Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
loc-dinh-hung-phong.jpg

Lộc Đỉnh Hùng Phong

Tháng 1 19, 2025
Chương 937. Đại kết cục Chương 936. Tu kiến am ni cô
vo-dich-tu-rut-dao-bat-dau.jpg

Vô Địch Từ Rút Đao Bắt Đầu

Tháng 2 4, 2025
Chương 313. Đánh vỡ Vô Lượng kiếp, bước vào Vĩnh Hằng Chương 302. Thăng cấp Thần Tôn
phan-phai-phai-vo-dich.jpg

Phản Phái Phải Vô Địch

Tháng 1 22, 2025
Chương 657. Nhất thống Thiên Võ, đột phá Đại Đế Chương 656. Võ Đế: Tốt! Phong gia: Diệt
vo-han-mo-phong-nu-de-lao-ba-vay-ma-thanh-su-that.jpg

Vô Hạn Mô Phỏng: Nữ Đế Lão Bà Vậy Mà Thành Sự Thật?

Tháng 3 6, 2025
Chương 245. Đại đoàn viên Chương 244. Khởi nguyên chi địa!
noi-tot-tan-the-cau-sinh-nguoi-lai-nha-xe-thu-nu-than

Nói Tốt Tận Thế Cầu Sinh, Ngươi Lái Nhà Xe Thu Nữ Thần?

Tháng 2 6, 2026
Chương 1127 hiệp lộ tương phùng dũng giả thắng Chương 1126 tỷ thí một trận
one-piece-nuong-hoa-he-thong-bat-dau-trieu-hoan-nu-ban-crocodile

One Piece: Nương Hóa Hệ Thống, Bắt Đầu Triệu Hoán Nữ Bản Crocodile

Tháng 10 2, 2025
Chương 301: Đường còn rất dài không phải sao? (đại kết cục) - FULL Chương 300: Ngũ lão tinh năng lực? Dừng ở đây rồi!
toi-cuong-dai-phan-phai-bat-dau-dao-thien-menh-chi-ton-cot.jpg

Tối Cường Đại Phản Phái Bắt Đầu Đào Thiên Mệnh Chí Tôn Cốt

Tháng 2 1, 2025
Chương 533. Vĩnh viễn như lúc ban đầu Chương 532. Kiếp trước kiếp này, duyên tới duyên đi
moi-loai-dac-chat-gia-than-ta-cuoi-cung-roi-se-tro-thanh-bat-hu.jpg

Mọi Loại Đặc Chất Gia Thân, Ta Cuối Cùng Rồi Sẽ Trở Thành Bất Hủ

Tháng 1 12, 2026
Chương 339: Thông cổ nhiều bây giờ, Thích soái, một cộng một tương đương mấy? Chương 338: Phá quan đồng! Cố chấp đơn roi! Chiến hồn không gian!
  1. Tiên Lộ Kỳ Duyên
  2. Chương 481: Tháp Cao Trăng Tròn Chiếu, Mật Thư Dẫn Lối Đi
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 481: Tháp Cao Trăng Tròn Chiếu, Mật Thư Dẫn Lối Đi

chúng ta có cần chuẩn bị thêm gì không? Nghe đồn Quỷ Vực Phong nguy hiểm lắm mà…”

Hoa Vân trầm ngâm giây lát, ánh mắt xa xăm:

“Không cần chuẩn bị gì nhiều. Tâm ý đã quyết, thì bất cứ lúc nào cũng có thể lên đường.”

Diệp Linh nghe vậy, gật đầu cái rụp, hai tay nắm chặt vạt áo, ánh mắt trong veo đầy tin tưởng.

Trong lòng nàng, Hoa Vân chính là tồn tại không gì không làm được.

Chỉ cần đi theo sư tôn, thì dù là Quỷ Vực Phong, hay vực sâu vạn trượng, nàng cũng không sợ.

Hai người trở lại quán trọ trong đêm.

Khung cảnh quán trọ yên tĩnh như thường, chỉ có ánh đèn lẻ loi trong sân trước hắt ra ánh sáng yếu ớt.

Vừa bước vào, một tiểu nhị buồn ngủ dụi mắt, lật đật chạy ra đón:

“Khách quan… về rồi sao? Có cần dùng chút điểm tâm đêm không?”

Hoa Vân lắc đầu.

Diệp Linh ngập ngừng, cuối cùng cũng khẽ lắc đầu theo, dù trong bụng còn hơi đói.

Hai thầy trò trực tiếp về lại phòng mình.

