Chương 482: Sương Mờ Che Lối Về, Bóng Xám Chặn Đường Đi
“Hoa Vân và Diệp Linh rời khỏi quán trọ khi ánh nắng ban mai còn chưa chiếu rọi khắp ngõ phố.
Chiếc hộp ngọc được Hoa Vân cất kỹ trong tay áo rộng, khí tức hộ thân kín đáo đến mức dù có kẻ tinh thông cũng khó lòng phát hiện.
Hai thầy trò lặng lẽ xuyên qua những con đường vắng, hướng về phía vùng núi xa xa.
Đi được một đoạn, Diệp Linh bỗng giật nhẹ tay áo Hoa Vân, mắt mở to nhìn về phía trước.
Một bóng người mặc trường bào xám tro đang đứng chắn ngay giữa đường, dáng vẻ trầm mặc, không nhìn rõ mặt.
Hoa Vân dừng bước.
Ánh mắt hắn không hề dao động, chỉ khẽ nghiêng đầu nói với Diệp Linh:
“Đứng sau ta.”
Diệp Linh ngoan ngoãn núp sau lưng Hoa Vân, bàn tay nhỏ siết chặt vạt áo sư tôn, cảm giác vừa lo lắng vừa tò mò.
Bóng xám kia cất giọng khàn khàn:
“Giao vật trong tay ra.”
Câu nói rất đơn giản, không lộ sát khí cũng không mang theo áp bức, nhưng lại khiến bầu không khí trở nên nặng nề.
Hoa Vân bình thản đáp:
“Không có vật gì cần giao.”
Bóng xám im lặng vài nhịp, rồi nhẹ giọng thở dài:
“Đáng tiếc.”
Ngay sau đó, từ sau lưng bóng xám, hai luồng sát khí mơ hồ bùng lên, từng đợt dao động linh lực khẽ gợn trong không khí.
Diệp Linh núp sau Hoa Vân, tim đập thình thịch, nhưng vẫn cố gắng nín thở, không phát ra tiếng động.
Hoa Vân lặng lẽ giơ tay, bàn tay chậm rãi nắm lại thành quyền.
Một tầng linh lực trong suốt tràn ra, bao phủ lấy Diệp Linh.
Hắn khẽ nói:
“Nhắm mắt lại.”
Diệp Linh lập tức ngoan ngoãn nhắm chặt mắt, không dám nhìn nữa.
Ngay khoảnh khắc ấy
Một tiếng “ầm” nhỏ vang lên như sấm giữa trời quang!
Hoa Vân đã ra tay.
“Trong nháy mắt, linh lực tung bay như gió bão.
Hoa Vân chỉ dùng một chưởng, nhưng thế công mang theo đạo vận tự nhiên, khiến cả không gian trước mặt như bị chấn động.
Bóng xám gập người né tránh trong chớp mắt, nhưng vẫn không thể thoát.
Một vệt máu bắn ra, người đó lảo đảo, lui liên tiếp mấy trượng mới đứng vững.
Không dám nán lại, bóng xám quay người chạy trốn vào trong màn sương dày đặc của buổi sáng, thân ảnh nhanh chóng mất hút khỏi tầm mắt.
Diệp Linh nghe tiếng động cũng len lén mở mắt ra.
Thấy Hoa Vân vẫn bình thản đứng đó, không chút thương tổn, ánh mắt cô bé sáng bừng, thầm nghĩ:
Sư tôn thật lợi hại!
Hoa Vân quay đầu nhìn Diệp Linh, nhẹ giọng dặn dò:
“Đi thôi.”
Diệp Linh ngoan ngoãn gật đầu, khẽ kéo áo Hoa Vân theo sát sau lưng.
Hai thầy trò tiếp tục hành trình.
Không ai trong họ nói thêm lời nào về kẻ vừa rồi
Vì Hoa Vân biết, chỉ cần hắn còn ở đây, bất kỳ toan tính nào cũng chỉ là phí công.
Lúc về đến quán trọ, trời đã gần trưa.
Tiểu nhị nhìn thấy Hoa Vân và Diệp Linh từ xa đã vội chạy ra nghênh đón, vẻ mặt hơi sốt ruột:
“Khách quan! Vừa rồi có người đến tìm các vị, để lại một vật rồi đi ngay!”
Hoa Vân hơi nhướng mày:
“Vật gì?”
Tiểu nhị run run lấy từ trong tay áo ra một mảnh giấy nhỏ, được gấp cẩn thận thành hình vuông, niêm bằng một loại sáp thơm đặc biệt.
Diệp Linh tò mò nhìn chằm chằm vào mảnh giấy.
Hoa Vân nhận lấy, ánh mắt bình tĩnh.
Mảnh giấy rất nhẹ, trên bề mặt chỉ viết một dòng chữ đơn giản bằng mực đen:
“Nếu còn muốn bình yên, hãy mở chiếc hộp vào đúng canh ba.”
Bên dưới không có ký danh, cũng chẳng có thêm dấu hiệu gì.
Hoa Vân cười nhạt, gấp mảnh giấy lại, tiện tay bỏ vào ống tay áo, như thể đó chỉ là một tờ giấy lộn không đáng để tâm.
Diệp Linh nhỏ giọng hỏi:
“Sư tôn… chúng ta làm sao đây?”
Hoa Vân nhẹ nhàng xoa đầu nàng, đáp:
“Không vội. Ăn cơm trước.”
Diệp Linh lập tức ngoan ngoãn gật đầu.
Dù trời có sập xuống, chỉ cần ở bên sư tôn, nàng đều không sợ.
“Quán trọ hôm nay yên tĩnh lạ thường.
Hoa Vân và Diệp Linh ăn cơm xong, tìm một phòng kín đáo nhất trong quán để nghỉ ngơi chờ đợi.
Thời gian từng chút một trôi qua.
Bên ngoài, ánh trăng dần lên đỉnh đầu, tiếng gió khe khẽ lùa qua khe cửa.
Diệp Linh ngồi khoanh chân bên cạnh Hoa Vân, thỉnh thoảng len lén ngước mắt nhìn hắn.
Cô bé biết, dù có bất cứ nguy hiểm nào, chỉ cần sư tôn ở đây thì tất cả sẽ ổn thôi.
Đến đúng canh ba, Hoa Vân mở mắt ra, ánh nhìn sắc như gươm.
Hắn lấy từ trong tay áo ra chiếc hộp đã nhận được hôm trước.
Hộp làm bằng gỗ trầm hương, bề mặt phủ một lớp bụi rất mỏng, như thể có người cố tình che dấu sự tồn tại của nó.
“Diệp Linh, lui ra sau chút.”
Hoa Vân nhẹ giọng dặn dò.
Diệp Linh vội vàng rụt người lại, tròn xoe mắt chăm chú nhìn.
Hoa Vân vận chuyển một tia linh lực bao quanh hộp, sau đó nhẹ nhàng mở nắp ra.
Một luồng khí tức lạnh lẽo lập tức tràn ra.
Trong hộp… không có vật gì quý giá như pháp bảo hay linh đan
Chỉ có một quyển sách nhỏ màu xám tro, bìa da thô ráp, không ghi tên.
Hoa Vân đưa tay chạm vào sách.
Bìa sách lạnh như băng, vừa đụng vào đã thấy linh khí hỗn loạn, rõ ràng được phong ấn rất kỹ.
Diệp Linh nhịn không được khẽ hỏi:
“Sư tôn… đó là gì vậy?”
Hoa Vân lật một trang sách.
Bên trong là những dòng chữ lạ, không thuộc ngôn ngữ phổ thông trong tu chân giới.
Tuy nhiên, với kiến thức của mình, hắn vẫn nhận ra đó là một dạng mật văn cổ, chỉ những người của liên minh mới biết đọc.
Mỗi chữ như ẩn chứa một luồng sát khí lạnh lẽo, khiến người bình thường chỉ nhìn thôi cũng khó chịu.
Hoa Vân trầm ngâm, khẽ khàng đọc:
“Ngày phá thiên môn sắp đến.
Người được chọn, tự biết đường hành động.
Nếu tiết lộ, tự diệt thân mình.”
Không có nhiều lời giải thích, cũng không có chỉ thị chi tiết.
Nhưng chỉ cần vài câu ngắn ngủi, Hoa Vân đã hiểu được một phần sứ mạng của mình.
Hắn khẽ thở dài, đóng sách lại.
Diệp Linh ngập ngừng hỏi nhỏ:
“Sư tôn… có nguy hiểm không?”
Hoa Vân cười nhạt, giọng nói như mây trôi nước chảy:
“Có ta ở đây, không ai có thể làm hại em.”
Diệp Linh nghe vậy, trong lòng như có một đóa hoa nhỏ nở rộ, ngoan ngoãn gật đầu, không hỏi thêm nữa.
Bên ngoài cửa sổ, ánh trăng vẫn sáng trong.
Mọi chuyện mới chỉ vừa bắt đầu.
“Bên ngoài trời đêm yên ắng, chỉ có tiếng gió khẽ lùa qua những kẽ lá.
Trong phòng, Hoa Vân cất kỹ quyển sách vào trong tay áo, ngẩng đầu trầm tư.
Diệp Linh ngồi một góc, hai tay ôm đầu gối, ánh mắt long lanh chăm chú nhìn hắn, không dám làm phiền.
Trong lòng cô chỉ có một ý nghĩ duy nhất: chỉ cần ở bên sư tôn, mọi chuyện nhất định sẽ ổn.
Đột nhiên, từ phía sau quán trọ, truyền đến một tiếng động rất nhỏ, như tiếng cát đá bị ai đó giẫm phải.
Hoa Vân lập tức siết chặt tay, ánh mắt sắc bén như đao.
Diệp Linh cũng theo bản năng ngồi thẳng người, tay siết lấy vạt áo, ánh mắt lo lắng hướng về phía tiếng động.
Không đợi động tĩnh thêm lần nữa, Hoa Vân khẽ nói:
“Ngồi yên, đừng rời khỏi phòng.”
Dứt lời, hắn chậm rãi đứng dậy, bước đến gần cửa sổ, vận chuyển linh khí, hơi thở hoàn toàn thu liễm, tựa như một cái bóng vô hình.
Chỉ cần có kẻ nào dám tiếp cận, hắn sẽ ngay lập tức ra tay.
Diệp Linh ngoan ngoãn gật đầu, ngồi im thin thít.
Dù hơi sợ, nhưng cô tin tưởng sư tôn tuyệt đối.
Một lúc sau, không có thêm bất kỳ động tĩnh nào.
Chỉ có ánh trăng vẫn lặng lẽ chiếu rọi xuống sân sau quán trọ.
Hoa Vân đứng im lặng một hồi, ánh mắt sâu thẳm như hồ nước tĩnh lặng.
Hắn biết, kẻ âm thầm kia chắc chắn đã rời đi, hoặc giả, đã ẩn nấp kỹ càng hơn.
Kẻ đó không đơn giản.
Hành động vừa rồi, mục đích chưa chắc đã phải đột nhập, có thể chỉ là để thăm dò phản ứng.
Hoa Vân cau mày.
“Chúng ta không thể ở đây lâu nữa.