Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
chan-quan-xin-bot-gian

Chân Quân Xin Bớt Giận

Tháng 10 20, 2025
Viết xong tổng kết Chương 653: Vạn vật chung yên lúc, văn minh thế giới mới (2) (2)
vo-tan-hac-am-tro-choi.jpg

Chúng Ta Là Nhà Vô Địch

Tháng 3 6, 2025
Chương 335. Truyền thuyết bóng lưng (2) Chương 334. Truyền thuyết bóng lưng (1)
tu-hoa-cau-thuat-bat-dau-cay-kinh-nghiem.jpg

Từ Hỏa Cầu Thuật Bắt Đầu Cày Kinh Nghiệm

Tháng 3 26, 2025
Chương 611. Đại kết cục Chương 610. Lỗ đen, chiếm đoạt hết thảy!
One Piece Ta là King Arthur

Ta Có Điểm Kinh Nghiệm Bảng

Tháng 1 16, 2025
Chương 999. Đại kết cục Chương 686. Toàn bộ tiêu diệt
f2ef8a913f10e5682e3ae95736aa0442

Không Cẩn Thận Cẩu Thành Tiên Vương

Tháng 1 16, 2025
Chương 62. Vì mẫu chính danh! Chương 63. Song sinh dị tượng!
thon-phe-tinh-khong-hau-truyen.jpg

Thôn Phệ Tinh Không Hậu Truyện

Tháng 2 16, 2025
Chương 169. La Phong Truyền Kỳ Chương 168. Chiến Thần linh yêu thú
chuyen-thien-ha-chi-mot-kiem-su-tinh.jpg

Chuyện Thiên Hạ, Chỉ Một Kiếm Sự Tình

Tháng 4 22, 2025
Chương 1103. Dậm chân rời đi, thành tựu truyền kỳ! Chương 1102. Chiến đấu kế tiếp theo
tam-quoc-bat-dau-moi-chao-hoang-han-thang

Tam Quốc: Bắt Đầu Mời Chào Hoàng Hán Thăng

Tháng mười một 13, 2025
Chương 553: Đại kết cục Chương 552: Cuồng hoan Rome
  1. Tiên Lộ Kỳ Duyên
  2. Chương 483: Thần Tuyền Cốc
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 483: Thần Tuyền Cốc

”

Hắn trở về, nhẹ nhàng vỗ vai Diệp Linh:

“Thu dọn một chút, chúng ta đi.”

Diệp Linh ngoan ngoãn đứng dậy, răm rắp làm theo, tuy trong lòng vẫn còn lo lắng.

Chỉ trong chốc lát, hai thầy trò đã rời khỏi quán trọ, lặng lẽ biến mất vào màn đêm.

Không ai biết, nơi đây, chỉ một đêm nữa thôi, sẽ xảy ra biến cố kinh thiên động địa.

“Hai bóng người lao đi trong đêm tối, nhẹ nhàng như gió lướt qua ngọn cỏ.

Hoa Vân dẫn Diệp Linh theo những lối nhỏ ngoằn ngoèo, vừa tránh xa quán trọ, vừa tránh những nơi ánh trăng soi sáng.

Hắn đi trước, Diệp Linh lặng lẽ bước theo sau, yên tâm giao cả sinh mệnh mình cho bóng lưng vững chãi kia.

Đi được một quãng khá xa, Hoa Vân mới dừng lại bên một gốc cổ thụ to lớn, thấp giọng hỏi:

“Ngươi có mệt không?”

Diệp Linh vội vàng lắc đầu, ánh mắt sáng lấp lánh:

“Sư tôn đi đâu, đồ nhi theo đó.”

Nghe vậy, Hoa Vân nhẹ nhàng gật đầu, trên mặt hiện lên chút dịu dàng hiếm hoi.

Hắn trầm ngâm giây lát, rồi nói:

“Chúng ta không thể ở lại nơi phồn hoa, càng không thể dừng chân lâu một chỗ. Tạm thời phải tìm một nơi kín đáo để quan sát biến động.”

Diệp Linh ngoan ngoãn gật đầu, không hỏi nhiều.

Bỗng nhiên, từ phía trước truyền đến tiếng bước chân rất nhẹ.

Một bóng người lướt qua nhanh như chớp, rồi mất hút vào rừng.

Ánh mắt Hoa Vân lóe lên, liếc về hướng đó.

Không chút do dự, hắn khẽ phất tay áo:

“Đi.”

Hai thầy trò lập tức bám theo, không gây ra tiếng động nào.

Một lúc sau, bóng người kia dừng lại bên một phiến đá lớn giữa rừng.

Y lôi từ trong lòng ra một vật nhỏ, lấp lánh ánh sáng, đặt lên trên đá, rồi lùi lại, khom người như hành lễ.

Hoa Vân và Diệp Linh nấp sau một thân cây, quan sát.