Đóng cửa lại, Hoa Vân khoanh chân ngồi xuống, nhắm mắt tĩnh tọa, chuẩn bị điều dưỡng tinh thần cho hành trình ngày mai.

Diệp Linh ngồi xếp bằng đối diện, đôi mắt tròn xoe nhìn sư tôn, rồi cũng bắt chước nhắm mắt lại.

Nhưng chưa được bao lâu, nàng đã khẽ ngáp một cái, đầu gục xuống ngủ mất.

Hoa Vân vẫn ngồi yên như núi, hơi thở bình ổn như hồ nước phẳng lặng dưới trăng.

Bóng đêm ngoài cửa sổ như một tấm màn đen khổng lồ, lặng lẽ phủ xuống.

Xa xa, dường như có tiếng cú kêu khẽ, báo hiệu một đêm dài sắp trôi qua…

“Sáng hôm sau, ánh nắng nhàn nhạt vừa le lói qua khe cửa, Diệp Linh đã tỉnh giấc trước.

Nàng dụi mắt, thấy sư tôn vẫn ngồi bất động như tượng, bất giác lè lưỡi nhỏ một cái, tự hứa lần sau phải cố gắng hơn.

Chờ đến khi Hoa Vân từ từ mở mắt, Diệp Linh đã nhanh chóng chỉnh trang y phục, đứng khoanh tay nghiêm chỉnh chờ đợi.

“Đi thôi,” Hoa Vân nói, giọng điềm đạm như gió nhẹ.

Hai người không ăn sáng, chỉ lấy chút nước suối trong bình rồi lập tức rời quán trọ.

Đường ra khỏi trấn nhỏ rất vắng vẻ.

Lối mòn dẫn về hướng Quỷ Vực Phong phủ đầy cỏ dại, gần như chẳng mấy ai đặt chân tới.

Xa xa, mây đen tụ lại thành từng lớp, như một tấm màn nặng nề treo lơ lửng giữa trời đất.

Diệp Linh vừa đi vừa nhìn quanh, chốc chốc lại nắm lấy tay áo sư tôn, nhỏ giọng hỏi:

“Sư tôn… Quỷ Vực Phong, thật sự… có quỷ không ạ?”

Hoa Vân đi trước, không quay đầu, chỉ đáp:

“Trên đời không có quỷ. Chỉ có lòng người nhiều ma.”

Diệp Linh nghe mà không hiểu hết, nhưng cũng ngoan ngoãn gật đầu, ánh mắt trong veo đầy ngây thơ.

Nàng nắm chặt túi nhỏ bên hông, trong đó chứa vài viên linh đan mà trước khi đi nàng đã chuẩn bị, tự cảm thấy mình đã rất có trách nhiệm.

Gió càng lúc càng mạnh.

Càng đến gần Quỷ Vực Phong, cây cối hai bên đường thưa thớt dần, sắc trời cũng âm u lạnh lẽo như thể sắp có mưa to.

Hoa Vân dừng chân, đưa tay cản Diệp Linh lại.

Phía trước, lối đi đã bị một dãy đá lớn chắn ngang, giống như một cửa ải tự nhiên ngăn cách thế giới bên ngoài với vùng đất chết.

Diệp Linh nuốt nước miếng đánh ực.

Nàng biết, từ đây trở đi, sẽ không còn đường lui nữa.

“Hoa Vân không nói gì, chỉ nhẹ nhàng bước tới.

Ngón tay thon dài điểm nhẹ vào một khối đá trông có vẻ bình thường nhất.

Trong nháy mắt, một tiếng “ầm” trầm đục vang lên, cả bức tường đá rung động, rồi lặng lẽ dịch sang một bên, để lộ ra một lối đi vừa đủ cho hai người sóng vai bước vào.

Diệp Linh mắt tròn mắt dẹt, ngưỡng mộ nhìn theo bóng lưng sư tôn.

Nàng cẩn thận bước sát phía sau, không dám lơ đễnh chút nào.

Đi vào trong rồi, ánh sáng dường như bị nuốt chửng.

Một luồng hàn khí lạnh thấu xương lập tức ập tới, khiến Diệp Linh run lên.

Nàng vội nắm lấy tay áo Hoa Vân, thì thào:

“Sư tôn… lạnh quá…”

Hoa Vân không quay đầu, chỉ truyền một tia linh lực ấm áp sang cho nàng.

Diệp Linh lập tức cảm thấy ấm hơn nhiều, trong lòng tràn đầy cảm kích, bước chân cũng vững vàng hơn.

Con đường bên trong quanh co khúc khuỷu, mặt đất phủ đầy rêu xanh trơn trượt.

Thỉnh thoảng, trên vách đá hiện ra vài ký hiệu cổ xưa, như đang thì thầm kể lại những câu chuyện đã mục nát theo năm tháng.

Hoa Vân ung dung dẫn đường, bước chân khoan thai, tựa như tất cả nguy hiểm đều không lọt nổi vào mắt hắn.

Diệp Linh thì hết ngó bên này lại nhìn bên kia, tò mò nhưng cũng không dám rời xa nửa bước.

Đi thêm một đoạn, đột nhiên, trước mặt bừng sáng.

Một khoảng không rộng lớn hiện ra, ở giữa dựng đứng một tấm bia đá cũ kỹ, rêu phong che kín.

Trên bia, có khắc một hàng chữ nhỏ, nét khắc sắc bén mà lạnh lùng:

“Kẻ vô tâm, chớ bước vào.”

Diệp Linh líu ríu níu lấy tay áo Hoa Vân, lắp bắp hỏi nhỏ:

“Sư tôn… mình… có vô tâm không ạ?”

Hoa Vân chỉ khẽ cười, ánh mắt dịu dàng đáp lại:

“Không.”

Nói rồi, hắn nhẹ nhàng dắt Diệp Linh tiến lên, không chút do dự.

Mỗi bước chân, gió lạnh lại thêm phần dữ dội, như đang cố gắng ngăn cản bọn họ.

Nhưng Hoa Vân và Diệp Linh vẫn đi thẳng tới, từng bước vững vàng, cho đến khi bóng họ chìm vào trong làn sương mù dày đặc sau tấm bia đá.

“Sau khi xuyên qua lớp sương mù, cả Hoa Vân và Diệp Linh đều khựng lại.

Một cảnh tượng lạ lùng hiện ra trước mắt.

Đó là một khu vực trống trải, mặt đất trải đầy cát trắng mịn như bụi sao.

Ở giữa khoảng đất ấy, có một cánh cửa đá khổng lồ, cao đến mấy trượng, trên bề mặt khắc vô số đồ án cổ xưa.

Giữa cánh cửa, một sinh vật kỳ dị đang ngồi xếp bằng.

Sinh vật ấy có thân hình người, nhưng khuôn mặt lại mơ hồ như phủ sương.

Trên lưng nó mọc ra đôi cánh đen to lớn, rũ xuống phủ một nửa bãi cát.

Xung quanh sinh vật, một luồng khí tức trầm trọng như giam giữ cả không gian.

Diệp Linh hít một hơi lạnh, bàn tay nhỏ siết chặt lấy tay áo sư tôn, lí nhí hỏi:

“Sư tôn… kia… là gì vậy?”

Hoa Vân chỉ lặng lẽ quan sát.

Không có sát ý. Không có giết chóc.

Chỉ là… một loại im lặng chết chóc, như thể mọi thứ bị đông cứng.

Một lúc lâu sau, sinh vật ấy chậm rãi mở mắt.

Đôi đồng tử đen sâu thẳm quét qua hai người một lượt.

Giọng nói vang lên, không rõ là nam hay nữ, như tiếng vọng từ trong vách đá:

“Muốn qua… để lại một lời nguyện.”

Diệp Linh kinh ngạc nhìn Hoa Vân.

“Sư tôn… nguyện gì ạ?”

Hoa Vân bình thản đáp:

“Nguyện trong tâm.”

Hắn bước lên trước, đứng đối diện sinh vật kia.

Thanh âm của Hoa Vân không cao, nhưng vững chãi như núi:

“Nguyện bảo hộ một lòng trong sáng, nguyện đi đến cuối con đường bản tâm.”

Sau lời nói ấy, luồng khí tức đè nén dần dần tan biến.

Sinh vật kia cụp mắt, phất nhẹ tay áo.

Cánh cửa đá khổng lồ phát ra một tiếng “rầm” trầm đục rồi chầm chậm mở ra, để lộ một cầu thang xoắn ốc dẫn xuống sâu thẳm.

Diệp Linh vội vàng chạy tới bên Hoa Vân, mắt sáng long lanh.

“Sư tôn thật lợi hại!”

Hoa Vân chỉ khẽ mỉm cười, không nói gì, đưa tay dắt nàng bước vào cánh cửa đá vừa mở.

Sau lưng họ, cánh cửa đóng sầm lại, thế giới bên ngoài lập tức bị ngăn cách.

“Bên trong cánh cửa đá, cầu thang xoắn ốc tối om kéo dài xuống dưới, như không có điểm dừng.

Hoa Vân nắm chắc tay Diệp Linh, từng bước từng bước cẩn thận đi xuống.

Tiếng bước chân hai người vang vọng, dội lại từng đợt.

Không biết đã đi bao lâu, một ánh sáng mờ nhạt dần hiện ra ở phía dưới.

Càng tiến gần, không khí càng trở nên ấm áp lạ thường.

Cuối cùng, cả hai đặt chân đến một gian phòng đá rộng lớn.

Chính giữa phòng, một người khoác áo choàng đen đang đứng chờ.

Hắn ta đội mũ trùm kín đầu, không thể thấy rõ dung mạo, toàn thân tỏa ra một loại khí tức vô cùng cổ xưa.

Người đó cất tiếng, giọng khàn khàn nhưng không mang địch ý:

“Các ngươi… cuối cùng cũng tới.”

Diệp Linh vô thức nép sát vào sư tôn, đôi mắt trong trẻo tràn đầy cảnh giác.

Hoa Vân trầm ngâm, rồi bình thản hỏi:

“Ngươi là ai?”

Người áo đen đáp chậm rãi:

“Ta là người giữ hộ bí mật. Người nhận mật lệnh, phải gánh lấy phần nhân quả này.”

Dứt lời, hắn đưa tay, trong lòng bàn tay lơ lửng một chiếc hộp ngọc nhỏ màu đen.

Chiếc hộp phát ra ánh sáng trầm lặng, như chứa đựng thứ gì cực kỳ quan trọng.

“Chiếc hộp này… vốn thuộc về người các ngươi tìm kiếm,” người áo đen nói tiếp, “Nhưng hắn đã thất bại. Giờ, các ngươi có muốn tiếp nhận không?”

Diệp Linh ngẩng đầu nhìn Hoa Vân, vẻ mặt mơ hồ, đợi sư tôn quyết định.

Hoa Vân vẫn bình tĩnh, như thể đã sớm đoán trước mọi chuyện.

Hắn không hỏi thêm, chỉ gật đầu nhẹ:

“Đưa cho ta.”

Người áo đen mỉm cười dưới lớp mũ, động tác rất chậm rãi đẩy chiếc hộp bay về phía Hoa Vân.

Ngay khoảnh khắc Hoa Vân chạm tay vào chiếc hộp, một luồng khí lạnh buốt bỗng tràn vào lòng bàn tay hắn.

Ầm!

Không gian chấn động, ánh sáng chớp lóe.

Một dòng chữ vàng hiện lên trên bề mặt hộp:

“Không mở trước khi đến nơi. Nếu trái lệnh, kết cục tự chịu.”

Diệp Linh run run kéo tay áo sư tôn, thì thầm:

“Sư tôn… thật kỳ lạ quá…”

Hoa Vân lặng lẽ cất chiếc hộp vào người, ánh mắt sâu thẳm.

Hắn khẽ nói:

“Đi thôi.”

Người áo đen không ngăn cản, chỉ đứng đó nhìn họ quay lưng rời đi.

Đằng sau lớp áo choàng, dường như còn một ánh nhìn phức tạp lưu lại rất lâu…

“Hoa Vân dẫn Diệp Linh rời khỏi căn phòng đá, men theo lối cũ ngược trở lại.

Suốt dọc đường, Diệp Linh nắm chặt tay áo sư tôn, thỉnh thoảng ngẩng lên nhìn hắn bằng ánh mắt tò mò đầy nhẫn nại.

Về tới quán trọ, hai người không vội lên tiếng.

Hoa Vân ngồi xuống bên bàn, đặt tay lên chiếc hộp ngọc đen vừa nhận được, ánh mắt như trầm ngâm suy xét điều gì.

Diệp Linh không nhịn được nữa, rón rén đến gần, nhỏ giọng hỏi:

“Sư tôn… chiếc hộp đó… bên trong là gì vậy?”

Hoa Vân nhìn nàng, đôi mắt nhu hòa, giọng điệu bình thản:

“Chưa đến lúc mở, cũng không cần suy nghĩ nhiều. Chỉ cần nhớ, hộp này… giao đến nơi là xong.”

Diệp Linh “dạ” một tiếng ngoan ngoãn, đôi mắt vẫn lấp lánh hiếu kỳ.

