Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
vinh-hang-kiem-chu.jpg

Vĩnh Hằng Kiếm Chủ

Tháng 2 3, 2025
Chương 1000. Chương 999. Phai mờ
the-gioi-than-thoai-cua-ta.jpg

Thế Giới Thần Thoại Của Ta

Tháng 1 25, 2025
Chương 534. Nguyên lai ta chính là Doraemon Chương 533. Đại tranh chi thế, vực sâu cùng Hồng Hoang cùng Thế Giới Thụ cùng sáng tạo Giới Sơn
onepiece-chi-loan-nhap-he-thong.jpg

Onepiece Chi Loạn Nhập Hệ Thống

Tháng 1 21, 2025
Chương 374. Vận mệnh Chương 373. Thứ 100 năm
the-tuc-menh-cach-cua-ta-khong-gi-kieng-ky.jpg

Thế Tục: Mệnh Cách Của Ta Không Gì Kiêng Kỵ

Tháng mười một 27, 2025
Chương 629: Hoàn tất cảm nghĩ Chương 618: 628: Chương cuối (xong)
de276678af8f3de01815266f35e04e62

Ta Có Thần Cấp Sửa Chữa Khí

Tháng 1 21, 2025
Chương 659. Phiên ngoại ---- Tần trường sinh (9) Chương 658. Phiên ngoại ---- Tần trường sinh (8)
hai-tac-ta-mot-thung-nuoc-de-do-cho-pha-phong

Hải Tặc: Ta Một Thùng Nước Để Đỏ Chó Phá Phòng

Tháng 1 31, 2026
Chương 610:Điêu linh Chương 609:Sẽ động linh hồn cát phù không đảo
bat-dau-sung-quan-bien-cuong-ta-tai-nhan-gian-lap-tien-trieu

Bắt Đầu Sung Quân Biên Cương, Ta Tại Nhân Gian Lập Tiên Triều

Tháng 10 8, 2025
Chương 798: Kết thúc đã là bắt đầu (hoàn tất, hết) (2) Chương 798: Kết thúc đã là bắt đầu (hoàn tất, hết) (1)
the-gioi-pokemon-cong-tuong-dai-su.jpg

Thế Giới Pokemon Công Tượng Đại Sư

Tháng 1 11, 2026
Chương 293: Bảo thạch thiên đường, từ trường chuyển động tầng một Chương 292: Pokemon mở đại hội
  1. Tiên Lộ Kỳ Duyên
  2. Chương 484: Thần Tuyền Cốc Bí Ẩn
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 484: Thần Tuyền Cốc Bí Ẩn

Mục tiêu, Thần Tuyền Cốc, nằm sâu trong dãy núi phía nam.

Suốt dọc đường đi, Diệp Linh thỉnh thoảng líu ríu hỏi chuyện, Hoa Vân chỉ trả lời ngắn gọn, phần lớn thời gian vẫn giữ vẻ trầm mặc.

Không khí trong xe ngựa rất nhẹ nhàng.

Đến gần trưa, xe ngựa dừng lại ở ven một khu rừng.

Phía xa, có thể thấy một khe núi nhỏ, nơi sương mù lượn lờ.

Hoa Vân bước xuống xe, nhìn về phía trước:

“Đến nơi rồi.”

Diệp Linh cũng nhanh chóng nhảy xuống, ánh mắt tò mò nhìn quanh.

Cảnh vật nơi đây u tĩnh, linh khí ẩn ẩn quấn quanh, quả nhiên không giống nơi phàm tục.

Hoa Vân lấy viên châu tím ra, nhưng vẫn giữ kín trong hộp trận pháp, không hề có ý định lấy ra ngay.

Hắn cẩn thận quan sát xung quanh.

Không có dấu hiệu của ai khác.

Chỉ có tiếng gió thổi qua cành lá, và tiếng nước chảy róc rách đâu đó trong khe núi.

“Hoa Vân trầm ngâm chốc lát rồi quyết định:

Bố trí trận pháp trước.

Dù bề ngoài Thần Tuyền Cốc yên tĩnh, nhưng bản năng của hắn vẫn cảnh giác, nơi nào linh khí thịnh vượng thì nơi đó tất có ẩn nguy.

Hắn lấy ra vài lá phù chú, mấy viên trận kỳ nhỏ từ túi trữ vật, nhanh chóng bày xuống bốn góc xung quanh xe ngựa và đường mòn dẫn vào cốc.

Mỗi bước đều chính xác, từng đạo linh văn như ẩn như hiện dưới đất, chẳng mấy chốc đã hoàn thành một trận pháp ẩn thân đơn giản.

“Xong rồi.”

Hoa Vân phất tay, linh quang lóe lên rồi tiêu tán.

Cả hắn và Diệp Linh đều như hòa tan vào cảnh vật, người bên ngoài nếu không tinh ý tuyệt đối không thể phát hiện.

Diệp Linh nhìn mà hai mắt sáng rỡ, líu ríu hỏi nhỏ:

“Sư tôn thật lợi hại! Sau này Linh nhi cũng muốn học trận pháp!”

Hoa Vân cười nhẹ, gật đầu:

“Chỉ cần ngươi chuyên tâm, tương lai có thể làm được.”

Diệp Linh nghe vậy càng thêm hào hứng, khẽ nắm chặt tay lại ra vẻ nghiêm túc, khiến Hoa Vân chỉ mỉm cười không nói.

Ẩn mình trong trận, Hoa Vân lặng lẽ quan sát.

Thời gian chậm rãi trôi qua.

Một canh giờ… hai canh giờ…

Vẫn không có bất kỳ động tĩnh nào khác thường.

Ánh chiều tà đã bắt đầu nhuộm đỏ bầu trời phía tây, sương mù trong cốc càng lúc càng dày đặc.

Hoa Vân chau mày.

Trong lòng dâng lên một tia bất an mơ hồ.

Ngay lúc ấy

Một tiếng động rất khẽ vang lên từ trong rừng bên kia cốc.

Hoa Vân lập tức tập trung tinh thần.

Diệp Linh cũng theo bản năng nép sát bên cạnh hắn, đôi mắt tròn xoe căng thẳng nhìn về phía đó.

Từ trong sương mù, lờ mờ có bóng người… nhưng chỉ thấp thoáng rồi biến mất.

Hoa Vân không hành động hấp tấp.

Hắn biết, nếu nơi này quả thực là một cái bẫy, thì kẻ bày trận còn chưa lộ diện hoàn toàn.

Hắn siết nhẹ chiếc hộp chứa viên châu tím trong tay áo, ánh mắt trầm ổn như nước.

“Hoa Vân khẽ ra hiệu cho Diệp Linh im lặng, rồi tiếp tục lặng im quan sát thêm.

Hắn biết, trong lúc kẻ địch chưa bộc lộ hết bài tẩy, hành động hấp tấp chẳng khác nào tự lao vào lưới.

Sương mù trong cốc mỗi lúc một dày hơn, tựa như những bàn tay vô hình đang âm thầm quấn lấy xung quanh.

Gió rừng rít lên khe khẽ, từng cành cây khô khẽ đung đưa như có bóng ai lướt qua.

Diệp Linh nhịn thở, đôi mắt đen láy mở to nhìn chằm chằm về phía trước.

Bỗng dưng

Một bóng đen thật sự xuất hiện.

Đó là một người mặc áo choàng kín mít, cả khuôn mặt giấu trong mũ rộng vành.

Hắn dò dẫm đi sâu vào trong cốc, vừa đi vừa thỉnh thoảng quay đầu nhìn ra sau lưng, như thể đang đề phòng ai đó.

Hoa Vân ánh mắt khẽ động.

Không phải đến tìm mình.

Nếu là phục kích mình, sẽ không có động tác đề phòng như vậy.

Người nọ đi sâu vào khu vực giữa cốc, đến bên một khóm cổ thụ rậm rạp, bỗng nhiên lấy ra một vật gì đó từ trong áo

Một chiếc ngọc bài sáng nhàn nhạt.

Gã kia cắm ngọc bài vào lòng đất, miệng lẩm nhẩm niệm chú.

Ngay lập tức, mặt đất khẽ rung động, linh khí trong không gian bắt đầu dao động.

Một pháp trận ẩn giấu hiện ra.

Nhưng rất nhanh, gã áo choàng nhíu mày, sắc mặt biến đổi.

Dường như trận pháp đã… bị người khác động tay động chân từ trước!

Gã vội vàng thu ngọc bài lại, nhìn quanh khẩn trương, nhưng lúc đó Hoa Vân đã cùng Diệp Linh ẩn rất kỹ trong trận pháp, nên gã không phát hiện ra gì.

Cuối cùng, gã áo choàng nghiến răng một cái, quay đầu chạy ngược trở ra khỏi cốc, dáng vẻ vô cùng vội vã.

Diệp Linh thấp giọng hỏi bên tai Hoa Vân:

“Sư tôn… bây giờ làm gì ạ?”

Hoa Vân suy nghĩ, ánh mắt trầm lặng.

“Hoa Vân trầm ngâm một chút rồi ra hiệu cho Diệp Linh:

“Chúng ta ở lại, xem xét pháp trận.”

Diệp Linh ngoan ngoãn gật đầu, lặng lẽ đi theo.

Hai thầy trò men theo những bụi cỏ rậm tiến tới gần chỗ ngọc bài vừa cắm xuống.

Trên mặt đất, dấu vết còn rất rõ, những đường vân mờ nhạt đan xen thành một trận đồ kỳ dị, nhìn như đơn giản nhưng ẩn chứa khí tức rất cổ xưa.

Hoa Vân ngồi xổm xuống, dùng ngón tay vạch nhẹ trên nền đất.

Một luồng linh khí yếu ớt dâng lên.

Hắn nhíu mày:

“Trận này… không phải trận giết người. Cũng không phải trận hộ vệ. Giống như… là một loại trận pháp truyền tống.”

Diệp Linh chớp mắt:

“Truyền tống? Vậy là để đi đâu ạ?”

Hoa Vân trầm giọng:

“Chưa rõ. Nhưng xem ra người kia muốn dùng trận này để liên lạc hoặc chuyển vật gì đó… chỉ tiếc rằng trận đã bị phá.”

Hắn vươn tay, chậm rãi quét linh thức dò xét.

Dưới lòng đất, mơ hồ còn lưu lại chút khí tức khác lạ, không thuộc về người áo choàng kia.

Hoa Vân thầm nghĩ: Có kẻ đã đến trước, phá trận rồi rời đi.

Cẩn thận hơn, Hoa Vân dùng một lá bùa nhỏ niêm phong khu vực trận pháp, tránh cho khí tức tiết lộ ra ngoài.

Sau đó, hắn cùng Diệp Linh lui về một khoảng, ngồi trên tảng đá lớn.

Hoa Vân thấp giọng:

“Chuyện này không đơn giản. Đợi thêm một lát nữa, xem có ai khác xuất hiện.”

Diệp Linh lặng lẽ gật đầu, hai tay ôm đầu gối, ngồi bên cạnh Hoa Vân.

Gió núi thổi qua, mang theo hương cây cỏ ẩm lạnh.

Trăng treo lơ lửng, ánh sáng mỏng mảnh chiếu xuống nền đất.

Mọi thứ chìm trong yên tĩnh…

Cho đến khi

Một tiếng sột soạt nhẹ vang lên từ hướng khác trong cốc!

Hoa Vân và Diệp Linh lập tức nín thở.

Một nhóm người áo xám, khoảng bốn, năm kẻ, lặng lẽ xuất hiện.

Chúng mặc y phục giống nhau, lưng đeo trường kiếm, động tác vô cùng nhanh nhẹn.

Khi đến gần pháp trận, tên dẫn đầu nhíu mày, thấp giọng:

“Quả nhiên có người phá trước rồi.”

Một tên khác thì thầm:

“Có cần báo lại không?”

Tên cầm đầu trầm ngâm:

“Không vội. Tìm xem có dấu vết gì để lại không đã.”

Chúng tản ra bắt đầu dò xét khắp nơi, ánh mắt cực kỳ sắc bén.

Hoa Vân khẽ liếc Diệp Linh, truyền âm cực nhỏ:

“Chuẩn bị lui, đừng để bị phát hiện.”

“Hoa Vân quyết đoán, truyền âm cho Diệp Linh:

“Ẩn nấp, đợi chúng rời đi.”

Diệp Linh gật đầu rất nhẹ, rồi lập tức thu người, hòa mình vào bóng tối cạnh bụi cây lớn.

Hoa Vân cũng yên lặng, linh thức mỏng như tơ, khéo léo che giấu khí tức.

Trong lúc ấy, nhóm người áo xám kia vẫn rà soát xung quanh. Một tên bỗng ngồi xổm xuống, nhặt lên một mảnh vụn nhỏ từ lòng đất:

“Đây là… tro trận văn?”

Tên cầm đầu liếc qua, ánh mắt tối sầm:

“Khả năng cao người lấy được tín vật rồi.”

Một tên khác lo lắng:

“Chúng ta phải giải trình thế nào?”

Tên dẫn đầu hừ lạnh:

“Không phải việc của chúng ta. Truy tìm dấu vết, báo lên trên, rồi lập tức rút lui.”

Nghe vậy, bọn người kia liền nhanh chóng chia ra tìm kiếm.

May mắn là Hoa Vân ẩn thân vô cùng kỹ lưỡng.

Chỉ một chút sơ hở, linh thức của những kẻ kia quét ngang qua cũng không thể phát hiện ra.

Thời gian chầm chậm trôi.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

ta-khong-the-nao-la-yeu-ma.jpg
Ta Không Thể Nào Là Yêu Ma
Tháng 1 24, 2025
luong-gioi-dung-goi-ta-ta-ma
Lưỡng Giới: Đừng Gọi Ta Tà Ma!
Tháng 10 23, 2025
00a823cf3b5b23a1106b4b47d5745572
Ta Có Thể Nhìn Thấy Điểm Kinh Nghiệm
Tháng 1 15, 2025
dao-quoc-khai-chi-tan-diep-bat-dau-chinh-phuc-day-dan-nu-nhan.jpg
Đảo Quốc Khai Chi Tán Diệp, Bắt Đầu Chinh Phục Đầy Đặn Nữ Nhẫn
Tháng 2 1, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP