Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
ta-kiem-trung-nguoi-thu-mo-nguoi-noi-ta-ngo-tinh-phe.jpg

Ta, Kiếm Trủng Người Thủ Mộ, Ngươi Nói Ta Ngộ Tính Phế?

Tháng 1 31, 2026
Chương 223: Phá kén! Thái Âm Thần Thể Chương 222: Lại vào hàn tuyền
nga-dich-nu-nhi-thi-hap-huyet-quy.jpg

Ngã Đích Nữ Nhi Thị Hấp Huyết Quỷ

Tháng 1 21, 2025
Chương 602. Đại kết cục Chương 601. A, ta trúng độc
dau-la-truyen-thua-huy-diet-sinh-menh-chi-cao-lam-ngan-thao.jpg

Đấu La: Truyền Thừa Hủy Diệt Sinh Mệnh, Chí Cao Lam Ngân Thảo

Tháng 12 29, 2025
Chương 241: Phiên ngoại, đại kết cục (tân thư đã phát) Chương 240: Ban đầu sáng thế quyền hành, mới tinh Đấu La liên bang
mat-mu-nguoi-o-re-lao-ba-dung-la-duong-trieu-nu-de.jpg

Mắt Mù Người Ở Rể, Lão Bà Đúng Là Đương Triều Nữ Đế

Tháng 1 18, 2025
Chương 43. Hoan nghênh về nhà Chương 42. Giả tạo thế giới
tay-du-ta-thai-thuong-lao-quan-co-the-ha-doc-chet-thien-dao.jpg

Tây Du: Ta Thái Thượng Lão Quân, Có Thể Hạ Độc Chết Thiên Đạo!

Tháng mười một 27, 2025
Chương 362: Đại kết cục Chương 361: Lão Đạo, thành ~~
tan-the-chi-di-nang-tien-hoa.jpg

Tận Thế Chi Dị Năng Tiến Hóa

Tháng 12 1, 2025
Chương 1413: Ta đem tương lai chôn giấu tại quá khứ (cuối cùng) Chương 1412: Phản kháng kèn lệnh
phong-van-chi-ngao-tuyet.jpg

Phong Vân Chi Ngạo Tuyệt

Tháng 2 27, 2025
Chương 354. Đại kết cục Chương 353. Bất lưu hậu hoạn
cf-giang-lam-toan-cau-khoc-than-ta-than-khi-chay-tai-khoan

Cf Giáng Lâm: Toàn Cầu Khóc Than, Ta Thần Khí Cháy Tài Khoản

Tháng 10 12, 2025
Chương 469: Chương cuối! Chương 468: Tịch thu tài sản và giết cả nhà!
  1. Tiên Lộ Kỳ Duyên
  2. Chương 485: Người Áo Xám
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 485: Người Áo Xám

Chỉ sau nửa chén trà, nhóm người kia cũng không tìm được gì thêm, đành phải tụ tập lại, khe khẽ bàn bạc, rồi nhanh chóng rút khỏi cốc.

Chờ cho đến khi khí tức cuối cùng biến mất hẳn, Hoa Vân mới hơi thở ra một hơi, thì thầm:

“Đi thôi.”

Diệp Linh lập tức theo sát.

Hai thầy trò lặng lẽ băng qua khe núi, lần theo đường mòn nhỏ trở về hướng quán trọ.

Lần này đi rất nhanh, không dừng lại ở đâu.

Trong lòng Hoa Vân đã bắt đầu có suy đoán, người giao hộp kia chắc chắn không đơn giản, còn liên quan đến một thế lực ngầm nào đó.

Sau khoảng nửa canh giờ, hai người cuối cùng cũng trở lại quán trọ.

Ánh đèn mờ nhạt trong quán vẫn còn sáng.

Bên trong, khách khứa lác đác, vẻ mặt lười biếng, không ai để ý tới hai người vừa trở về.

Hoa Vân và Diệp Linh chọn một chiếc bàn trong góc, gọi chút đồ ăn thức uống.

Khi đồ ăn vừa được mang lên, Hoa Vân trầm giọng dặn Diệp Linh:

“Ăn nhanh, rồi về phòng.”

Diệp Linh ngoan ngoãn gật đầu, vội vã ăn vài miếng.

Bữa ăn này, dưới ánh đèn lờ mờ, yên lặng mà nặng nề.

“Ăn uống xong, Hoa Vân và Diệp Linh lập tức trở về phòng.

Đóng cửa lại, thắp một viên Minh Châu nhỏ ánh sáng dịu nhẹ, Hoa Vân lấy chiếc hộp gỗ ra kiểm tra lần nữa.

Chiếc hộp vẫn y nguyên như trước, không có dấu vết bị động vào.

Diệp Linh ngồi bên cạnh, đôi mắt to tròn, tò mò nhìn nhưng không dám hỏi.

Nàng biết, những chuyện sư tôn đang làm, mình chỉ cần lặng lẽ nghe theo là được.

Hoa Vân trầm ngâm hồi lâu, sau đó lấy mật thư ra khỏi hộp.

Ánh sáng dịu chiếu lên tờ giấy màu ngà, nét chữ quen thuộc hiện rõ:

“Chớ vội giao vật.

Ba ngày tới, đợi tin mới.

Nếu gặp kẻ lạ dò hỏi, tuyệt đối không đáp lời, coi như không nghe, không thấy.”

Bên dưới còn viết thêm dòng nhỏ:

“Kèm theo một viên Ẩn Linh Châu.

Luôn giữ bên người.

Nếu không, có thể vong mạng.”

Hoa Vân cẩn thận lấy ra từ đáy hộp một viên ngọc tròn bằng ngón tay út, trong suốt mờ ảo, bên trong có một luồng khí tức mơ hồ dao động.

“Ẩn Linh Châu,” Hoa Vân thầm nghĩ, “bảo vật che giấu linh khí và thần thức. Quả nhiên liên minh đã tính toán rất kỹ.”

Diệp Linh nhỏ giọng hỏi:

“Sư tôn, có cần đệ tử trông coi giúp người không?”

Hoa Vân bật cười nhẹ, xoa đầu nàng:

“Không cần, Linh nhi chỉ cần ở bên cạnh ta là tốt rồi.”

Diệp Linh đỏ mặt, gật đầu liên tục, tựa như chú chim nhỏ nép bên sư tôn mình.

Ngoài cửa sổ, ánh trăng mờ phủ xuống mái ngói cũ, mọi thứ yên bình…

Nhưng Hoa Vân biết, cơn sóng ngầm thực sự mới chỉ vừa bắt đầu.

“Hoa Vân thu dọn lại mật thư và viên Ẩn Linh Châu, cẩn thận cất vào trong tay áo.

Diệp Linh ngồi bên, hai tay ôm đầu gối, ánh mắt lim dim buồn ngủ.

Thấy vậy, Hoa Vân nhẹ giọng:

“Ngủ đi, mai còn việc cần làm.”

Diệp Linh ngoan ngoãn gật đầu, ôm gối lui về góc giường.

Một lát sau, tiếng hô hấp đều đều vang lên, nàng đã chìm vào giấc ngủ.

Hoa Vân thì ngồi xếp bằng trên sàn, nhắm mắt vận công tĩnh tâm.

Bên ngoài trời đêm thanh vắng, chỉ có tiếng gió nhẹ thổi qua hành lang gỗ cũ kĩ.

Bỗng

Một luồng khí tức mơ hồ lướt qua ngoài cửa.

Hoa Vân mở mắt.

Ánh mắt bình tĩnh như nước, thần thức trải rộng ra ngoài phòng.

Chỉ thấy nơi hành lang tối tăm, có một bóng đen mơ hồ lướt qua cực nhanh, như đang tìm kiếm thứ gì đó.

Hoa Vân không động, chỉ đặt tay lên chiếc hộp giấu trong người, Ẩn Linh Châu hơi run nhẹ, che đi khí tức hai thầy trò.

Bóng đen lượn qua một vòng, không phát hiện được gì, đành rút lui lặng lẽ.

Trong phòng, Diệp Linh vẫn ngủ say, gương mặt non nớt yên bình.

Hoa Vân thu thần thức về, thầm nghĩ:

“Quả nhiên có kẻ tới thăm dò… Nhưng không phải kẻ địch chân chính.”

Hắn không hành động gì thêm, chỉ lặng lẽ ngồi trông chừng cả đêm.

Ánh trăng dịch chuyển, màn đêm chậm rãi qua đi.

Khi tia sáng đầu tiên của buổi sớm chiếu vào ô cửa nhỏ, Hoa Vân mới khẽ thở ra.

Ngày mới, bắt đầu.

“Hoa Vân đứng dậy, bước tới bên cửa sổ, lặng lẽ đón ánh sáng ban mai.

Diệp Linh cũng vừa thức dậy, dụi dụi mắt, ngáp dài một cái:

“Sư phụ ơi… Chúng ta hôm nay làm gì vậy ạ?”

Hoa Vân quay lại, nhẹ nhàng đáp:

“Chờ một chút, sẽ có người đưa tin đến.”

Diệp Linh ngoan ngoãn gật đầu, vội vàng rửa mặt, sửa sang lại tóc tai.

Dù lơ ngơ nhưng nàng rất chú trọng hình tượng trước mặt sư phụ.

Một lát sau, quả nhiên

Cửa phòng vang lên tiếng gõ khẽ.

Cộc… Cộc…

Hoa Vân ra hiệu cho Diệp Linh ngồi yên, bản thân bước tới, nhẹ nhàng mở cửa.

Bên ngoài là một tiểu nhị của quán trọ, hai tay nâng một phong thư màu trắng ngà, cúi đầu cung kính:

“Khách quan, có người nhờ tiểu nhân giao thư này tận tay ngài.”

Hoa Vân khẽ gật đầu, nhận lấy phong thư.

Tiểu nhị hành lễ xong liền lùi đi.

Đóng cửa lại, Hoa Vân cẩn thận quan sát phong thư.

Trên mặt thư không có ghi tên, chỉ vẽ một ký hiệu nhỏ, hình một cánh chim bay lên giữa biển mây.

Diệp Linh nghiêng đầu tò mò:

“Sư phụ ơi, bên trong viết gì thế?”

Hoa Vân trầm ngâm một lát, rồi mở thư.

Chỉ thấy bên trong đơn giản vài dòng:

“Người đã tới. Mặt trời lặn, gặp nhau tại bờ suối sau núi.

Không được mang theo kẻ khác.

Nếu hiểu được, đốt thư.”

Hoa Vân đọc xong, khẽ chau mày.

Diệp Linh thấy vậy, líu ríu hỏi nhỏ:

“Sư phụ ơi… Có nguy hiểm không ạ?”

Hoa Vân mỉm cười, xoa đầu nàng:

“Không sao. Con ở lại đây chờ ta.”

Dứt lời, hắn giơ tay, đốt phong thư thành tro bụi.

Ánh lửa vừa tắt, cũng là lúc trong mắt Hoa Vân ánh lên vẻ kiên định.

Hắn đã sẵn sàng đối diện với những điều đang chờ đợi phía trước.

“Hoa Vân suy nghĩ trong khoảnh khắc, rồi quyết định đưa Diệp Linh tới một nơi an toàn trước.

Dù lời trong thư có dặn không được mang theo ai, nhưng hắn cũng không thể yên tâm để Diệp Linh một mình trong quán trọ.

“Đi thôi,” Hoa Vân dịu giọng nói, “ta dẫn con tới một nơi trước đã.”

Diệp Linh răm rắp nghe theo, vội vã bước theo hắn ra khỏi phòng.

Hai người lặng lẽ rời quán trọ, men theo những con hẻm nhỏ, tránh ánh mắt của người ngoài.

Không lâu sau, họ tới một ngôi miếu cũ nát nằm sát chân núi, vắng vẻ đến mức ngay cả chim chóc cũng không buồn ghé qua.

Hoa Vân dặn dò:

“Ở đây tạm thời an toàn. Ta sẽ nhanh chóng trở lại.”

Diệp Linh nắm lấy tay áo hắn, ngập ngừng:

“Sư phụ ơi… Người nhất định phải cẩn thận đó…”

Hoa Vân mỉm cười, xoa nhẹ đầu nàng:

“Tin ta.”

Dứt lời, hắn quay người, bóng dáng dần khuất trong làn sương mỏng của buổi chiều.

…

Khi mặt trời dần ngả về tây, ánh sáng vàng cam nhuộm đỏ cả bầu trời, Hoa Vân đã đứng trước dòng suối sau núi.

Nơi đây tĩnh lặng, chỉ có tiếng nước chảy róc rách và tiếng gió lướt qua những cành lá.

Không một bóng người.

Hoa Vân đứng yên, im lặng chờ đợi.

Một khắc… Hai khắc…

Cuối cùng, từ phía rừng cây, một bóng đen chậm rãi bước ra, trùm kín trong áo choàng.

Người đó dừng cách Hoa Vân mười bước, giọng trầm thấp vang lên:

“Ngươi đã đến.”

Hoa Vân ánh mắt bình tĩnh:

“Ngươi là ai?”

Đáp lại chỉ là một tràng cười khẽ.

Người áo choàng không trả lời, chỉ lặng lẽ ném ra một vật, một chiếc hộp nhỏ, được buộc chặt bằng dây đỏ.

Sau đó, hắn xoay người, biến mất vào rừng sâu, nhanh như chưa từng xuất hiện.

Hoa Vân lặng lẽ tiến lên, nhặt lấy chiếc hộp.

Chiếc hộp lạnh băng trong tay, tựa như ẩn chứa điều gì đó rất nguy hiểm.

“Hoa Vân trầm ngâm trong chốc lát, rồi quyết định mang chiếc hộp trở về miếu cũ trước.

Dù lòng có đôi chút nôn nóng, nhưng hắn hiểu rõ: càng là những thứ không rõ lai lịch, càng không thể tùy tiện mở ra.

…

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

ta-mo-ra-nu-liem-cho-thoi-dai.jpg
Ta Mở Ra Nữ Liếm Chó Thời Đại
Tháng 2 23, 2025
toan-dan-chuyen-chuc-ngu-long-su-ta-co-the-tram-than
Toàn Dân Chuyển Chức: Ngự Long Sư Ta Có Thể Trảm Thần
Tháng 10 12, 2025
tru-tien-1
Tru Tiên
Tháng mười một 10, 2025
nghich-do-nguoi-con-muon-khi-su-den-khi-nao.jpg
Nghịch Đồ, Ngươi Còn Muốn Khi Sư Đến Khi Nào?
Tháng 2 2, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP