Chương 479: Quán Trọ Nhỏ Bên Hồ, Người Đợi Dưới Liễu
Lớp ngoài hộp có một tầng cấm chế, vừa khéo léo vừa chặt chẽ, đúng là loại phong ấn chỉ mở sau một khoảng thời gian nhất định.
Diệp Linh chớp chớp mắt, khẽ hỏi:
“Sư tôn, trong hộp có bảo vật sao?”
Hoa Vân khẽ đáp:
“Có thể có, cũng có thể có tai họa.”
Diệp Linh suy nghĩ một lúc, rồi nghiêm túc nói:
“Vậy chúng ta đợi ba ngày rồi hẵng mở, sư tôn.”
Hoa Vân gật đầu, ánh mắt sâu thẳm:
“Ừ. Lời hứa là đạo, không được thất tín.”
Diệp Linh ôm gối gật gù, trong lòng có một chút thấp thỏm nhưng lại có chút chờ mong.
Bên ngoài quán trọ, gió đêm lướt qua từng cánh cây, trong bóng tối sâu thẳm dường như có một ánh mắt xa xôi âm thầm dõi theo…
“Đêm buông xuống.
Trong gian phòng, Hoa Vân và Diệp Linh ngồi tĩnh tâm đối diện nhau. Ánh nến lay động, phản chiếu bóng họ lên vách tường.
Bỗng nhiên, ngoài cửa vang lên một tiếng gõ rất khẽ.
“cốc, cốc…”
Hoa Vân mở mắt, ánh mắt như hồ sâu.
Diệp Linh lập tức đứng dậy, tay đã đặt lên chuôi kiếm nhỏ bên hông, cảnh giác như một con thỏ con nghe thấy tiếng động lạ.
Hoa Vân chậm rãi bước đến cửa.
Chỉ thấy bên ngoài đặt một phong thư màu lam, không có người đưa, không có dấu vết.
Hắn nhặt phong thư lên, ánh mắt hơi nheo lại.
Diệp Linh tò mò ghé sát tới, khẽ hỏi:
“Sư tôn, ai gửi thư vậy ạ?”
Hoa Vân không đáp, mở phong thư ra xem.
Chỉ thấy bên trong là một tờ giấy mỏng, trên đó viết một dòng ngắn gọn bằng bút tích xa lạ:
“Đừng tin vào mắt mình. Người đến bên ngươi, không phải ai cũng thật lòng.”
Ngoài ra, không còn gì khác.
Hoa Vân im lặng rất lâu, sau đó đốt tờ giấy ngay trong lòng bàn tay.
Tro giấy tán đi như khói nhẹ, biến mất trong không khí.
Diệp Linh chớp mắt mơ màng:
“Sư tôn… Có chuyện lớn sao?”
Hoa Vân xoa đầu nàng, giọng bình thản:
“Không cần lo. Ta ở đây.”
Diệp Linh an tâm gật gật đầu, ôm gối ngồi xuống, hai mắt dần díu lại.
Bên ngoài trời đêm vẫn tối đen như mực, nhưng trong phòng, ngọn nến vẫn lặng lẽ cháy sáng.
“Chọn không chờ thêm nữa, Hoa Vân khẽ bước đến bên cạnh bàn, ánh mắt lướt qua chiếc hộp gỗ được đặt yên lặng từ nãy giờ.
Bỗng nhiên, mặt ngoài hộp xuất hiện một tia sáng mờ nhạt, chỉ trong khoảnh khắc rồi biến mất như chưa từng tồn tại.
Hoa Vân khẽ nhíu mày.
Diệp Linh, dù đang ngái ngủ, vẫn lập tức tỉnh táo, vội vàng ôm gối chạy tới bên cạnh sư tôn, nhỏ giọng hỏi:
“Sư tôn, cái hộp kia… sao lại kỳ lạ vậy ạ?”
