Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
Kiếm Sát

Bắt Đầu Đánh Dấu Mãn Cấp Khí Vận

Tháng 1 15, 2025
Chương 125. Đại kết cục hắn sẽ vì Thế Giới mang đến tai nạn Chương 124.
tan-the-hanh-trinh-cua-ta.jpg

Tận Thế: Hành Trình Của Ta

Tháng 4 30, 2025
Chương 3037. Số mệnh luân hồi chi chiến Chương 3036. Lấy thiên đạo phát thệ
phim-hong-kong-nha-giau-nhat-canh-sat-tien-nen-hoang-chi-thanh.jpg

Phim Hong Kong: Nhà Giàu Nhất Cảnh Sát, Tiền Nện Hoàng Chí Thành

Tháng 12 3, 2025
Chương 260: Đại kết cục, hạnh phúc kết cục Chương 259: Lương Chính Hiền dọa đến run lẩy bẩy (2)
de-nguoi-tiet-kiem-tien-nguoi-mot-mieng-thit-lam-sau-mon-an.jpg

Để Ngươi Tiết Kiệm Tiền, Ngươi Một Miếng Thịt Làm Sáu Món Ăn?

Tháng 3 6, 2025
Chương 145. Đại kết cục Chương 144. Cưỡi xe ba bánh lên núi, còn đuổi theo mô tô? Có lầm hay không a?
nhung-nam-kia-chung-ta-cung-mot-cho-chat-qua-tu-tien-gia.jpg

Những Năm Kia, Chúng Ta Cùng Một Chỗ Chặt Qua Tu Tiên Giả

Tháng 1 21, 2025
Chương 918. Lời cuối sách Chương 917. Bản hoàn tất cảm nghĩ
dau-tham-uyen-ma-long-cat-giu-nu-de-lam-no.jpg

Đầu Thâm Uyên Ma Long, Cất Giữ Nữ Đế Làm Nô

Tháng 1 20, 2025
Chương 181. Đại kết cục Chương 180. Thủ hạ
phu-gioi-chi-chu

Phù Giới Chi Chủ

Tháng mười một 22, 2025
Chương 1613: vạn giới quy tông, phù giới lại xuất hiện(Đã kết thúc) Chương 1612: diệt hồn thần quang
than-giao-he-vo-dao.jpg

Thần Giao Hệ Võ Đạo

Tháng 2 24, 2025
Chương 232. Hoàn thành cảm nghĩ Chương 231. Thế giới mới
  1. Tiên Lộ Kỳ Duyên
  2. Chương 476: Người Áo Xám
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 476: Người Áo Xám

Người cần tìm… tự nhiên sẽ lộ mặt.”

Hai người chọn một bàn khuất trong góc.

Tiểu nhị nhanh chóng bưng tới mấy món ăn nóng hổi.

Trong lúc Diệp Linh hì hụp ăn, Hoa Vân vẫn ung dung uống trà, ánh mắt nhắm hờ, thần thức lặng lẽ quét ra từng ngóc ngách trong quán.

Đột nhiên.

Một tiếng động rất nhỏ vang lên.

Từ phía cầu thang, một người áo xám, mang mặt nạ gỗ, lặng lẽ bước xuống.

Trên tay người đó… cầm theo một chiếc hộp gỗ đen tuyền, giống hệt với mô tả của chiếc “Nhanh” trong thư tín.

Hoa Vân mở mắt.

Nhưng hắn không lập tức hành động.

Diệp Linh cũng phát hiện ra.

Nàng cầm đũa, khẽ huých vào tay áo Hoa Vân, thì thầm:

“Sư tôn, người kia… có phải…”

Hoa Vân khẽ gật đầu:

“Ăn xong rồi tính.”

Diệp Linh mở to mắt ngạc nhiên, nhưng vẫn nghe lời, ra sức ăn nhanh hơn.

Người áo xám ngồi xuống một bàn gần cửa, lặng lẽ gọi một bình rượu và một ít thức ăn đơn giản, không giao tiếp với ai, càng không để lộ bất kỳ sơ hở nào.

Không khí, theo đó, ngưng đọng từng chút.

“Hoa Vân nhấp một ngụm trà, không vội không chậm, ánh mắt khẽ chuyển, nhẹ nhàng như mây bay.

Hắn không nóng nảy, chỉ ngồi đó, như thể mọi chuyện đã nằm gọn trong lòng bàn tay.

Diệp Linh nuốt vội miếng bánh, hạ giọng hỏi:

“Sư tôn… chúng ta có cần… giành trước không?”

Hoa Vân bình thản:

“Không cần. Người kia không giữ được lâu.”

Quả nhiên

Ngay khi người áo xám vừa nâng chén rượu, một bóng đen từ phía sau đột ngột ập tới!

Nhanh như tia chớp, một luồng phong nhận sắc bén bắn thẳng vào bàn tay đang cầm chiếc hộp!

“Ầm!”

Chiếc hộp bị chấn động rơi xuống đất, lăn lông lốc giữa đại sảnh.

Mọi người trong quán chưa kịp phản ứng thì hai bóng người đã lao đến tranh đoạt!

Hoa Vân vẫn chưa động.

Chỉ có Diệp Linh mở to mắt, vẻ mặt vừa sợ hãi vừa phấn khích.

Nàng thấp giọng thì thào:

“Sư tôn, có nên… tranh luôn không?”

Hoa Vân khẽ nhướng mày:

“Không vội. Cứ nhìn tiếp.”

Quả nhiên

Hai kẻ tranh đoạt vừa va chạm, thì từ bốn phía lại có thêm mấy bóng người khác nhảy ra!

Trong nháy mắt, chiếc hộp trở thành tiêu điểm của một cuộc hỗn chiến.

Kiếm khí, chưởng phong, đao quang… đan xen thành một mảnh hỗn loạn.

Trong lúc tất cả còn đang giao đấu ác liệt, chiếc hộp… lại bị một luồng lực vô hình khẽ hút đi, nhẹ nhàng trôi về phía Hoa Vân.

Giống như nước chảy về biển.

Không ai kịp nhận ra.

Diệp Linh mắt tròn mắt dẹt, suýt chút nữa reo lên, may mà kịp che miệng.

Nàng nhìn Hoa Vân bằng ánh mắt cực kỳ sùng bái.

Hoa Vân chỉ khẽ nói:

“Ăn xong, đi.”

Hắn nhẹ nhàng thu chiếc hộp vào tay áo, bình thản đứng dậy, dẫn Diệp Linh rời quán trọ qua cửa sau.

Phía sau lưng, tiếng gào thét, tiếng binh khí giao nhau vẫn còn vang vọng không dứt…

“Về đến phòng trọ, Hoa Vân phất tay một cái, bố trí một tầng cấm chế đơn giản ngăn cách bên ngoài.

Diệp Linh ngoan ngoãn ngồi xếp bằng trên giường nhỏ, hai mắt sáng lấp lánh nhìn Hoa Vân.

Chiếc hộp được đặt lên bàn, vẫn còn nguyên vẹn, không hề bị phá giải.

Hoa Vân trầm ngâm một chút, sau đó từ tay áo lấy ra một đạo phù lục, nhẹ nhàng dán lên hộp.

Ánh sáng phù lục vừa lóe lên, cơ quan trong hộp lập tức tan rã, nắp hộp hé mở.

Bên trong

Một tấm lệnh bài bằng ngọc xanh biếc, hoa văn cổ xưa uốn lượn, như ẩn chứa linh vận tự nhiên.

Cùng với nó là một mảnh giấy nhỏ, gấp làm tư.

Hoa Vân cầm mảnh giấy lên xem trước.

Trên giấy viết vắn tắt vài dòng chữ, vẫn là nét chữ quen thuộc của liên minh:

“Đây là lệnh bài vào ‘Tàng Cổ Các’.

Giữ kín, không để ai phát hiện.

Hạn trong ba ngày tới, tiến vào tầng thứ nhất.

Lấy đi vật được đánh dấu bằng pháp ấn màu lam.

Không gây chú ý.

Không làm hư hại các vật phẩm khác.

Không thành công, tự hổ thẹn mà chết đi.”

Bên dưới còn vương chút khí tức phong cấm, rõ ràng đề phòng người ngoài đọc trộm.

Diệp Linh ló đầu nhìn, thấy Hoa Vân trầm mặc liền rụt cổ lại, nhỏ giọng hỏi:

“Sư tôn… cái đó… nguy hiểm không ạ?”

Hoa Vân khẽ cười, gập mảnh giấy lại, đáp:

“Không phải nguy hiểm… chỉ cần không tham lam là được.”

Nói rồi, hắn cẩn thận thu lệnh bài vào trong ngực.

Ánh mắt trầm ổn như thường, dường như đã có dự tính sẵn.

Diệp Linh thấy vậy, cũng không hỏi thêm, chỉ ngồi im lặng bên cạnh, thỉnh thoảng lén liếc trộm Hoa Vân, trong lòng ngập tràn sự ngưỡng mộ.

“Hoa Vân trầm ngâm một lát, sau đó đứng dậy, lấy từ trong túi trữ vật ra một bộ áo choàng màu xám nhạt, phủ thêm một lớp cấm chế che dấu khí tức.

Động tác của hắn vô cùng cẩn thận, từ trang phục, pháp khí cho đến lộ tuyến di chuyển đều suy xét kỹ càng, không để lộ chút sơ hở nào.

Diệp Linh tò mò nhìn, thấy sư tôn lấy ra từng món từng món, còn không quên kiểm tra kỹ lưỡng, liền nhịn không được nhỏ giọng hỏi:

“Sư tôn… có cần đồ đệ giúp gì không ạ?”

Hoa Vân khẽ liếc nàng một cái, ánh mắt dịu đi:

“Ngươi chỉ cần ngoan ngoãn ở lại đây, đừng chạy loạn là tốt rồi.”

Diệp Linh vội gật đầu như gà mổ thóc, hai tay ôm đầu gối, bộ dạng ngoan ngoãn ngồi bên giường.

Chuẩn bị xong, Hoa Vân ngồi xuống ghế, lấy ra một tấm bản đồ nhỏ, trên đó đánh dấu vị trí ‘Tàng Cổ Các’ và các tuyến đường phụ cận.

Hắn nhắm mắt lại, bắt đầu lặng lẽ ghi nhớ trong đầu.

Trong phòng trọ, ngoài tiếng hô hấp nhẹ nhàng của Diệp Linh, không còn bất kỳ âm thanh nào khác.

Không khí dường như cũng trở nên ngưng đọng, trầm ổn như mặt hồ không gợn sóng.

Một canh giờ sau, Hoa Vân mới từ từ mở mắt, ánh nhìn sắc bén như kiếm đã được mài bén đến cực hạn.

Hắn đứng dậy, phủ thêm áo choàng xám, quay đầu dặn dò:

“Diệp Linh, ta ra ngoài một chuyến. Ngươi nhớ kỹ lời ta, ở yên trong phòng, không mở cửa, không nghe ai gọi, không tùy tiện trả lời.”

Diệp Linh đứng bật dậy, ngoan ngoãn dạ một tiếng:

“Vâng ạ! Đồ đệ nhất định sẽ nghe lời!”

Hoa Vân mỉm cười nhạt, vươn tay xoa đầu nàng một cái, sau đó xoay người, lặng lẽ biến mất vào màn đêm mờ ảo.

“Bóng đêm phủ xuống, trong thành trấn dần thưa người qua lại. Hoa Vân lẫn vào dòng tối tăm, bước chân nhẹ như mèo, từng bước tiếp cận khu vực ngoài Tàng Cổ Các.

Nơi này được canh phòng nghiêm ngặt, bốn phía đều có tu sĩ tuần tra. Nhưng với tu vi cùng thân pháp của Hoa Vân, việc tránh khỏi tầm mắt bọn họ không quá khó khăn.

Hắn men theo con hẻm nhỏ tối om, dưới lớp áo choàng xám, khí tức hoàn toàn thu liễm.

Không tiếng động, không dấu vết, tựa như một bóng ma.

Chỉ trong chốc lát, Hoa Vân đã tới gần bức tường sau của Tàng Cổ Các.

Nơi này ít người chú ý nhất, cũng là điểm yếu nhất trong hệ thống phòng ngự.

Hắn dừng lại, yên lặng quan sát một hồi, sau đó lấy ra một tấm phù lục màu xanh nhạt, “Ẩn Hình Phù”.

Dán phù vào người, cả thân hình hắn liền trở nên mờ nhạt như ẩn như hiện.

Tiếp đó, Hoa Vân vận lực vào mũi chân, nhẹ nhàng nhảy vọt lên, vượt qua bức tường cao hơn ba trượng như một làn khói.

Rơi xuống bên trong, hắn quét mắt một vòng.

Khu vực này vắng vẻ, phần lớn là kho chứa những vật phẩm bị lãng quên, ít người ra vào.

Theo như tin tức từ mật thư, chiếc hộp kia được giấu tạm trong một gian nhà kho cũ phía Tây.

Không chậm trễ, Hoa Vân nhanh chóng di chuyển theo trí nhớ.

Chỉ một lát sau, trước mặt hắn hiện ra một căn nhà kho nhỏ, cửa sổ đã mục nát, cỏ dại mọc đầy.

Bên trong tối om, nhưng thần thức quét qua, hắn phát hiện một luồng khí tức rất yếu, đó chính là khí tức của chiếc hộp.

Hắn nhíu mày.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

dien-roi-giao-su-cho-ta-sinh-tam-bao-thai.jpg
Điên Rồi, Giáo Sư Cho Ta Sinh Tam Bào Thai
Tháng 4 9, 2025
ngu-thu-gia-toc-ta-co-mot-ban-van-linh-do-giam
Ngự Thú Gia Tộc: Ta Có Một Bản Vạn Linh Đồ Giám
Tháng 12 28, 2025
thuc-son-treo-may-tram-nam-xuat-the-da-la-kiem-tien.jpg
Thục Sơn: Treo Máy Trăm Năm, Xuất Thế Đã Là Kiếm Tiên
Tháng 2 7, 2026
vo-cuong.jpg
Vô Cương
Tháng 12 12, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP