Chương 477: Bên Bờ Vọng Hư Hoa, Sát Cơ Ẩn Hiện
Rõ ràng khí tức rất nhạt, nhưng theo lý, hộp đã được cất giấu cẩn thận, không thể dễ dàng dò ra như vậy.
Như thể có ai đó cố ý để lại dấu vết…
Hoa Vân cẩn trọng tiến lại gần, không lập tức ra tay.
Hắn đứng ngoài quan sát, cảm nhận từng biến động nhỏ xung quanh.
Một lát sau, khi xác định không có cạm bẫy nào quá nguy hiểm, hắn mới từ từ tiến vào nhà kho.
Ánh mắt nhanh chóng dừng lại trên chiếc hộp nhỏ đặt trong góc.
Vỏ hộp bằng gỗ đàn hương, bên ngoài chạm khắc những hoa văn cổ xưa.
Khí tức u ám mơ hồ tỏa ra từ trong hộp, khiến người ta bản năng sinh ra cảm giác cảnh giác.
Hoa Vân ngồi xổm xuống, không vội vàng chạm vào.
Hắn lật tay lấy ra một chiếc khăn vải đặc chế, cẩn thận bao lấy chiếc hộp.
Nhưng ngay khoảnh khắc ấy
Vù!
Một luồng gió lạnh xẹt qua bên tai.
Hoa Vân phản ứng cực nhanh, xoay người tránh né, đồng thời tay áo phất nhẹ, đánh ra một luồng khí vô hình.
Bóng đen trong góc nhà kho bị ép phải hiện hình, là một người mặc áo đen, che kín mặt, chỉ để lộ đôi mắt sáng quắc như sói.
Người đó nhìn Hoa Vân, khẽ cười lạnh một tiếng, thân hình lóe lên, chuẩn bị đào tẩu.
Hoa Vân nhướng mày, không đuổi theo, chỉ lạnh nhạt thốt ra một câu:
“Chạy đi đâu?”
Một đạo phù văn đã sớm được hắn ném ra từ trước.
Bốn phía nhà kho lập tức sáng lên từng vệt ánh sáng nhàn nhạt, tạo thành một kết giới đơn giản, phong tỏa toàn bộ lối ra.
Kẻ áo đen khựng lại, ánh mắt ngưng trọng.
“Kẻ áo đen thấy lối ra bị phong tỏa, sắc mặt lập tức trầm xuống.
Hắn nhanh chóng vận công, toàn thân bốc lên khí tức u ám, mơ hồ có cảm giác như ma quỷ lượn quanh.
Chỉ tiếc, đối mặt với Hoa Vân, những chiêu trò ấy chẳng khác nào múa rìu qua mắt thợ.
Hoa Vân vẫn bình tĩnh đứng đó, ánh mắt hững hờ, như thể kẻ trước mặt chỉ là cơn gió nhẹ thổi qua.
Kẻ áo đen nghiến răng, phất tay xuất ra một đạo pháp quyết, định cưỡng ép phá kết giới.
Nhưng kết giới do Hoa Vân bố trí đâu phải loại bình thường.
Chỉ thấy ánh sáng xung quanh chớp lóe, phản ngược lại lực lượng của hắn, khiến toàn thân hắn chấn động, lảo đảo lùi về sau vài bước.
“Không biết tự lượng sức,” Hoa Vân lắc đầu, ánh mắt sắc bén như kiếm lạnh.
Hắn tung người lao tới, tay áo vung ra như rồng bay, chỉ trong nháy mắt đã áp sát.
Một chưởng mang theo nội lực tinh thuần giáng xuống, không cho đối phương cơ hội phản kháng.
Bốp!
Kẻ áo đen bị đánh bay đập vào vách nhà kho, miệng phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt tái nhợt.
Hắn trừng mắt nhìn Hoa Vân, ánh mắt vừa kinh hãi vừa không cam lòng.
Thân hình co rút lại như muốn tiếp tục vùng vẫy.
Hoa Vân không buông tha, thân ảnh chớp động, một tay điểm ra, bắn ra một đạo khí kình đánh thẳng vào huyệt đạo trên người đối phương.
Ngay lập tức, kẻ áo đen toàn thân cứng đờ, không thể cử động.
Hoa Vân bước tới, lạnh nhạt hỏi:
“Ngươi là ai? Tại sao lại ở đây?”
Kẻ áo đen mím môi, không nói lời nào.
Hoa Vân cũng không gấp, chỉ nhếch môi cười nhạt:
“Không nói? Không sao. Ta có cách khiến ngươi tự mình khai ra.”
Nói đoạn, hắn lấy ra một viên đan dược màu xám bạc, tỏa ra hàn khí mơ hồ.
Đó là một loại đan chuyên dùng để bức cung, người thường chỉ cần ngửi một hơi liền không chịu nổi đau đớn.
Kẻ áo đen thấy vậy, sắc mặt trắng bệch, ánh mắt thoáng run rẩy.
Nhưng trước khi Hoa Vân làm gì thêm, một tiếng bộp khẽ vang lên
Một chiếc túi nhỏ từ trên người kẻ áo đen rơi xuống đất, miệng túi hé mở, bên trong lấp ló thứ gì đó ánh lên ánh sáng yếu ớt.
Hoa Vân nhíu mày, cúi người nhặt lên.
Mở túi ra xem, trong đó…
Là một chiếc ngọc giản!
Hoa Vân lật ngọc giản trong tay, thần thức vừa quét qua, sắc mặt lập tức biến đổi.
Bởi vì bên trong ghi rõ:
“Kế hoạch thay thế.”
“Hoa Vân thu lại ngọc giản, ánh mắt trầm xuống.
Hắn phất tay, một đạo linh lực hóa thành dây xích trói kẻ áo đen lại, tiện tay nhấc hắn lên như nhấc một món đồ vô tri, rồi bước ra khỏi nhà kho.
Diệp Linh vẫn đứng đợi ở ngoài, thấy Hoa Vân xuất hiện, nàng reo lên:
“Sư tôn!”
Nhưng ánh mắt nhanh chóng chuyển sang kẻ áo đen bị trói như con gà luộc, nàng kinh ngạc thốt:
“Người… người này…”
Hoa Vân khẽ lắc đầu:
“Không cần hỏi nhiều. Trở về quán trọ trước đã.”
Diệp Linh ngoan ngoãn gật đầu, theo sát sau lưng hắn.
Trên đường, nàng cứ thỉnh thoảng liếc nhìn tên áo đen, trong lòng đầy thắc mắc nhưng không dám mở miệng.
Về đến quán trọ, Hoa Vân chọn một gian phòng yên tĩnh, bố trí thêm vài tầng cấm chế phòng ngừa bị nghe lén, rồi mới đặt kẻ áo đen xuống đất.
Ánh đèn lờ mờ chiếu lên khuôn mặt xám xịt của kẻ kia.
Hắn vẫn cố gắng cắn răng không nói, toàn thân run lên nhè nhẹ vì nội thương.
Hoa Vân khoanh tay đứng nhìn, lạnh nhạt hỏi:
“Ngươi có thể tự mình nói, hoặc ta sẽ dùng cách của ta.”
Kẻ áo đen mím môi, im lặng.
Hoa Vân cũng không vội, hắn chỉ khẽ búng tay một cái
Một luồng khí lạnh từ viên đan dược lúc nãy bốc lên, tràn ngập căn phòng.
Ngay lập tức, kẻ áo đen không kìm được, thân thể co giật, khuôn mặt vặn vẹo trong đau đớn.
Qua vài hơi thở, hắn rốt cuộc cũng mở miệng, giọng khàn khàn:
“Ta chỉ… chỉ phụng mệnh tới giao chiếc hộp đó… ta cũng không biết gì khác…”
Hoa Vân híp mắt:
“Giao cho ai?”
Kẻ áo đen run rẩy, lắc đầu:
“Không biết… thực sự không biết… chỉ nhận lệnh qua một phong thư, bảo đúng giờ đến điểm hẹn…”
Diệp Linh ở bên cạnh nhỏ giọng hỏi:
“Sư tôn, vậy còn chiếc ngọc giản thì sao?”
Hoa Vân đưa tay lật ra ngọc giản lần nữa, quét thần thức vào.
Lần này hắn xem kỹ hơn, ngoài ba chữ “Kế hoạch thay thế,” còn có thêm một câu mờ mờ bên dưới:
“Nếu thất bại, lập tức khởi động phương án hai, mục tiêu vẫn không đổi.”
Hoa Vân nhíu mày sâu hơn.
“Phương án hai?”
Kẻ áo đen nghe vậy, sắc mặt càng trắng bệch, như thể sắp ngất đi.
Hắn run rẩy lẩm bẩm:
“Không… không phải ta… ta không biết gì hết…”
Hoa Vân trầm ngâm một lúc, rồi phất tay.
Một đạo linh lực đánh vào huyệt ngủ của hắn, khiến kẻ áo đen ngất lịm.
Diệp Linh lo lắng hỏi:
“Sư tôn, vậy bây giờ chúng ta làm gì?”
Hoa Vân khẽ cười nhạt:
“Điều tra. Tìm ra kẻ đứng sau. Không thể để người ta dắt mũi mãi được.”
Ánh mắt hắn lạnh lẽo như sương giá.
Bầu không khí trong phòng chợt trở nên ngưng trọng.
“Hoa Vân suy nghĩ một lát, rồi quyết định tạm thời không hành động vội.
Hắn bảo Diệp Linh:
“Ngươi trông coi hắn. Không được để ai tiếp cận, cũng không được hỏi thêm gì. Chờ ta trở lại.”
Diệp Linh gật đầu:
“Dạ, sư tôn!”
Hoa Vân rời khỏi phòng, lặng lẽ đi xuyên qua hành lang quán trọ, rồi bước ra ngoài phố đêm.
Gió đêm thổi nhẹ, mang theo mùi hoa cỏ nhàn nhạt.
Ánh trăng lơ lửng trên cao, soi bóng hắn thành một vệt dài dưới đất.
Hắn nhắm thẳng hướng chợ đêm mà đi, nơi người mua bán tạp vật, tin tức và cả những món đồ kỳ quái không thể bày bán công khai.
Chợ đêm trong tu chân giới vốn hỗn loạn, nhưng cũng là nơi dễ dàng thu thập những tin tức “không ai nên biết.”
Hoa Vân chậm rãi bước qua từng gian hàng, thần thức mở rộng, lặng lẽ tìm kiếm.
Chỉ trong chốc lát, hắn đã dừng lại trước một sạp nhỏ, nơi một lão giả lưng còng đang bày bán mấy tấm da thú và vài viên ngọc nát.
Hoa Vân lạnh nhạt hỏi:
“Đại thúc, có tin tức gì liên quan đến ‘kế hoạch thay thế’ không?”
Lão giả híp mắt cười khặc khặc:
“Có chứ, nhưng giá cao lắm đó nha.”
Hoa Vân không nói gì thêm, chỉ tiện tay ném ra một cái túi trữ vật.