Nàng ngồi xuống bên cạnh, chống cằm, ngây thơ nghĩ ngợi:

“Không biết là cái gì nhỉ… chắc chắn rất lợi hại, sư tôn mới phải mang đi như vậy.”

Hoa Vân khẽ bật cười, nhẹ nhàng xoa đầu Diệp Linh, giọng nói như một cơn gió xuân:

“Chuyện không cần biết thì đừng nghĩ tới. Làm tốt việc của mình, tự nhiên đạo tâm vững chắc.”

Diệp Linh ngoan ngoãn gật đầu như gà mổ thóc.

Ánh đèn lồng trong quán trọ hắt ánh sáng ấm áp lên hai thầy trò, cảnh tượng yên bình đến lạ thường.

Một lúc sau, tiểu nhị mang cơm nước lên.

Hoa Vân để Diệp Linh ăn trước, còn bản thân thì lặng lẽ quan sát bên ngoài qua ô cửa nhỏ.

Bên ngoài đêm khuya thanh vắng, chỉ có tiếng gió nhẹ thổi qua mái ngói.

Nhưng hắn biết, kể từ khi nhận chiếc hộp này, những ngày tháng bình yên… sẽ chẳng kéo dài được bao lâu.

“Diệp Linh ăn xong, ngáp một cái rõ to, dụi dụi mắt, rồi líu ríu kéo tay áo Hoa Vân:

“Sư tôn… muội buồn ngủ quá rồi…”

Hoa Vân khẽ gật đầu:

“Đi ngủ đi. Mai còn phải lên đường.”

Diệp Linh ngoan ngoãn leo lên giường, cuộn tròn trong chăn như một chú mèo nhỏ, chỉ trong chốc lát đã chìm vào giấc ngủ, hơi thở đều đều.

Hoa Vân ngồi lại bên bàn, ánh mắt trầm tĩnh như mặt hồ không gợn sóng.

Hắn đặt chiếc hộp ngọc ngay trước mặt, hai tay chắp lại, nhắm mắt ngồi thiền, như một pho tượng bất động giữa ánh sáng lờ mờ.

Cả gian phòng rơi vào tĩnh lặng.

Chỉ còn tiếng gió bên ngoài khẽ lướt qua cửa sổ, thỉnh thoảng mang theo vài âm thanh mơ hồ, như có như không.

Đêm dài trôi qua chậm rãi.

Hoa Vân ngồi như vậy suốt đêm, không hề chợp mắt, thần sắc điềm nhiên tự tại, tựa như đang canh giữ cho Diệp Linh một giấc mộng bình an.

Trong lòng hắn thầm nhủ:

“Ta ở đây, thì sẽ không ai có thể động tới ngươi.”

Trời dần hửng sáng, ánh bình minh đầu tiên len lỏi qua khe cửa.

Diệp Linh dụi mắt ngồi dậy, nhìn thấy sư tôn vẫn ngồi đó như đêm qua, ngơ ngác hỏi nhỏ:

“Sư tôn… Người chưa ngủ sao?”

Hoa Vân mở mắt, ánh nhìn ôn hòa:

“Ngủ rồi.”

Diệp Linh tròn mắt kinh ngạc:

“Thật sao?”

Hoa Vân cười nhạt:

“Ngủ trong tĩnh lặng, khác với phàm tục.”

Diệp Linh bán tín bán nghi, nhưng vẫn ngây thơ tin theo, vui vẻ xuống giường, nhanh nhẹn thu dọn đồ đạc.

Hôm nay, hai thầy trò sẽ lên đường rời khỏi nơi này, mang theo chiếc hộp bí ẩn, tiếp tục hành trình chưa rõ phía trước có những gì đang chờ đón.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

dau-pha-mot-minh-ta-lien-co-the-sang-tao-dau-de-gia-toc.jpg
Đấu Phá: Một Mình Ta Liền Có Thể Sáng Tạo Đấu Đế Gia Tộc!
Tháng 1 20, 2025
tay-du-dung-muon-treu-choc-yeu-nghiet-kia.jpg
Tây Du: Đừng Muốn Trêu Chọc Yêu Nghiệt Kia
Tháng 2 3, 2026
dai-su-huynh-lai-bai.jpg
Đại Sư Huynh Lại Bại
Tháng 1 20, 2025
hong-hoang-vo-si-tam-thanh-lai-nghe-trom-de-tu-tieng-long.jpg
Hồng Hoang: Vô Sỉ Tam Thanh, Lại Nghe Trộm Đệ Tử Tiếng Lòng
Tháng 1 23, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP