Chương 480: Tàng Cổ Các Lặng Im, Người Áo Xám Xuất Hiện
“Diệp Linh còn đang say mê ngắm ánh nắng nhảy múa trên mặt bàn thì đột nhiên, dưới khe cửa, một vật nhỏ bị nhét vào, kèm theo tiếng “sột soạt” khẽ khàng.
Nàng giật mình quay lại, đôi mắt tròn xoe đầy tò mò.
Chạy tới nhặt lên, thấy đó là một phong thư mỏng màu vàng nhạt, giấy có hoa văn chìm rất nhạt.
Không có niêm phong, không có ký hiệu, chỉ đơn giản như một lá thư của người qua đường để lại.
Diệp Linh ôm thư chạy tới trước mặt Hoa Vân, giọng trong trẻo:
“Sư tôn, lại có thư kìa! Có phải lại là thư bí mật không ạ?”
Hoa Vân hơi nhíu mày, đón lấy phong thư.
Tay áo khẽ phất, một tia chân khí mỏng quét qua, xác nhận không có dấu vết trận pháp hay ám toán nào.
Hắn mới chậm rãi mở thư ra.
Trong thư, chỉ có vài dòng ngắn ngủi:
“Khi trăng tròn treo trên đỉnh tháp, người hữu duyên tự biết đường.
Nếu không thấy trăng, cũng không cần bận tâm.
Một lần đi, một đời yên.”
Bên cạnh còn vẽ một hình ngọn tháp rất thô sơ, phía dưới là một dấu ấn mờ mịt không rõ hình dạng.
Hoa Vân đọc xong, ánh mắt sâu thẳm như hồ nước tĩnh lặng, chỉ nhàn nhạt gấp thư lại, nói với Diệp Linh:
“Chúng ta ăn sáng trước đã.”
Diệp Linh gật đầu cái rụp, ngoan ngoãn đi chuẩn bị.
Nàng cũng chẳng hỏi nhiều, vì trong lòng nàng, chỉ cần sư tôn quyết định thì tất cả đều là đúng.
Không khí trong phòng vẫn yên bình như thường, nhưng đâu đó bên ngoài, từng lớp sóng ngầm đã bắt đầu dao động.
“Hoa Vân lặng lẽ thu phong thư vào tay áo, dùng bữa sáng cùng Diệp Linh một cách thong thả như thường lệ.
Nàng đệ tử nhỏ vừa ăn vừa lén lút ngắm sư tôn, vẻ mặt tươi rói, như thể chẳng có chuyện gì trên đời có thể làm nàng bận tâm.
Ăn xong, Hoa Vân đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.
Ánh nắng đã dần lên cao, nhưng trong gió lặng lẽ mang theo một mùi hương kỳ lạ, không phải hương hoa hay lá cỏ, mà như mùi… tro bụi sau đám cháy rất xa.
Hắn khẽ gật đầu, đứng dậy, áo bào phất nhẹ.
“Đi thôi.”
Chỉ đơn giản hai chữ, Diệp Linh lập tức ríu rít chạy theo, ánh mắt long lanh tràn đầy tin tưởng.
Hai thầy trò không vội vàng.
Hoa Vân đi trước, Diệp Linh lon ton phía sau, thi thoảng còn nhặt vài chiếc lá đẹp bên đường nhét vào tay áo mình.
Con đường dẫn từ quán trọ ra ngoài thành không xa, nhưng càng đi, Diệp Linh càng cảm thấy bầu không khí có gì đó là lạ.
Ít người qua lại hơn hẳn thường ngày, những cửa hàng hai bên đường cũng đóng cửa im lìm.
Tới gần cổng thành, Hoa Vân chợt khựng lại.
Hắn ngẩng đầu nhìn về phía xa, một đỉnh tháp đá xám xịt, đơn độc đứng sừng sững nơi bãi đất trống, trông như đã tồn tại hàng trăm năm không ai đoái hoài.
Bên trên, mặt trời buổi sớm chiếu xuống, nhưng cái bóng của tháp thì đổ dài, lạnh lẽo, như nuốt trọn ánh sáng quanh nó.
Hoa Vân hơi híp mắt, chậm rãi nói:
“Đó là ngọn tháp trong thư.”
Diệp Linh nắm tay áo hắn, thì thào:
“Sư tôn… có người ở đó không?”
Hoa Vân không trả lời ngay, ánh mắt sâu thẳm như đang xuyên thấu bức tường đá xám xịt kia.
Một lúc lâu, hắn mới nhàn nhạt đáp:
“Đi đến gần sẽ biết.”
“Hai thầy trò từ từ tiến về phía ngọn tháp đá.
Càng đến gần, Diệp Linh càng cảm thấy lạnh buốt sống lưng, như có từng dòng khí âm u len lỏi quanh chân mình.
Nàng rụt vai, bước sát hơn vào cạnh Hoa Vân.
Tháp đá không lớn, cổng vào chỉ là một khung cửa hẹp phủ đầy rong rêu, dường như từ lâu đã chẳng ai bước qua.
Trên cánh cửa, có những dấu vết kỳ lạ, giống như từng có ai đó dùng máu vẽ lên những ký hiệu lộn xộn, giờ đã phai nhạt chỉ còn vệt màu sẫm.
Hoa Vân giơ tay, nhẹ chạm vào cánh cửa.
Ầm một tiếng thật khẽ, cánh cửa đá nặng nề tự động hé mở, để lộ bên trong một khoảng tối hun hút.
Hắn quay đầu, nhìn Diệp Linh, giọng bình thản:
“Đi sau ta, đừng rời xa.”
“Vâng, sư tôn!”
Diệp Linh nắm chặt lấy tay áo hắn, ánh mắt đầy tin tưởng.
Bên trong tháp cực kỳ lạnh.
Mỗi bước đi của họ, tiếng vang vọng kéo dài như thể không gian này rộng lớn vô cùng tận.
Ánh sáng lọt vào rất ít, chỉ đủ lờ mờ nhìn thấy những bức tượng đá đặt dọc theo hai bên tường.
Những bức tượng mang hình thù quái dị, có bức trông như người, có bức như thú, lại có bức không rõ là gì, mặt mày vặn vẹo, ánh mắt trống rỗng.
Diệp Linh run nhẹ, nhưng vẫn cố gắng bám theo sau.
Nàng tin, chỉ cần ở cạnh sư tôn, thì dù có rơi vào nơi tối tăm nhất cũng không cần sợ hãi.
Đi sâu vào trong, đột nhiên trước mặt họ xuất hiện một bệ đá tròn, cao ngang ngực người.
Trên bệ đặt một chiếc hộp gỗ đen kịt, nhỏ bằng lòng bàn tay, quanh thân khắc kín những phù văn cổ xưa.
Một lớp sương mỏng bao phủ quanh chiếc hộp, như đang bảo vệ hoặc giam cầm nó.
Hoa Vân dừng lại, ánh mắt bình thản nhìn chiếc hộp.
Diệp Linh cũng thò đầu ra nhìn, mắt mở to tò mò:
“Sư tôn… đây có phải là… chiếc hộp mà trong thư nhắc tới không?”
Hoa Vân gật đầu khẽ, không nói gì.
Hắn đưa tay ra, những đầu ngón tay như tỏa ra một luồng linh khí tinh thuần, nhẹ nhàng chạm vào phù văn bên ngoài hộp.
Ngay khi đầu ngón tay hắn chạm vào, cả chiếc hộp đột ngột phát ra một tiếng “cạch” nhỏ, rồi…
Một giọng nói lạnh lùng vang lên trong không gian trống trải:
“Kẻ mở hộp… phải trả giá.”
Diệp Linh giật mình, hốt hoảng nhìn quanh.
Nhưng Hoa Vân chỉ lặng lẽ, ánh mắt bình thản như nước hồ thu, không hề có chút dao động.
Hắn chỉ khẽ nhếch môi:
“Đã mở thì phải chịu.”
“Hoa Vân không hề do dự, chạm ngón tay vào trung tâm nắp hộp.
Một đạo ánh sáng mờ lóe lên, phù văn bên ngoài hộp như sống dậy, xoay chuyển một vòng rồi hóa thành tro bụi, biến mất giữa không trung.
Chiếc hộp phát ra tiếng “cạch” thật khẽ, hé mở.
Bên trong, không có vật báu nào sáng chói, cũng chẳng có linh thạch quý giá.
Chỉ có một mảnh giấy nhỏ, gấp lại ngay ngắn, đặt yên lặng trong lòng hộp.
Mảnh giấy ấy trông cũ kỹ đến mức vừa nhìn đã cảm giác như nó có thể tan thành bụi bất cứ lúc nào.
Diệp Linh nuốt nước bọt, thì thào:
“Sư tôn… bên trong chỉ có mỗi tờ giấy thôi sao?”
Hoa Vân không đáp, cẩn thận nhấc mảnh giấy lên.
Khi hắn mở ra, chữ viết hiện rõ trước mắt, từng hàng chữ nhỏ, mềm mại nhưng lộ vẻ gấp gáp:
“Nếu người mở được chiếc hộp này, tức là cơ duyên đã tới.
Tuy nhiên, xin hãy nhớ, đừng bao giờ tìm kiếm quá sâu.
Trong ba ngày tới, ở Quỷ Vực Phong, sẽ có một cánh cổng mở ra.
Chỉ kẻ có tâm trong sáng mới có thể bước vào mà không bị nuốt chửng.
Nếu lòng vướng bụi, ắt sẽ hồn tiêu phách tán.”
Cuối mảnh giấy, còn ghi thêm một dòng mờ nhòe:
“Nếu ngươi chọn đi, đừng quay đầu lại.”
Diệp Linh lặng người, mắt tròn xoe:
“Quỷ Vực Phong… là nơi rất đáng sợ mà! Sư tôn, người định đi thật sao?”
Hoa Vân chỉ bình thản gấp lại tờ giấy, đặt nó vào tay áo.
Hắn nhìn tháp đá trống trải, ánh mắt trầm tĩnh như nước giếng sâu:
“Không phải ta chọn đi. Mà là đã định sẵn phải đến.”
Diệp Linh nghe mà mơ hồ, chỉ biết lẽo đẽo theo sau khi Hoa Vân xoay người rời khỏi tháp.
Lúc rời đi, nàng vô thức quay đầu nhìn lại chiếc bệ đá và hộp gỗ trống rỗng.
Giữa bóng tối, dường như có một đôi mắt lặng lẽ theo dõi họ, rồi nhanh chóng tan biến như chưa từng tồn tại.
“Hoa Vân không chút do dự, dẫn Diệp Linh rời khỏi tháp đá.
Gió đêm quét qua sườn núi, mang theo hơi lạnh như cắt da.
Hai thầy trò lặng lẽ đi trong bóng tối, chỉ có tiếng bước chân chậm rãi vang vọng.
Đến khi sắp tới chân núi, Diệp Linh mới rụt rè hỏi:
“Sư tôn…