Chương 475: Tìm Vật Cũ
Hoa Vân đứng sau lưng, chắp tay nhìn, giọng nhàn nhạt:
“Ngươi định bế nó về trấn à?”
Diệp Linh dừng lại, thở phì phò, vẻ mặt ấm ức:
“Không phải! Muốn tìm vật cũ mà!”
Hoa Vân ung dung tiến tới, tay áo khẽ phẩy.
Ầm.
Một luồng kình khí nhẹ nhàng đẩy tảng đá lệch sang một bên, lộ ra mặt đất phía dưới.
Diệp Linh nhanh chóng quỳ xuống, cào cào đất, mắt sáng như sao.
Chỉ chốc lát, nàng chạm phải thứ gì đó cứng cứng.
Là một chiếc hộp gỗ nhỏ, cũ kỹ, bám đầy bụi đất, khóa đồng đã hoen gỉ.
Diệp Linh ôm chiếc hộp, hí hửng quay đầu lại:
“Sư tôn! Tìm được rồi!”
Hoa Vân gật nhẹ đầu:
“Xem thử đi.”
Diệp Linh hai mắt sáng bừng, tay run run mở nắp hộp.
Cạch.
Bên trong, không phải vàng bạc châu báu gì, chỉ có một chiếc nhẫn ngọc đơn sơ, bên trên khắc một ký hiệu kỳ lạ, cùng một mảnh giấy nhỏ khác được gấp ngay ngắn.
Diệp Linh ngẩn ra:
“Chỉ… chỉ có thế này thôi hả?”
Hoa Vân im lặng, cúi xuống cầm lấy mảnh giấy mở ra đọc.
Dòng chữ trên giấy viết:
“Vật này là tín vật. Ai cầm sẽ chịu lời nguyền: Không được phản bội, không được tham lam, không được hại người vô cớ.”
Diệp Linh nghiêng đầu:
“Sư tôn, có nên đeo thử không?”
Hoa Vân thản nhiên:
“Không hiểu thì đừng động vào bừa bãi.”
Diệp Linh lập tức ngoan ngoãn gật đầu, cẩn thận ôm lại chiếc hộp, giống như đang giữ một bảo vật cực kỳ quý giá.
“Hoa Vân nhẹ nhàng phủi lớp bụi trên chiếc nhẫn ngọc, ánh mắt sâu thẳm như đang cân nhắc điều gì.
Diệp Linh hai tay ôm chiếc hộp, đôi mắt đen láy tràn đầy tò mò, nhưng vẫn ngoan ngoãn không dám làm liều.
Bốn phía, gió bỗng thổi mạnh hơn.
Giữa tiếng gió, một tiếng động nhẹ vang lên, như tiếng cành cây bị đạp gãy.
Hoa Vân không quay đầu lại, chỉ thản nhiên nói:
“Ra đi.”
Một bóng người khoác áo choàng đen từ trong bụi cỏ chậm rãi bước ra. Hắn không nói lời nào, chỉ lẳng lặng nhìn chằm chằm vào chiếc hộp trên tay Diệp Linh.
Diệp Linh theo bản năng núp ra sau lưng Hoa Vân, ôm hộp chặt hơn.
Người áo đen trầm giọng:
“Thứ đó… để lại.”
Hoa Vân liếc nhìn hắn, giọng bình thản:
“Ngươi biết vật này là gì?”
Người áo đen không đáp, chỉ từ từ rút ra một thanh đoản đao, sát khí lặng lẽ tràn ra.
Diệp Linh thì thào:
“Sư tôn… hắn hình như muốn đánh nhau!”
Hoa Vân khẽ gật đầu, chắp tay sau lưng:
“Vậy thì không cần khách sáo.”
Người áo đen tung người lao đến, tốc độ cực nhanh, đoản đao lóe hàn quang như tia chớp!
Trong chớp mắt
Hoa Vân chỉ nhẹ nhàng nghiêng người, hai ngón tay kẹp lấy lưỡi đao đang phóng tới!
Xoẹt!
Thanh đoản đao rung lên bần bật, không thể tiến thêm nửa tấc nào.
Người áo đen kinh hãi chưa kịp phản ứng thì đã thấy trước mắt hoa lên, một chưởng vỗ thẳng vào ngực hắn!
Ầm!
Cả người áo đen bay ngược ra xa, đập mạnh vào tảng đá lớn, nằm im không dậy nổi.
Diệp Linh tròn mắt há hốc mồm, thốt lên:
“Sư tôn lợi hại quá!”
Hoa Vân bình thản phẩy tay áo, dặn:
“Đi thôi.”
Diệp Linh ôm chiếc hộp, tung tăng chạy theo sau, trong lòng vừa sợ vừa vui như mở hội.
Hai thầy trò rảo bước trở về quán trọ.
Trên đường, Diệp Linh chớp mắt hỏi nhỏ:
“Sư tôn, cái nhẫn kia… rốt cuộc là thứ gì vậy?”
Hoa Vân trầm ngâm một lúc, đáp khẽ:
“Chưa rõ. Nhưng chắc chắn không đơn giản.”
Diệp Linh nghiêng đầu suy nghĩ, rồi hớn hở:
“Không sao, có sư tôn ở đây, cái gì cũng không đáng sợ!”
Hoa Vân nhìn nàng, chỉ khẽ gật đầu.
Gió nhẹ thổi qua, cuốn theo tiếng cười trong sáng của Diệp Linh, vang vọng suốt cả con đường vắng.
“Về tới quán trọ, Hoa Vân và Diệp Linh chọn một gian phòng yên tĩnh phía sau cùng, đóng kín cửa sổ, đốt hương an thần để che giấu khí tức.
Diệp Linh ôm chiếc hộp, ngồi xếp bằng đối diện Hoa Vân, ánh mắt long lanh chờ đợi.
Hoa Vân lấy ra chiếc nhẫn ngọc, lật qua lật lại quan sát một lúc.
Nhẫn trông rất bình thường, không có trận pháp phức tạp cũng không ẩn chứa linh khí quá mạnh. Nhưng… lại có một tầng cảm giác như hư như thực, khó phân biệt thật giả.
“Sư tôn, mình mở thử không?” Diệp Linh thì thầm, giọng khẽ khàng như sợ làm kinh động thứ gì đó.
Hoa Vân gật đầu:
“Cẩn thận một chút.”
Diệp Linh nghe vậy lập tức ngồi nghiêm chỉnh, hai tay nâng chiếc hộp đặt lên bàn, khẽ hít một hơi, từ từ mở nắp.
Lạch cạch.
Nắp hộp bật ra, bên trong không có bảo vật lóa mắt như nàng nghĩ, chỉ có một mảnh ngọc bội nho nhỏ, màu trắng thuần khiết, mặt trên khắc một chữ duy nhất: “Trì” (遲, Chậm).
Diệp Linh ngây ra:
“Hả… chỉ vậy thôi ạ?”
Hoa Vân nhíu mày, cầm miếng ngọc lên xem xét kỹ lưỡng. Ngọc bội không có dao động linh lực, cũng chẳng mang theo uy áp kỳ dị nào. Nó trông y hệt như một món đồ bình thường mà bất cứ ai cũng có thể có.
Nhưng trực giác của Hoa Vân nói với hắn:
Tuyệt đối không thể xem nhẹ thứ này.
Trong lúc Hoa Vân đang suy nghĩ, bỗng nhiên
Soạt!
Từ trong khe ngọc, một dòng chữ nhỏ mờ mờ hiện ra, như được ai đó khắc vào bằng ý niệm:
“Muộn một khắc, mọi thứ liền thay đổi.
Mau tìm kẻ giữ ‘Nhanh’.”
Hoa Vân trầm ngâm, ánh mắt trầm xuống.
Diệp Linh chớp chớp mắt, không hiểu gì nhưng vẫn nhỏ giọng hỏi:
“Sư tôn, có phải… mình lại phải đi tìm ai đó không ạ?”
Hoa Vân gật đầu:
“Ừ.
Lần này… có lẽ nguy hiểm hơn trước.”
Diệp Linh bặm môi, ngồi thẳng lưng, bàn tay nhỏ siết chặt mép áo:
“Đệ tử không sợ! Sư tôn đi đâu, đệ tử theo đó!”
Hoa Vân khẽ gật đầu, ánh mắt như cười nhẹ.
Ngoài cửa sổ, gió đêm lại nổi lên, mang theo mùi cỏ cây nồng đậm, như đang thì thầm báo hiệu cho một chuyến hành trình mới sắp bắt đầu.
“Đêm ấy, Hoa Vân và Diệp Linh nghỉ lại trong phòng, không ai bước ra ngoài.
Đến nửa đêm, khi Diệp Linh đã tựa đầu vào tay áo Hoa Vân ngủ say, bên ngoài hành lang bỗng vang lên những tiếng bước chân rất nhẹ, như lướt trên mặt đất.
Hoa Vân mở mắt, không động đậy.
Chỉ có ánh mắt sắc bén như điện quét về phía cửa.
Một lát sau, một mảnh giấy nhỏ trượt qua khe cửa, rơi xuống đất, im lặng như chưa từng có ai đến gần.
Hoa Vân vươn tay nhặt lên.
Trên tờ giấy chỉ có một dòng chữ nguệch ngoạc:
“Người giữ ‘Nhanh’ đang ở sát bên. Đừng động.”
Hoa Vân khẽ cau mày.
Sát bên? Nghĩa là… trong quán trọ này?
Diệp Linh ngủ say không biết gì, khuôn mặt nhỏ nhắn tựa như mèo con, an tĩnh mà thuần khiết.
Hoa Vân cẩn thận gấp tờ giấy, nhét vào tay áo.
Hắn không cần phải hoang mang.
Bởi vì, từ lúc nhận mật lệnh đầu tiên, hắn đã hiểu rõ, bất luận tình thế thay đổi ra sao, chỉ cần giữ vững tâm mình, thiên hạ loạn đến đâu cũng không thể động đến một cọng tóc của hắn và Diệp Linh.
Ngoài cửa sổ, tiếng gió đã ngừng.
Chỉ còn tiếng hương đốt nhè nhẹ, phảng phất trong gian phòng ấm áp.
Sáng hôm sau.
Diệp Linh vươn vai tỉnh dậy, nhìn Hoa Vân bằng ánh mắt long lanh:
“Sư tôn, hôm nay mình làm gì ạ?”
Hoa Vân khẽ cười:
“Đi ăn sáng trước đã, rồi tìm người.”
Diệp Linh gật đầu như gà con mổ thóc, nhanh chóng chỉnh trang lại y phục, trong lòng tràn ngập mong đợi đối với hành trình mới.
“Hoa Vân cùng Diệp Linh xuống lầu.
Quán trọ vào buổi sáng khá náo nhiệt, người đến người đi tấp nập, nhưng cũng không thiếu những kẻ lặng lẽ ngồi một góc, che kín diện mạo.
Ánh mắt Hoa Vân đảo qua từng người một, nhẹ nhàng nhưng sắc bén, như gió thổi qua mặt hồ mà không khuấy động.
Diệp Linh thì chẳng lo nghĩ gì, vừa đi vừa lắc lư, thỉnh thoảng còn nhìn trái nhìn phải, tò mò đủ thứ.
Nàng nhón chân thì thầm bên tai Hoa Vân:
“Sư tôn, hay chúng ta hỏi thăm thử? Người giữ ‘Nhanh’ có khi nào cũng đang ăn sáng không?”
Hoa Vân khẽ lắc đầu:
“Không cần hỏi.