Hoa Vân im lặng chốc lát, trầm ngâm rồi mới đáp:
“Không vội. Nó chưa thực sự mở ra. Cứ chờ thêm.”
Hai thầy trò lặng im, ánh mắt cùng dừng trên chiếc hộp gỗ như chờ đợi điều gì đó.
Một lúc sau, tiếng bước chân khe khẽ vang lên ngoài hành lang quán trọ.
Ai đó đang đến gần.
Nhưng kỳ lạ là tiếng bước chân rất nhẹ, như thể cố ý không muốn ai nghe thấy.
Diệp Linh nhỏ giọng thì thầm, tay nắm chặt vạt áo Hoa Vân:
“Sư tôn, có người…”
Hoa Vân gật nhẹ, ngón tay khẽ gõ nhịp lên bàn, vẻ mặt thản nhiên như không.
Trong lòng hắn đã ngầm vận chuyển linh lực, sẵn sàng ứng biến bất cứ lúc nào.
Cửa phòng khẽ kêu “cót két” như bị ai đó đẩy nhẹ.
Một tấm giấy mỏng được luồn vào từ khe cửa, nhẹ nhàng đáp xuống nền đất.
Diệp Linh vừa định chạy tới nhặt lên, nhưng Hoa Vân giơ tay ngăn lại.
Hắn bước tới trước, cúi xuống nhặt tấm giấy, mở ra xem.
Chỉ thấy trên giấy viết:
“Không nên giữ thứ không thuộc về mình. Nửa đêm, sẽ có kẻ đến lấy lại.”
Chữ viết xiêu vẹo, giống như được viết vội vàng.
Diệp Linh níu áo Hoa Vân, hoảng hốt thì thầm:
“Sư tôn… Chúng ta có cần chạy không ạ?”
Hoa Vân bình thản:
“Không cần. Cứ đợi.”
Diệp Linh tròn mắt nhìn hắn, trong lòng vừa kính phục vừa lo lắng.
Nhưng nàng ngoan ngoãn nghe lời, ôm gối ngồi yên bên cạnh, như một chú mèo nhỏ.
Đêm càng lúc càng sâu, mọi thứ ngoài kia như chìm vào bóng tối đặc quánh.
Nhưng trong gian phòng nhỏ, ngọn nến vẫn kiên cường cháy sáng, như một lời thách thức lặng lẽ với bóng đêm đang rình rập.
“Đêm dần trôi qua trong im lặng nặng nề.
Đúng vào lúc kim đồng hồ nước nhỏ tí tách báo hiệu nửa đêm, cửa sổ phòng Hoa Vân bất chợt bật mở.
Một cơn gió lạnh lùa vào, mang theo mùi hương lạ kỳ, không giống mùi cỏ cây cũng chẳng giống mùi khói lửa.
Diệp Linh hoảng hốt, vội núp sau lưng Hoa Vân, chỉ ló mỗi cái đầu nhỏ nhìn ra.
Hoa Vân đứng thẳng, ánh mắt sâu thẳm, vẫn ung dung như thường.
Ngoài cửa sổ, trong bóng đêm, một bóng người chậm rãi bước vào.
Y vận áo đen kín mít, mặt che khăn lụa, chỉ để lộ đôi mắt đen sâu hun hút.
Kẻ đó không nói một lời, chỉ đưa tay ra, hướng thẳng về phía chiếc hộp gỗ trên bàn.
Chiếc hộp, như bị dẫn dắt bởi một luồng sức mạnh vô hình, khẽ rung lên, rồi từ từ bay tới tay bóng đen.
Diệp Linh nhỏ giọng:
“Sư tôn… chúng ta làm gì bây giờ…?”
Hoa Vân khẽ đưa tay ra, chặn nàng lại, rồi nhẹ giọng đáp:
“Không cần làm gì.”
Bóng đen chạm tay vào chiếc hộp.
Nhưng ngay khoảnh khắc ấy, từ chiếc hộp đột ngột bùng lên một luồng sáng trắng như đâm thủng màn đêm.
Bóng đen khựng lại, tựa hồ không ngờ tới.
Ánh sáng đó bám chặt lấy y, khiến thân hình y trở nên mơ hồ, như muốn tan biến.
Một tiếng thét khẽ bật ra từ miệng kẻ áo đen, vô cùng khàn khàn:
“Không phải người… có thể lấy đi!”
Nói đoạn, bóng đen vội vàng buông tay, lùi nhanh ra ngoài cửa sổ, biến mất vào màn đêm như chưa từng tồn tại.
Chiếc hộp gỗ rơi “cạch” xuống đất, quay trở lại trạng thái bình thường, ánh sáng cũng tắt ngúm như chưa từng xuất hiện.
Trong phòng, chỉ còn lại tiếng gió khe khẽ và tiếng thở dồn dập của Diệp Linh.
Hoa Vân bình thản nhặt hộp lên, đặt lại trên bàn, rồi quay sang vỗ nhẹ đầu Diệp Linh, như an ủi.
Hắn thản nhiên nói:
“Không cần lo. Có những thứ… không phải muốn lấy là lấy được.”
Diệp Linh tròn mắt nhìn sư tôn, ánh mắt tràn đầy tín nhiệm và kính ngưỡng, ngoan ngoãn gật đầu như chim gật nước.
Đêm dài, nhưng lòng hai thầy trò lại vô cùng yên tĩnh.
“Sáng sớm hôm sau, ánh nắng dịu nhẹ chiếu qua ô cửa sổ, phủ lên cả căn phòng một tầng sáng mờ mờ ấm áp.
Diệp Linh ngáp một cái thật dài, dụi dụi mắt rồi ngơ ngác nhìn quanh.
Ký ức về chuyện đêm qua ùa về, khiến nàng lập tức bật dậy, chạy tới bên bàn.
Chiếc hộp gỗ vẫn nằm đó, im lìm, như thể tất cả những gì xảy ra chỉ là một giấc mơ.
Hoa Vân thì vẫn ngồi dựa vào ghế, mắt khẽ nhắm, thần sắc bình thản.
Nghe tiếng động, hắn từ tốn mở mắt, ánh nhìn như đã sớm đoán trước.
Diệp Linh ríu rít hỏi:
“Sư tôn, chiếc hộp này… thật sự có gì bên trong ạ?”
Hoa Vân khẽ vuốt cằm, không trả lời ngay.
Hắn đưa tay nhẹ nhàng mở nắp hộp.
Bên trong không còn trống rỗng như trước.
Một chiếc lệnh bài nhỏ màu ngọc xanh lấp lánh nằm lặng lẽ, phát ra tia sáng dịu nhẹ.
Trên mặt lệnh bài khắc một chữ “Vân” cực kỳ tinh xảo, phía sau là một hàng chữ nhỏ bé mà sắc bén:
“Không quên ban đầu, thuận theo thiên ý.”
Diệp Linh tròn mắt, thì thầm:
“Đẹp quá… nhưng là ý gì vậy ạ?”
Hoa Vân ngắm nghía lệnh bài một lát, rồi thu lại vào tay áo, nhẹ nhàng nói:
“Không cần hiểu, chỉ cần ghi nhớ.”
Diệp Linh gật đầu cái rụp, ánh mắt long lanh ngập tràn tín nhiệm.
Nàng đâu cần biết nhiều, chỉ cần sư tôn nói, nàng liền tin.
Ngoài cửa sổ, gió nhẹ thổi qua, mang theo hương thơm nhàn nhạt của hoa cỏ, báo hiệu một ngày mới lại bắt đầu.
Mọi thứ tưởng như bình lặng… nhưng trong lòng Hoa Vân lại khẽ gợn sóng, như thể định mệnh vừa âm thầm chuyển mình.