Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
nhan-to.jpg

Nhân Tổ

Tháng 1 9, 2026
Chương 822: Ngoại truyện. Chương 821: Hạt giống nảy mầm - Đại Kết Cục.
ta-gap-qua-long.jpg

Ta Gặp Qua Long

Tháng 1 31, 2026
Chương 176: Ngươi lúc nào thì đào thải? 【 cầu nguyệt phiếu! 】 Chương 175: Van cầu các ngươi nhìn một chút ta 【 cầu nguyệt phiếu! 】
ta-godzilla-cau-tai-ky-cambri-tien-hoa-nam-uc-nam.jpg

Ta Godzilla, Cẩu Tại Kỷ Cambri Tiến Hóa Năm Ức Năm

Tháng 2 10, 2026
Chương 266: Nhân loại bài hát ca tụng cùng Vĩnh Hằng Mothra! Màu đen mặt trời trở về, thiên khiển giáng lâm! (5) Chương 266: Nhân loại bài hát ca tụng cùng Vĩnh Hằng Mothra! Màu đen mặt trời trở về, thiên khiển giáng lâm! (4)
fbi-than-tham

F B I Thần Thám

Tháng mười một 16, 2025
Chương 847 Mona mang thai, tàn cuộc Chương 846 Mona phụ thân tình huống, điện thoại
ta-that-khong-phai-tuyet-the-hung-ma.jpg

Ta Thật Không Phải Tuyệt Thế Hung Ma

Tháng 2 5, 2026
Chương 122: Nơi đây có long-2 Chương 122: Nơi đây có long
ky-uc-thuong-khung.jpg

Ký Ức Thương Khung

Tháng 1 17, 2025
Chương Hồi 277: Đoạn kết Chương Hồi 276: Bay về phía vũ trụ
gia-toc-truong-sinh-tu-cuoi-lan-gia-qua-phu-bat-dau

Gia Tộc Trường Sinh: Từ Cưới Lân Gia Quả Phụ Bắt Đầu

Tháng 10 19, 2025
Chương 75: Chương cuối ( Thái giám cảm nghĩ ) Chương 74: Truy tinh đạp nguyệt
toan-dan-sang-the-chi-co-ta-the-gioi-la-khong-the-dien-ta

Toàn Dân Sáng Thế: Chỉ Có Ta Thế Giới Là Không Thể Diễn Tả

Tháng mười một 4, 2025
Chương 809: Nguyên lai, ta chính là không thể diễn tả! Chương 808:
  1. Tiên Lộ Kỳ Duyên
  2. Chương 474: Thử Trà
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 474: Thử Trà

Diệp Linh đưa tay nhận, hai mắt sáng bừng:

“Thơm quá!”

Nàng vừa định uống, thì Hoa Vân đã đưa tay chắn lại, nhẹ giọng:

“Để ta thử trước.”

Diệp Linh lập tức buông chén trà, ngoan ngoãn ngồi im, ánh mắt chớp chớp nhìn Hoa Vân như một chú mèo nhỏ.

Hoa Vân bưng chén trà, đưa lên mũi ngửi một hơi, thần sắc không đổi, nhấp nhẹ một ngụm, rồi mới gật đầu:

“Không sao.”

Diệp Linh lúc này mới vui vẻ uống một hơi hết sạch, rồi cười tít mắt:

“Ngon lắm sư tôn ơi!”

Ông lão chỉ mỉm cười, ánh mắt thâm sâu như hồ nước tĩnh lặng.

Một lúc sau, ông mới từ tốn lên tiếng:

“Hai vị, người hữu duyên nếu đã đến đây, xin hãy nhận lấy một phần lễ vật nhỏ.”

Nói rồi, ông lấy ra một phong thư niêm kín, đặt lên bàn, đẩy về phía Hoa Vân.

“Hoa Vân nhìn phong thư trước mặt, ngón tay khẽ gõ nhẹ lên mặt bàn.

Diệp Linh tò mò, ánh mắt dán chặt vào phong thư, nhỏ giọng:

“Sư tôn… mở ra xem đi?”

Hoa Vân trầm ngâm một chút, rồi gật đầu. Hắn đưa tay cầm lấy phong thư, bóc nhẹ lớp niêm phong.

Bên trong chỉ có một mảnh giấy nhỏ, trên đó viết vài dòng ngắn gọn bằng nét chữ bay bướm:

“Người hữu duyên, khi gió đông thổi qua trúc rừng, có vật sẽ rơi xuống. Lấy được thì thành, bỏ lỡ thì mất. Không cưỡng cầu.”

Hoa Vân nhíu mày, ánh mắt tối lại một chút.

Diệp Linh ghé sát vào, lẩm nhẩm đọc theo, rồi tròn mắt hỏi:

“Ý là sao vậy sư tôn?”

Hoa Vân khẽ lắc đầu:

“Chưa rõ.”

Ông lão bên cạnh chỉ mỉm cười bí ẩn, không giải thích thêm.