Vật kia tỏa ra một luồng khí tức kỳ dị, mơ hồ khiến người ta bất an.

Hoa Vân hơi nheo mắt, thầm nghĩ:

Là pháp khí truyền tin sao? Nhưng cách dùng lại rất kỳ lạ.

Ngay lúc đó, người nọ ngẩng đầu, trong tay bất ngờ hiện ra một lá bùa đỏ rực.

Hắn niệm chú ngữ rất nhỏ, rồi đốt bùa ngay trước vật thể kia.

Một làn khói mỏng bốc lên, vật thể phát ra ánh sáng, dường như đang chờ đợi điều gì đó.

Hoa Vân nhẹ giọng dặn Diệp Linh:

“Không động thủ. Chỉ nhìn.”

Diệp Linh gật đầu, ánh mắt mở to, tập trung quan sát từng động tác.

“Bóng người kia sau khi đốt lá bùa thì khom người thêm lần nữa, rồi quay đầu rời đi, động tác vô cùng nhanh nhẹn, biến mất vào trong bóng tối.

Còn lại trên phiến đá là vật thể nhỏ kia, vẫn lấp lánh ánh sáng yếu ớt, thỉnh thoảng khẽ rung nhẹ như đang thở.

Hoa Vân đứng im vài nhịp thở, chắc chắn rằng không còn ai khác, mới ra hiệu cho Diệp Linh cùng tiến lại gần.

Gió đêm thổi qua rừng, lá cây xào xạc.

Diệp Linh rón rén đi theo sau, tay nắm chặt góc áo Hoa Vân, mắt không rời khỏi vật thể kia.

Đến nơi, Hoa Vân khẽ cúi xuống, cẩn thận quan sát.

Đó là một chiếc hộp gỗ nhỏ, hình dáng giản dị, xung quanh được khắc đầy những phù văn cổ xưa, tỏa ra khí tức huyền ảo.

Hoa Vân nhíu mày, giơ tay nhưng không chạm vào ngay.

Thay vào đó, hắn lấy từ tay áo ra một lá bùa màu lam, nhẹ nhàng đặt lên mặt hộp.

Một tầng sáng mờ nhạt lập tức hiện lên, như một lớp kết giới vô hình.

Thấy vậy, Hoa Vân trầm giọng:

“Quả nhiên có bẫy.”

Diệp Linh ngẩng đầu, nhỏ giọng hỏi:

“Sư tôn… có cần đồ nhi làm gì không?”

Hoa Vân liếc nhìn nàng, trong lòng dâng lên một tia dịu dàng hiếm hoi.

Hắn khẽ nói:

“Ngươi chỉ cần đứng yên bên ta, không cần làm gì cả.”

Diệp Linh lập tức gật đầu như gà mổ thóc, ánh mắt sáng long lanh đầy tin tưởng.

Hoa Vân cẩn thận vận chuyển linh lực, kết ấn trong tay, từng đạo pháp quyết bay ra, hóa thành những tia sáng mỏng như tơ, từ từ cắt phá lớp kết giới.

Không lâu sau, tiếng “tách” rất nhỏ vang lên.

Kết giới tan biến.

Chiếc hộp dường như cảm ứng được, tự động hé mở ra một khe nhỏ.

Một luồng ánh sáng mỏng manh tràn ra từ bên trong, không mạnh, nhưng mang theo cảm giác rất lạ, vừa như hấp dẫn, vừa như xa cách.

Hoa Vân hơi nghiêng người, che chắn Diệp Linh ra phía sau mình, rồi mới cẩn thận mở rộng nắp hộp.

Bên trong hộp…

Là một tờ giấy gấp lại gọn gàng, bên trên dán một dấu ấn linh lực tinh xảo.

Ngoài ra, còn có một viên châu nhỏ màu tím, tản ra khí tức như mộng như ảo.

Hoa Vân trầm ngâm, chưa vội động vào.

“Hoa Vân trầm ngâm một lúc, sau đó đưa tay, khẽ bóc lớp phong ấn linh lực trên tờ giấy.

Một tiếng “bụp” rất khẽ vang lên.

Phong ấn tan biến, tờ giấy lập tức tự động trải ra trước mắt hắn.

Trên đó là những dòng chữ nhỏ gọn, rõ ràng, được viết bằng bút pháp cổ:

“Kẻ hữu duyên gặp được vật này, là thiên ý an bài.

Đừng tham, đừng nghi, đừng hỏi.

Đem viên châu tím đến Thần Tuyền Cốc trong ba ngày, tự sẽ có người xuất hiện.

Không được phép mở viên châu.

Nếu thất hứa, tâm thần tự vỡ, không cần kẻ khác động thủ.”

Hoa Vân đọc xong, ánh mắt vẫn bình tĩnh như nước, nhưng lòng lại thầm cân nhắc.

Diệp Linh từ phía sau ló đầu ra, nhỏ giọng hỏi:

“Sư tôn, trong đó viết gì vậy?”

Hoa Vân gấp tờ giấy lại, cất vào tay áo, chỉ đáp giản đơn:

“Không có gì nghiêm trọng. Chúng ta mang vật này về trước.”

Diệp Linh ngoan ngoãn gật đầu, không hỏi thêm, chỉ chăm chú đi sát sau lưng hắn.

Hoa Vân đóng nắp hộp lại, thu cả chiếc hộp lẫn viên châu tím vào trong túi trữ vật.

Sau đó phất tay, thi triển một đạo ẩn thân thuật, hai thầy trò nhanh chóng rời khỏi khu vực.

Đêm tối dần buông sâu.

Con đường trở về quán trọ vẫn yên tĩnh, chỉ có ánh trăng treo cao, rải ánh sáng bạc xuống những tán lá lay động.

Về đến quán trọ, Hoa Vân thuê một căn phòng yên tĩnh nhất ở tầng hai.

Sau khi cẩn thận bố trí mấy tầng cấm chế quanh phòng, hắn mới yên tâm ngồi xuống.

Diệp Linh ngồi khoanh chân cách đó không xa, đôi mắt to tròn tò mò nhìn Hoa Vân, nhưng vẫn ngoan ngoãn không làm phiền.

Hoa Vân lấy chiếc hộp ra đặt lên bàn, lặng lẽ trầm tư.

Viên châu tím kia, tỏa ra khí tức rất kỳ dị, giống như kết tinh của một loại pháp tắc nào đó, nhưng ngay cả hắn cũng nhất thời chưa thể phân biệt rõ ràng.

Hắn khẽ gõ ngón tay lên mặt bàn, ánh mắt thâm trầm.

Việc mang viên châu đến Thần Tuyền Cốc… rốt cuộc sẽ dẫn ra chuyện gì?

“Hoa Vân trầm ngâm giây lát, cuối cùng quyết định:

Trước tiên phải chuẩn bị cho ổn thỏa.

Hắn thu hồi viên châu vào trong một chiếc hộp nhỏ hơn, dùng thêm mấy tầng trận pháp phong kín.

Dù không rõ nguồn gốc viên châu, nhưng bản năng cảnh giác của hắn chưa từng dao động.

Quay sang nhìn Diệp Linh, hắn nhẹ giọng dặn dò:

“Ngày mai chúng ta sẽ lên đường. Linh nhi, đêm nay ngươi tĩnh tâm tu luyện, không được rời khỏi phòng.”

Diệp Linh ngoan ngoãn gật đầu:

“Dạ, sư tôn!”

Hoa Vân gật nhẹ đầu.

Sau đó, hắn nhắm mắt nhập định, toàn thân tản ra một vòng linh quang nhàn nhạt.

Đêm đó, căn phòng tầng hai trầm mặc như nước, chỉ có nhịp thở đều đặn của hai người hòa vào bóng tối tĩnh lặng.

Sáng hôm sau, khi ánh bình minh vừa rọi qua rèm cửa, Hoa Vân đã mở mắt.

Hắn đứng dậy, kiểm tra lại hành trang.

Diệp Linh đã thu xếp xong từ sớm, ôm một cái túi nhỏ, vẻ mặt phấn chấn:

“Sư tôn, ta chuẩn bị rồi!”

Hoa Vân mỉm cười nhàn nhạt, xoa đầu nàng:

“Rất tốt. Lên đường.”

Hai thầy trò rời quán trọ.

Ngoài trời, mây sớm lững lờ trôi.

Cả thành trấn vẫn còn chưa tỉnh hẳn, chỉ có tiếng bước chân của họ vang lên nhè nhẹ trên đường đá.

Hoa Vân gọi một chiếc xe ngựa đơn giản, thuận lợi ra khỏi thành.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

trung-sinh-la-yeu-the-cung-dai-thanh-tranh-phong
Trùng Sinh Là Yêu, Thề Cùng Đại Thánh Tranh Phong
Tháng 10 18, 2025
chay-nan-tren-duong-nu-nhan-la-vuong-viu-deu-cho-ta.jpg
Chạy Nạn Trên Đường Nữ Nhân Là Vướng Víu? Đều Cho Ta
Tháng 3 29, 2025
yeu-ga-ta-lai-bi-chinh-dao-nhan-si-phung-lam-vo-thuong-thanh-ma
Yếu Gà Ta, Lại Bị Chính Đạo Nhân Sĩ Phụng Làm Vô Thượng Thánh Ma
Tháng 10 12, 2025
ngo-khong-dung-hoang-hot-dai-su-huynh-bao-ke-nguoi.jpg
Ngộ Không Đừng Hoảng Hốt, Đại Sư Huynh Bảo Kê Ngươi!
Tháng 2 5, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP