt, ắt sau này sẽ là một đóa linh hoa giữa hồng trần.
…
Cứ thế, hai thầy trò luyện tập suốt cả buổi sáng.
Đến khi mặt trời lên cao, Hoa Vân mới cho dừng lại.
Diệp Linh mệt nhoài ngồi bệt xuống đất, mộc kiếm ôm trong lòng, ngước mắt lên cười ngây ngốc.
Hoa Vân bật cười khẽ.
Hắn ngồi xuống bên cạnh nàng, rót cho nàng một bầu nước, trầm giọng nói:
“Nhớ kỹ, nếu có chuyện gì xảy ra, điều đầu tiên là bảo vệ bản thân. Đừng lo cho ta.”
Diệp Linh ôm bầu nước, chu môi phản đối:
“Nhưng… con không muốn sư phụ bị thương…”
Hoa Vân lắc đầu, giọng kiên quyết nhưng dịu dàng:
“Con sống, ta mới có thể yên lòng.”
Diệp Linh cúi đầu, ôm bầu nước chặt hơn, nhỏ giọng “dạ” một tiếng.
Gió thổi qua, cuốn theo mùi cỏ dại thơm ngát, tiếng chim hót vang lên xa xa, mọi thứ yên bình như chưa từng có sóng gió nào đang chực chờ phía trước.
“Hoa Vân vừa mới đứng dậy định thu dọn hành trang thì đột nhiên, từ ngoài miếu hoang vang lên tiếng bước chân rất nhẹ.
Chỉ một thoáng, thân hình Hoa Vân đã chắn trước mặt Diệp Linh, tay phải giữ chuôi kiếm, ánh mắt trầm xuống.
Tiếng bước chân chậm rãi tiến đến gần.
Từ bóng tối, một người áo xanh lặng lẽ bước ra. Người này tuổi chừng ba mươi, sắc mặt bình thản, ánh mắt sáng như đuốc.
Gã không bộc lộ bất kỳ sát khí nào, chỉ khẽ khom mình, giọng cung kính:
“Xin hỏi… vị này có phải là Hoa Vân tiên sinh?”
Hoa Vân không đáp, chỉ nắm chặt tay kiếm, ánh mắt thản nhiên mà sắc bén.
Người kia thấy vậy, liền lấy từ trong tay áo ra một chiếc phong thư niêm kín, hai tay dâng lên:
“Tiểu nhân chỉ là người đưa tin. Đây là vật giao tận tay tiên sinh.”
Hoa Vân khẽ gật đầu.
Hắn không nhận ngay, mà lạnh giọng hỏi:
“Người giao cho ngươi là ai?”
Người đưa tin cúi đầu, đáp:
“Tiểu nhân chỉ biết, người ấy tự xưng là ‘Kẻ ngoài mộng’. Ngoài ra, không dám hỏi thêm.”
Nghe đến hai chữ “Kẻ ngoài mộng” trong mắt Hoa Vân thoáng lóe tia sáng khó đoán.
Hắn thò tay, nhận lấy phong thư.
Người đưa tin lập tức lui về sau ba bước, khom người thật sâu:
“Tiểu nhân cáo lui!”
Nói xong, hắn xoay người, nhanh chóng biến mất vào màn sương mỏng bên ngoài miếu hoang, như chưa từng tồn tại.
…
Hoa Vân nhìn chiếc phong thư trong tay.
Mặt thư trơn nhẵn, chỉ có một dấu ấn mơ hồ như khói sương, nhìn kỹ mới nhận ra hình một cánh chim bay giữa mộng ảo.
Diệp Linh tò mò nhìn qua, nhưng rất ngoan, không dám hỏi gì.
Hoa Vân trầm ngâm một lát, sau đó từ từ mở phong thư ra.
Bên trong chỉ vỏn vẹn một dòng chữ nhỏ:
“Khi trăng non lặn ở Đài Bích Thủy, sẽ có người đợi ngươi.”
Không hề ghi tên người gửi.
Không kèm theo bất kỳ lời giải thích nào.
…
Hoa Vân đọc xong, đốt tờ giấy thành tro, buông tay để tro bay trong gió.
Hắn quay đầu nhìn Diệp Linh, cười khẽ:
“Xem ra, chúng ta phải đi Đài Bích Thủy sớm hơn dự định rồi.”
Diệp Linh nghe vậy, mắt sáng lên:
“Sư phụ! Con đi cùng!”
Hoa Vân gật đầu:
“Ừ. Con đi cùng ta.”
Hắn cầm tay nàng, lòng thầm nhủ, lần này, có lẽ con đường phía trước… sẽ không yên ổn nữa.
“Hoa Vân không chần chừ thêm.
Hắn buông tay Diệp Linh, xoay người bước ra ngoài miếu hoang. Diệp Linh vội vã thu dọn túi nhỏ, chạy lon ton theo sau.
Bên ngoài, gió lạnh quét qua mặt đất, cuốn từng bụi cát lăn tròn trong màn đêm mờ mịt. Ánh trăng lưỡi liềm lơ lửng, tựa như một lưỡi dao mỏng trên bầu trời tối đen.
Hai thầy trò cất bước.
Cứ thế, bóng dáng họ dần khuất trong đêm tối.
Hoa Vân đi trước, bước chân vững vàng. Diệp Linh bám sát sau lưng, tay nắm vạt áo hắn, sợ bị lạc mất.
Đài Bích Thủy… nơi đó xa xôi, đường đi chưa chắc bằng phẳng. Nhưng Hoa Vân không có ý định chậm trễ.
Đi được một quãng, bỗng nhiên phía trước xuất hiện một gốc cây già, tán rộng như một chiếc ô lớn, che khuất cả nửa con đường.
Hoa Vân dừng lại.
Hắn ngẩng đầu nhìn lên, trên cành cây, một vật gì đó lấp lánh trong ánh trăng, khẽ đong đưa theo gió.
Diệp Linh cũng dừng bước, nhìn theo hướng ánh mắt của hắn.
Là một chiếc chuông nhỏ.