Hoa Vân trầm ngâm một lát, rồi đứng dậy, chắp tay nói:

“Đa tạ.”

Ông lão gật đầu, tay chậm rãi thu dọn ấm trà như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Diệp Linh tung tăng theo sau Hoa Vân, ra khỏi quán trà, nàng vẫn còn vừa đi vừa thắc mắc:

“Sư tôn, vậy chúng ta phải đợi gió đông thổi qua trúc rừng sao?”

Hoa Vân nhẹ nhàng đáp:

“Ừ.”

Hắn nhìn về phía cánh rừng trúc xa xa, trong lòng như có dự cảm mơ hồ, rằng chuyến đi lần này, sẽ có biến cố…

Nhưng cho dù thế nào, chỉ cần Diệp Linh còn an ổn, hắn cũng không màng mọi thứ khác.

Ánh nắng vàng nhạt phủ lên hai bóng dáng song hành.

Một người áo trắng như tuyết, bước đi ung dung.

Một người váy xanh nhẹ nhàng, líu ríu như chim nhỏ.

Tựa như tất cả bão giông đều không thể chạm đến họ.

“Hoa Vân và Diệp Linh quay trở về quán trọ, thuê một gian phòng đơn giản.

Diệp Linh ngồi bên cửa sổ, tay chống cằm, nhìn ra ngoài trời. Mùa này gió đông chưa tới, chỉ có những cơn gió nhẹ lướt qua như ve vuốt.

“Sư tôn, khi nào thì gió đông mới thổi vậy?” nàng chớp chớp mắt hỏi.

Hoa Vân thong thả lau kiếm, bình tĩnh trả lời:

“Không cần vội. Khi đúng thời khắc, gió tự nhiên sẽ đến.”

Diệp Linh gật gù ra vẻ hiểu, rồi lại tò mò hỏi tiếp:

“Vậy… khi gió thổi qua, vật gì sẽ rơi xuống ạ?”

Hoa Vân ngừng tay một chút, ánh mắt xa xăm:

“Chưa biết. Nhưng chắc chắn không phải thứ tầm thường.”

Diệp Linh ngoan ngoãn gật đầu, rồi bất chợt đứng bật dậy:

“Vậy để đệ tử đi chuẩn bị ít đồ ăn vặt chờ nha!”

Không đợi Hoa Vân phản ứng, nàng đã nhảy chân sáo chạy ra ngoài.

Hoa Vân khẽ cười, ánh mắt ôn hòa. Dù là nhiệm vụ hay nguy hiểm, chỉ cần có Diệp Linh ở cạnh, hắn cũng cảm thấy mọi thứ đều nhẹ nhàng hơn.

Hắn thu kiếm, ngồi xếp bằng điều tức. Trong lòng, từng luồng linh khí vận chuyển ổn định, như biển rộng không gợn sóng.

Ngoài cửa sổ, những chiếc lá trúc khẽ xào xạc…

Dường như, gió đông đã có dấu hiệu sắp đến.

“Một lát sau, Diệp Linh lon ton chạy về, tay ôm một bọc lớn nào là bánh nếp, bánh đậu xanh, còn có cả mấy bình nước trái cây nhỏ.

Nàng hớn hở đặt tất cả lên bàn, rồi xếp ngay ngắn từng món như thể đang bày ra một buổi tiệc nhỏ.

“Sư tôn, đệ tử chuẩn bị đầy đủ rồi đó! Chờ gió đông tới, hai thầy trò mình vừa ngắm vừa ăn nha!”

Hoa Vân mở mắt, ánh nhìn vẫn trầm ổn như nước giếng cổ.

Hắn gật đầu, nhẹ giọng:

“Ngươi vui là tốt.”

Diệp Linh cười toe, chạy lại kéo ghế ngồi cạnh hắn. Nàng chống cằm, mắt nhìn ra bầu trời đã bắt đầu âm u hơn một chút.

Gió đông chưa tới, nhưng không khí rõ ràng đã đổi khác, trong gió mang theo chút lạnh lẽo, như bàn tay ai chạm nhẹ vào cổ.

Một cơn gió đầu mùa thoảng qua, làm bay vài chiếc lá ngoài sân.

Diệp Linh tròn mắt:

“A! Sư tôn, có lá rơi rồi! Có phải là điềm báo không?”

Hoa Vân chỉ lặng im nhìn theo, không đáp. Nhưng trong lòng hắn thầm cảm nhận, đúng là có biến động rất nhỏ trong thiên địa.

Không hề đơn giản chỉ là gió mùa.

“Cơn gió lại ùa tới, lần này mạnh hơn một chút.

Trong làn gió, một vật nhỏ bay là đà rồi đáp xuống ngay trước mặt Diệp Linh.

Nàng chớp chớp mắt, cúi xuống nhặt lên, thì ra là một chiếc lá khô. Nhưng kỳ lạ thay, trên mặt lá lại có những đường vân tự nhiên hợp thành hình dáng tựa như một chữ “Vân” cổ tự, lờ mờ hiện ra.

Diệp Linh tròn mắt ngạc nhiên, quay sang:

“Sư tôn, lá này… hình như có chữ nè!”

Hoa Vân nhẹ nhàng đón lấy chiếc lá, ngón tay khẽ lướt qua bề mặt mỏng manh.

Ánh mắt hắn trầm xuống, như đang suy tư điều gì sâu xa.

Một lúc sau, hắn bình thản nói:

“Đó là điềm, không phải ngẫu nhiên.”

Diệp Linh nghe vậy thì nghiêm túc hẳn, ôm cả bọc đồ ăn lại gần hơn, nhỏ giọng:

“Điềm gì vậy sư tôn? Là tốt hay xấu?”

Hoa Vân đặt chiếc lá xuống bàn, ánh mắt sâu xa:

“Chưa thể xác định. Nhưng… gió đông lần này không chỉ đơn giản để ngắm.”

Ngoài trời, mây càng lúc càng đen hơn, gió mỗi lúc một lạnh hơn, như mang theo những lời thì thầm không thành tiếng.

“Diệp Linh vẫn ôm chặt bọc đồ ăn, gương mặt có chút hoang mang nhưng ánh mắt thì sáng bừng lên, hiển nhiên nàng đã coi đây là một cuộc phiêu lưu nho nhỏ.

Hoa Vân nhặt chiếc lá lên lần nữa, chỉ khẽ chạm vào.

Ầm!

Một luồng linh khí cực mỏng manh tản ra, gần như không thể nhận ra nếu không phải hắn vốn nhạy cảm với những biến hóa nhỏ bé nhất.

Chiếc lá rung lên khe khẽ, rồi đột nhiên… nứt ra, lộ ra một mảnh giấy cực nhỏ gấp kỹ bên trong.

Diệp Linh há hốc miệng:

“Sư tôn! Lá… sinh ra giấy luôn hả?”

Hoa Vân thản nhiên mở mảnh giấy ra.

Trên đó chỉ có một dòng chữ, nét bút bay bổng nhưng lạnh lùng:

“Đi về hướng Tây hai dặm, dưới tảng đá lớn có chôn vật cũ.”

Diệp Linh hí hửng:

“Đi tìm kho báu hả sư tôn! Đi đi đi!”

Hoa Vân gấp mảnh giấy lại, đặt vào trong tay áo, thản nhiên:

“Ăn xong đã.”

Diệp Linh nhìn đống đồ ăn trên bàn, bối rối gãi má, sau đó ngoan ngoãn ngồi xuống bắt đầu ăn nghiêm túc.

Ngoài kia, gió vẫn gào thét, như thúc giục.

Nhưng trong quán trọ, hai thầy trò lại bình thản như không, tựa như có gió hay không chẳng liên quan gì đến mình.

“Ăn uống xong xuôi, Diệp Linh nhanh nhảu vác luôn bọc bánh bao theo, vừa nhai vừa lẽo đẽo chạy sau lưng Hoa Vân.

Hai thầy trò rời khỏi quán trọ, đi thẳng về hướng Tây.

Con đường mòn dẫn ra khỏi trấn nhỏ, cỏ dại mọc um tùm hai bên, mấy nhánh cây đung đưa trong gió như đang thì thầm điều gì đó.

Đi đúng hai dặm như chỉ dẫn.

Quả nhiên, giữa một bãi đất hoang, có một tảng đá lớn cao bằng đầu người, bề mặt phủ đầy rêu xanh.

Diệp Linh reo lên:

“Sư tôn! Tìm được rồi!”

Nàng lon ton chạy tới, hai tay ôm lấy tảng đá, ra sức lắc.

Đá thì nặng chình chịch, Diệp Linh thì gầy nhẳng, chỉ thấy nàng đỏ mặt tía tai, tảng đá thì không nhúc nhích lấy một chút.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

tan-nuong-dao-hon-ta-quay-nguoi-lien-cuoi-thanh-lau-hoa-khoi.jpg
Tân Nương Đào Hôn, Ta Quay Người Liền Cưới Thanh Lâu Hoa Khôi
Tháng 1 24, 2025
de-nguoi-mo-my-thuc-cua-hang-nguoi-ba-gio-sang-kinh-doanh.jpg
Để Ngươi Mở Mỹ Thực Cửa Hàng, Ngươi Ba Giờ Sáng Kinh Doanh?
Tháng 1 31, 2026
su-ton-that-xin-loi.jpg
Sư Tôn Thật Xin Lỗi
Tháng 1 5, 2026
hiep-nghi-ket-hon-tong-giam-doc-the-tu-nghi-dua-gia-lam-that.jpg
Hiệp Nghị Kết Hôn, Tổng Giám Đốc Thê Tử Nghĩ Đùa Giả Làm Thật
Tháng 4 23, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP