Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
hong-hoang-vua-thanh-thi-to-nguoi-de-cho-ta-mang-tinh-nu-oa.jpg

Hồng Hoang: Vừa Thành Thi Tổ, Ngươi Để Cho Ta Mắng Tỉnh Nữ Oa

Tháng 1 4, 2026
Chương 374: thiên triều bản nguyên vẫn lạc, Hồng Hoang nghênh đón hòa bình Chương 373: đại chiến bộc phát, hai vực cường giả khai chiến
tu-nhat-duoc-mot-quyen-sach-bat-dau-di-nang-nhan-sinh

Từ Nhặt Được Một Quyển Sách Bắt Đầu Dị Năng Nhân Sinh

Tháng mười một 26, 2025
Chương 1005 Chương 1004
marvel-thuong-loi-chi-anh.jpg

Marvel Thương Lôi Chi Ảnh

Tháng 1 24, 2025
Chương 28. Đồng quy vu tận Chương 27. Đoàn diệt
hoa-anh-xa-do.jpg

Hỏa Ảnh Xa Đồ

Tháng 1 23, 2025
Chương 560. Đại kết cục Chương 559. Kinh khủng đại chiến
vo-han-can-nuot-cu-thu.jpg

Vô Hạn Cắn Nuốt Cự Thú

Tháng 2 4, 2025
Chương 263. Kết Chương 262. Mọc lan tràn sự tình!
vo-han-cach-dau

Vô Hạn Cách Đấu

Tháng mười một 3, 2025
Chương 359: Phiên ngoại [ người chơi thiên hai mươi hai (cuối cùng) ] (2) Chương 359: Phiên ngoại [ người chơi thiên hai mươi hai (cuối cùng) ] (1)
nhanh-mac-pho-ban-nguoi-binh-thuong-rut-bao-nu-nhieu-lan-the-gioi.jpg

Nhanh Mặc Phó Bản, Người Bình Thường Rút Bạo Nữ Nhiều Lần Thế Giới

Tháng 2 5, 2026
Chương 256: Thánh mẫu thế giới 11 Chương 255: Thánh mẫu thế giới 10
truong-sinh-chung.jpg

Trường Sinh Chủng

Tháng 2 3, 2025
Chương 1092. Đều an toàn! Chương 1911. Kỷ Nguyên đại kiếp tiến đến, gặp lại Luyện Thi lão nhân!
  1. Tiên Lộ Kỳ Duyên
  2. Chương 473: Viên Đá
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 473: Viên Đá

”

Diệp Linh nhìn viên đá, ngây thơ hỏi:

“Sư tôn, cái này… ăn được không?”

Hoa Vân: “…”

Hắn lắc đầu, xếp thư lại, thu viên đá vào tay áo:

“Đi thôi.”

“Sư tôn không ăn thử ạ?” Diệp Linh vẫn còn tiếc nuối nhìn viên đá.

Hoa Vân lắc đầu, cất bước ra khỏi hẻm nhỏ.

Ngoài trời, mây đen dần kéo tới. Một trận gió lớn thổi qua, mang theo mùi đất ẩm lạnh.

“Hai thầy trò lặng lẽ trở về quán trọ, bước đi chậm rãi dưới cơn gió lạnh.

Trong tay áo Hoa Vân, viên đá nhỏ âm ỉ phát ra ánh sáng mờ nhạt, dường như đang cộng hưởng với điều gì đó vô hình trong không khí.

Khi họ vừa đặt chân vào sân quán trọ, không gian đột nhiên trầm xuống.

Diệp Linh hơi run lên, khẽ kéo tay áo Hoa Vân, lí nhí nói:

“Sư tôn… hình như có người nhìn chúng ta…”

Hoa Vân không tỏ vẻ gì khác thường, chỉ nhẹ nhàng gật đầu.

Hắn vung tay, vẽ một vòng linh phù mỏng như khói quanh hai thầy trò, phong tỏa khí tức.

Bên ngoài, những ánh mắt ẩn nấp trong bóng tối lặng lẽ rút lui, không để lại dấu vết.

Vào trong phòng, Hoa Vân lấy viên đá ra, đặt lên bàn.

Viên đá rung nhẹ, rồi nứt ra, để lộ một mảnh giấy nhỏ cuộn tròn bên trong.

Diệp Linh mắt tròn xoe, suýt nữa thốt lên nhưng bị ánh mắt của Hoa Vân ngăn lại.

Hắn mở mảnh giấy, bên trên ghi chằng chịt những ký hiệu và đường vẽ kỳ lạ.

Dưới cùng, một dòng chữ nhỏ bằng bút mực bạc:

“Bắt đầu từ Cửu Tiêu Cung, tìm lấy thứ đã bị chôn vùi.”

Hoa Vân trầm mặc.

Cửu Tiêu Cung, một trong những tông môn cổ xưa nhất, tọa lạc tận Đông Hoang, cách nơi này hàng ngàn dặm.

Diệp Linh hớn hở:

“Sư tôn, chúng ta đi du ngoạn Đông Hoang ạ?”

Hoa Vân lặng im một lát, rồi chỉ nói ngắn gọn:

“Ngày mai xuất phát.”

Diệp Linh lập tức gật đầu như gà mổ thóc, trong lòng đầy háo hức.

“Đêm hôm đó, trong căn phòng nhỏ, Diệp Linh đã sớm ôm chăn ngủ say như một chú mèo con, hơi thở đều đặn.

Hoa Vân ngồi bên bàn, tay chậm rãi lật giở lại mảnh giấy bạc.

Ánh lửa đèn dầu lay động, hắt bóng hắn lên tường, dài và cô đơn.

Hắn biết rõ, lần này không chỉ đơn thuần là một chuyến đi tìm kiếm.

Một mạch khí cơ mơ hồ trong thiên địa đang dần thức tỉnh, như một bàn tay vô hình lật mở những thứ vốn nên bị chôn vùi mãi mãi.

Hoa Vân thu mảnh giấy lại, nhắm mắt điều tức.

Đêm nay, ngoài sân, gió vẫn thổi nhẹ.

Sáng sớm hôm sau, Diệp Linh rón rén thức dậy, thấy Hoa Vân đã đứng trước cửa sổ từ lâu, tay chắp sau lưng.

“Sư tôn…” nàng dụi dụi mắt, giọng ngái ngủ.

Hoa Vân quay lại, gật đầu:

“Chuẩn bị, chúng ta đi.”

Diệp Linh hớn hở, nhanh nhẹn thu dọn đồ đạc.

Một lát sau, hai bóng người rời khỏi quán trọ, xuôi theo con đường mờ sương, thẳng hướng Đông Hoang.

“Trên con đường dẫn vào vùng ngoại ô Đông Hoang, sương mù sáng sớm lượn lờ như tấm màn mỏng.

Diệp Linh tung tăng đi phía sau Hoa Vân, thỉnh thoảng nhặt một cành hoa dại, vui vẻ cài lên tóc, trông hệt như một đóa tiểu linh chi.

Hoa Vân vẫn bước đều, không nhanh không chậm, tựa như toàn bộ thế giới đều không thể làm xao động ánh mắt của hắn.

Đi được một đoạn, bỗng trước mặt xuất hiện một chiếc xe ngựa cũ kỹ, lật ngang bên vệ đường.

Một thiếu phụ áo lam đứng đó, gương mặt đầy vẻ bối rối, đang cố gắng kéo thùng xe lên.

Diệp Linh thấy vậy, mắt sáng rực:

“Sư tôn, để đồ đệ giúp tỷ ấy nhé!”

Không đợi Hoa Vân đáp lời, nàng đã chạy tới, cố hết sức đẩy thùng xe.

Thiếu phụ ngẩng đầu, cảm kích:

“Đa tạ cô nương!”

Hoa Vân lặng lẽ đi tới sau lưng Diệp Linh, chỉ nhẹ nhàng nhấc tay.

“Ầm” một tiếng khẽ, chiếc xe nặng nề đã được dựng lại ngay ngắn như chưa từng đổ.

Thiếu phụ sững người, mắt lóe lên một tia khó lường rồi nhanh chóng cúi đầu:

“Ân công, xin nhận một lạy!”

Nói đoạn, nàng dập đầu ba cái, sau đó vội vã lên xe, giục ngựa lao đi như trốn tránh điều gì đó.

Diệp Linh ngơ ngác:

“Sư tôn, tỷ ấy… sao thế?”

Hoa Vân chỉ nhẹ đáp:

“Chúng ta đi thôi.”

Bóng hai thầy trò lại tiếp tục chìm vào màn sương trắng xóa, để lại sau lưng một quãng đường hoang vắng kỳ lạ.

“Sau khi rời khỏi con đường hoang vắng ấy, Hoa Vân và Diệp Linh men theo lối nhỏ xuyên qua một rừng trúc xanh mướt.

Ánh sáng lưa thưa chiếu qua kẽ lá, tạo thành những đốm sáng mờ ảo trên mặt đất.

Diệp Linh vẫn ríu rít đi theo sau, chốc chốc lại hỏi:

“Sư tôn, hôm nay chúng ta đi đâu vậy ạ?”

Hoa Vân đáp nhàn nhạt:

“Đi đâu cũng được.”

Diệp Linh nghiêng đầu, mỉm cười:

“Vậy đồ đệ đi theo sư tôn là được rồi!”

Hai người một trước một sau, giữa tiếng gió thổi xào xạc, bước chân thong thả như dạo chơi.

Đi thêm một quãng, phía trước bỗng vang lên tiếng nước chảy róc rách.

Một con suối nhỏ chắn ngang đường.

Bên bờ suối, một tảng đá lớn, trên mặt đá có một hộp gỗ nhỏ, cột bằng dây đỏ, đặt rất ngay ngắn.

Diệp Linh nhìn thấy, reo lên:

“Sư tôn, có cái hộp kìa!”

