Chương 478: Phong Thư Truyền Mật Lệnh, Bích Lạc Nhai Chờ Đón
Lão giả bắt lấy, thần thức quét qua, lập tức nở nụ cười ranh mãnh:
“Được rồi, ta sẽ nói… nhưng chỉ có một câu thôi: Người thay thế, đã sớm ở bên cạnh ngươi rồi.”
Hoa Vân nghe xong, ánh mắt chợt trầm xuống.
“Bên cạnh ta?”
Lão giả cười ha hả, thu dọn sạp, nhanh như chớp biến mất trong đám người.
Hoa Vân đứng giữa dòng người hỗn loạn, trầm tư suy nghĩ.
Không ai thấy trong mắt hắn lúc này lóe lên một tia lạnh lẽo như băng tuyết.
“Hoa Vân thu hồi suy nghĩ, xoay người rời khỏi chợ đêm.
Bóng áo lam phiêu dật giữa phố phường như trôi lẫn vào sương mù, chẳng lưu lại chút dấu vết nào.
Chỉ một lát sau, hắn đã về tới quán trọ.
Mở cửa phòng, ánh mắt hắn lập tức quét một vòng.
Diệp Linh đang ngồi nghiêm chỉnh bên giường, hai tay ôm gối, bộ dạng như một tiểu tử ngoan ngoãn đợi thầy về.
Tên nam nhân bị trúng độc kia vẫn hôn mê, không có gì thay đổi.
Diệp Linh thấy Hoa Vân trở lại, vui mừng đứng bật dậy:
“Sư tôn, người đã về rồi!”
Hoa Vân gật đầu, ánh mắt bình tĩnh như nước.
Hắn lặng lẽ thi triển một pháp thuật nhỏ kiểm tra bốn phía, không có dấu vết động thủ, không có pháp trận nào lén cài đặt, mọi thứ vẫn y nguyên.
Hoa Vân đi tới bên giường, ngồi xuống, chậm rãi hỏi:
“Trong lúc ta đi, có ai đến gần đây không?”
Diệp Linh nhanh nhảu lắc đầu:
“Dạ không! Con canh kỹ lắm, không cho ai bén mảng tới gần!”
Hoa Vân trầm ngâm một chút, tay phải tùy ý vuốt nhẹ chuôi kiếm bên hông.
Tình huống hiện tại tạm thời yên ổn, nhưng câu nói kia của lão giả tại chợ đêm vẫn vang vọng trong đầu hắn:
“Người thay thế, đã sớm ở bên cạnh ngươi rồi.”
Bất luận thế nào, hắn cũng phải tự mình xác minh từng thứ một.
Hoa Vân quay đầu nhìn Diệp Linh, ánh mắt nhu hòa:
“Ngươi vất vả rồi.”
Diệp Linh cười toe toét:
“Không vất vả đâu ạ! Được đi theo sư tôn, con vui lắm!”
Nghe vậy, Hoa Vân nhè nhẹ thở dài trong lòng.
Tiểu tử này, tâm tư đơn giản, trong sáng như giấy trắng…
Bất kể thế giới bên ngoài có xoay chuyển thế nào, hắn tuyệt đối không để ai làm bẩn tâm hồn đó.
“Hoa Vân khẽ mỉm cười, đứng dậy, kéo nhẹ vạt áo khoác cho gọn gàng rồi ngồi trở lại ghế cạnh bàn.
Ánh mắt hắn lần nữa quét về phía Diệp Linh, thiếu nữ áo lam ngồi ngay ngắn, hai tay ôm gối nhỏ, khuôn mặt trong sáng ngẩng lên nhìn hắn, ánh mắt lấp lánh sự tin tưởng tuyệt đối.
“Diệp Linh.”
Hoa Vân gọi khẽ.
“Dạ!”
Diệp Linh vội vã đáp, giọng trong veo như suối đầu nguồn.
“Ngày mai, theo ta ra ngoài một chuyến.”
Giọng Hoa Vân bình thản, không mang theo bất kỳ áp lực nào.
Diệp Linh lập tức gật đầu lia lịa, mái tóc dài tung bay theo động tác:
“Vâng! Sư tôn đi đâu, con đi đó!”
Hoa Vân bật cười khẽ, thu lại nụ cười nơi khóe môi.
Hắn trầm ngâm giây lát, ánh mắt hơi tối lại.
Bên ngoài trông như bình yên, nhưng từng bước từng bước lại như có vô số lưỡi dao ẩn giấu trong bóng tối.
Nếu Diệp Linh đã đi theo hắn, hắn phải tuyệt đối đảm bảo nàng được an toàn.
Không thể để một chút sơ suất nào tồn tại.
Bởi vì Diệp Linh, là đệ tử duy nhất của hắn.
“Hoa Vân khẽ gật đầu, ánh mắt dịu lại.
Hắn đứng dậy, đi tới góc phòng lấy ra một bọc vải đơn giản, nhẹ nhàng đặt lên bàn.
“Đây là ít đan dược và phù lục. Ngươi mang theo bên mình, gặp bất trắc thì dùng.”
Giọng nói vẫn bình tĩnh như nước chảy, nhưng trong đáy mắt lại hiện lên tia nghiêm túc hiếm thấy.
Diệp Linh ngoan ngoãn gật đầu, hai tay nâng bọc vải như trân bảo, ôm sát vào lòng, đôi mắt sáng rỡ nhìn Hoa Vân.
“Con nhớ rồi, sư tôn!”
Hoa Vân trầm mặc một lúc, lại dặn:
“Không được rời khỏi ta quá ba bước. Nếu có ai gọi tên ngươi, trước khi ta cho phép, không được trả lời.”
Diệp Linh nghiêm túc gật đầu lần nữa, vẻ mặt như tiểu thú nhỏ được dặn dò kỹ lưỡng, hoàn toàn không có chút nghi ngờ nào.
Sự trong sáng và tin tưởng thuần khiết ấy khiến lòng Hoa Vân khẽ động, cảm giác như một phần thế giới lạnh lẽo của hắn, nhờ nàng mà ấm lại đôi chút.
Ngoài cửa sổ, màn đêm lặng lẽ phủ xuống, ánh trăng mờ nhạt như tấm khăn mỏng rũ trên đất trời.”
“Sáng hôm sau.
Ánh nắng sớm chiếu xuyên qua rèm cửa, trong căn phòng trọ nhỏ, Hoa Vân đã tỉnh dậy từ lâu, ngồi lặng lẽ trước bàn, chăm chú xem xét một mảnh ngọc giản nhỏ trong tay.
Đây là ngọc giản do liên minh gửi tới từ lâu, chỉ chờ đúng thời cơ mới có thể sử dụng.
Diệp Linh cũng dậy từ sớm, nàng mặc bộ váy lam giản dị, búi tóc lên gọn gàng, tay ôm thanh tiểu kiếm gỗ trân quý, vẻ mặt vừa khẩn trương vừa mong đợi.
Nàng cẩn thận đứng bên cạnh, nhìn Hoa Vân với đôi mắt sáng rỡ, không hề quấy rầy.
Hoa Vân thu ngọc giản lại, chậm rãi đứng lên:
“Đi thôi.”
“Dạ!”
Diệp Linh vội vàng chạy theo, gót giày nhỏ lạch cạch đuổi sát sau lưng hắn.
Hai thầy trò rời khỏi quán trọ, hòa vào dòng người đông đúc buổi sáng.
Thành trấn này có vẻ bình yên như mọi ngày, nhưng Hoa Vân biết rõ, trong cái yên tĩnh này, đang ngầm nổi sóng.
Đi được một đoạn, Hoa Vân bỗng nhiên dừng bước.
Ánh mắt hắn lướt qua một quầy hàng ven đường: một lão giả râu tóc bạc phơ, đang bày bán những vật phẩm kỳ lạ, toàn là hộp gỗ, hòm gấm, tráp ngọc…
Một chiếc hộp nhỏ trong số đó, thoáng có một luồng khí tức lạ lùng rất nhẹ, gần như không thể phát hiện.
Hoa Vân khẽ nheo mắt.
Diệp Linh thấy sư tôn dừng lại, cũng ngoan ngoãn dừng theo, nhỏ giọng hỏi:
“Sư tôn, người muốn mua hộp sao?”
Hoa Vân im lặng một lát, rồi gật đầu:
“Ừ, đi xem.”
Hai thầy trò tiến lại gần, lão giả kia ngẩng đầu lên, đôi mắt đục ngầu ánh lên tia sáng kỳ dị.
“Lão giả kia vừa thấy Hoa Vân bước tới, lập tức cười ha hả, giọng nói khàn khàn:
“Tiểu huynh đệ, có duyên a! Hôm nay ta có một món đặc biệt, chỉ tặng không bán, duy chỉ cần một điều kiện nho nhỏ…”
Diệp Linh nghiêng đầu, thì thầm:
“Sư tôn, người này lạ quá…”
Hoa Vân bình thản nhìn lão, không tỏ vẻ gì:
“Điều kiện gì?”
Lão giả nheo mắt, lấy từ dưới quầy ra một chiếc hộp gỗ đen kịt, đặt trước mặt Hoa Vân.
Trên bề mặt hộp khắc đầy những đường vân kỳ dị, mơ hồ có ánh sáng tím thẫm luân chuyển.
“Ngươi chỉ cần sau khi nhận lấy, trong ba ngày không được mở ra.”
Lão giả cười cười, giọng điệu như gió thoảng:
“Nếu mở, hậu quả tự gánh.”
Diệp Linh nghe mà căng thẳng, lôi lôi tay áo Hoa Vân:
“Sư tôn, hay là thôi đi…”
Nhưng Hoa Vân chỉ gật đầu:
“Được.”
Hắn đưa tay nhận lấy chiếc hộp.
Ngay khi ngón tay chạm vào, một luồng khí lạnh như băng lập tức truyền lên cổ tay, nhưng Hoa Vân mặt không đổi sắc, thu hộp vào trong túi trữ vật.
Lão giả mỉm cười sâu xa, phất tay áo, quầy hàng lập tức tan thành một làn khói nhẹ, lão cũng biến mất không dấu vết, tựa như chưa từng tồn tại.
Diệp Linh trợn tròn mắt:
“Sư tôn, vừa rồi… là tiên nhân sao?”
Hoa Vân lắc đầu:
“Không biết. Nhưng dù là ai, đã trao vật thì phải có đạo lý của nó.”
Diệp Linh ra vẻ hiểu mà không hiểu, ngoan ngoãn gật đầu.
Hai thầy trò tiếp tục hành trình, chiếc hộp kỳ lạ ấy, âm thầm tỏa ra những gợn sóng mơ hồ trong không khí.
“Trở về quán trọ, trời đã xế chiều.
Hoa Vân và Diệp Linh chọn một gian phòng yên tĩnh ở tầng hai. Diệp Linh sau khi ăn no thì ngồi xổm bên cửa sổ ngắm cảnh, đôi mắt sáng ngời đầy tò mò.
Còn Hoa Vân lấy chiếc hộp gỗ ra, đặt lên bàn.
Chiếc hộp yên tĩnh nằm đó, vân tím trên bề mặt như có như không trôi nổi.
Không khí trong phòng cũng dần trở nên trầm lắng.
Hoa Vân không vội mở. Hắn nhắm mắt ngồi thiền, thần thức quét qua chiếc hộp.