Hoa Vân khẽ nhíu mày, ánh mắt sâu thẳm nhìn chiếc hộp, như đang cân nhắc điều gì.

Diệp Linh lại tung tăng chạy tới, nhưng khi còn cách một trượng, nàng lập tức khựng lại, quay đầu nhìn Hoa Vân, chờ đợi.

Hoa Vân trầm giọng:

“Không được tùy tiện đụng vào.”

Diệp Linh ngoan ngoãn gật đầu, đứng im như tiểu bạch thỏ.

Hoa Vân đi tới gần, y phục khẽ tung bay theo gió. Hắn dùng một sợi dây dài buộc vào thanh kiếm, nhẹ nhàng kéo chiếc hộp về phía mình, cẩn trọng vô cùng.

Trong lúc kéo, một mảnh giấy rơi ra từ dưới đáy hộp, theo gió bay lượn vài vòng rồi rơi xuống chân Diệp Linh.

Diệp Linh cúi xuống nhặt lên, đưa hai tay dâng cho Hoa Vân, ánh mắt trong veo:

“Sư tôn, giấy nè.”

Hoa Vân nhận lấy, mở ra nhìn thoáng qua.

Chỉ thấy trên giấy viết vỏn vẹn một câu:

“Đã đến lúc thực hiện lời hứa năm xưa.”

Bút tích phóng khoáng mà quen thuộc.

Hoa Vân cụp mắt, ánh sáng nơi đáy mắt thoáng trầm xuống.

Nhưng chỉ trong chớp mắt, mọi cảm xúc lại được thu liễm sạch sẽ.

Hắn cất mảnh giấy vào tay áo, quay sang Diệp Linh:

“Đi thôi.”

Diệp Linh vui vẻ bám theo, trong lòng không hề nghi ngờ điều gì.

“Hai thầy trò tiếp tục đi dọc theo bờ suối, rừng trúc dần thưa thớt, ánh nắng cũng trở nên rực rỡ hơn.

Diệp Linh bước chân nhẹ nhàng, vừa đi vừa hái vài bông hoa dại bên đường, đan thành một vòng hoa nhỏ, líu ríu hỏi:

“Sư tôn, lời hứa năm xưa… là gì vậy ạ?”

Hoa Vân đi phía trước, bóng lưng thẳng tắp.

Hắn trầm mặc trong khoảnh khắc, rồi thản nhiên đáp:

“Chuyện của người lớn, không cần đệ tử lo.”

Diệp Linh ngoan ngoãn gật đầu, không hỏi thêm, chỉ lén lút đội vòng hoa lên đầu Hoa Vân rồi cười khúc khích.

Hoa Vân khẽ nghiêng đầu, vòng hoa nghiêng lệch một bên, tạo thành một hình ảnh buồn cười vô cùng.

Nhưng hắn chỉ khẽ thở dài một tiếng, không gỡ xuống, mặc cho nàng vui đùa.

Đi thêm một đoạn, một quán trà nhỏ ven đường hiện ra trước mắt.

Tấm biển treo lắc lư trong gió: “Thưởng trà nghỉ chân, miễn phí cho người hữu duyên.”

Diệp Linh lập tức reo lên:

“Sư tôn! Chúng ta vào uống trà đi!”

Hoa Vân liếc mắt nhìn quán trà, ánh mắt hơi trầm xuống, nhưng rồi lại gật đầu:

“Được.”

Hai người bước vào quán. Chủ quán là một ông lão tóc bạc trắng, khuôn mặt hiền hòa như gió xuân, đang ngồi nhàn nhã pha trà.

Ông lão ngẩng đầu nhìn thấy hai người, ánh mắt lóe lên tia sáng kỳ dị, nhưng rất nhanh đã trở lại bình thường.

Ông mỉm cười:

“Hai vị hữu duyên, mời ngồi.”

Hoa Vân và Diệp Linh ngồi xuống chiếc bàn gỗ đơn sơ, hương trà thanh mát đã thoang thoảng trong không khí.

Ông lão rót cho mỗi người một chén trà.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

nguoi-o-hoa-son-su-nuong-dung-quay-dau-lai-ta-la-su-phu.jpg
Người Ở Hoa Sơn, Sư Nương Đừng Quay Đầu Lại, Ta Là Sư Phụ
Tháng 2 27, 2025
tu-trong-bung-me-danh-dau-trong-dong-chi-ton-cot-gia-hoa-nay-co-treo.jpg
Từ Trong Bụng Mẹ Đánh Dấu Trọng Đồng Chí Tôn Cốt, Gia Hỏa Này Có Treo
Tháng 2 26, 2025
tu-chan-chi-thien-mang-lon-phe-vat
Tu Chân Chi Thiên Mạng Lớn Phế Vật
Tháng 12 26, 2025
ta-that-khong-phai-la-tien-nhi-dai.jpg
Ta Thật Không Phải Là Tiên Nhị Đại
Tháng 1 25, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP