Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
Toàn Dân Ngự Trùng Sư Yếu Ta Côn Trùng Có Thể Phân Liệt

Toàn Dân: Ngự Trùng Sư Yếu? Ta Côn Trùng Có Thể Phân Liệt

Tháng mười một 9, 2025
Chương 675: Vạn Trùng Triều Bái (chương cuối nhất) Chương 674: Tỉnh lại núi hoang, vội vàng nhiều năm
nguoi-tai-konoha-cai-nay-naruto-sieu-binh-tinh.jpg

Người Tại Konoha, Cái Này Naruto Siêu Bình Tĩnh

Tháng 2 9, 2025
Chương 332. Cáo biệt 3 Chương 331. Cáo biệt 2
nghich-thien-ngo-tinh-tu-khai-sang-quan-tuong-phap-bat-dau-truong-sinh.jpg

Nghịch Thiên Ngộ Tính: Từ Khai Sáng Quan Tưởng Pháp Bắt Đầu Trường Sinh

Tháng mười một 29, 2025
Chương 1203: Hỗn Nguyên Thánh Vương (đại kết cục) Chương 1202: Chém ba đại thánh chủ, tu vi phá cực hạn
son-hai-vu-hoang-ky.jpg

Sơn Hải Vũ Hoàng Ký

Tháng 1 23, 2025
Chương 792. Nhân đạo vĩnh xương Chương 791. Trốn vào u minh
567016bcace2f7cf1c3dc90217b0fa18

Hokage: Kiểm Kê Nhẫn Giới Kinh Điển Chiến Dịch

Tháng 1 15, 2025
Chương 314. Phiên ngoại Minato truyền Chương 313. Xong xuôi
hoang-dao-tro-ve-nam-nhan.jpg

Hoang Đảo Trở Về Nam Nhân

Tháng 1 11, 2026
Chương 827: Mang Lưu Thúy Nhu trở về khu cắm trại Chương 826: Phần bụng cũng có chút mơ hồ đau đớn
tram-nam-hokage.jpg

Trăm Năm Hokage

Tháng 2 1, 2025
Chương 277. Phiên ngoại 1 một cái thế giới khác hai người Chương 276. Thống nhất cùng khởi đầu mới
ta-tai-pham-nhan-khoa-hoc-tu-tien

Ta Tại Phàm Nhân Khoa Học Tu Tiên

Tháng mười một 22, 2025
Hoàn tất cảm nghĩ Chương 2190: Ánh hoàng hôn đàm tiếu (chương cuối) (2)
  1. Tiên Lộ Kỳ Duyên
  2. Chương 472: Mật Thư
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 472: Mật Thư

”

Gió đêm thổi nhè nhẹ, mang theo một mùi hương nhàn nhạt rất khó nhận ra, mùi hương của mực tàu vừa mới khô, xen lẫn mùi giấy lụa.

Hoa Vân nâng tay, trong lòng bàn tay đã xuất hiện một mảnh giấy nhỏ cuộn tròn, tựa như từ hư không bay tới.

Một mật thư.

Mảnh giấy dường như rất nhẹ, như chỉ cần một hơi thở cũng sẽ tan biến.

Diệp Linh chớp mắt nhìn, còn chưa kịp hỏi thì đã bị Hoa Vân giơ tay ngăn lại.

“Không được đọc trộm,” Hoa Vân cười, nhẹ nhàng mở mật thư ra xem.

“Mật thư chỉ vỏn vẹn vài dòng, nét chữ thanh mảnh mà cứng cáp:

“Người mang tín vật đã bị chặn giết, vật chưa mất, nhưng kẻ khác đã nhúng tay.

Truy tung tới cùng, cần thiết thì giết.

Kèm theo một tấm phù lục ‘Ẩn Hình’ chỉ được dùng khi thật sự nguy cấp.

Không để lộ hành tung, không hỏi nhiều, không giao thiệp.”

Đọc xong, Hoa Vân khẽ vo mảnh giấy thành bụi tro, để nó theo gió bay đi.

Diệp Linh nhìn thấy, bĩu môi thầm than thở:

“Sư tôn lại có nhiệm vụ nữa à… Mấy ngày nay sư đồ mình còn chưa đi du ngoạn được đó nha…”

Hoa Vân xoa nhẹ đầu nàng, giọng trầm thấp:

“Không sao, xử lý xong sẽ đi.”

Diệp Linh lập tức rạng rỡ hẳn lên, ngồi thẳng người:

“Vậy sư tôn cố lên! Diệp Linh sẽ cổ vũ từ xa!”

Nàng nói rồi còn làm động tác hai tay nắm chặt vung lên, ra vẻ cực kỳ nghiêm túc.

Hoa Vân khẽ lắc đầu cười cười, trong mắt lóe lên một tia lạnh lùng rất nhanh rồi biến mất.

Sự việc lần này… dường như có liên quan tới những bàn tay ẩn sâu hơn hắn tưởng.

Không thể để liên minh thất vọng.

Càng không thể để Diệp Linh bị vấy bẩn bởi thứ bùn đục kia.

“Hoa Vân không chậm trễ.

Đêm đó, khi trăng vừa lên khỏi dãy núi xa, hắn đã mang theo Diệp Linh âm thầm rời khỏi quán trọ.

Không kèn không trống, không để lại dấu vết.

Diệp Linh khoác áo choàng mỏng, tay ôm lấy cổ tay Hoa Vân, mắt tròn xoe nhìn quanh:

“Sư tôn, chúng ta đi đâu vậy? Trời còn tối lắm mà…”

Hoa Vân chỉ nhẹ giọng đáp:

“Tìm lại dấu vết chiếc hộp. Kẻ khác đã nhúng tay, nhưng chưa chắc đã che sạch.”

Diệp Linh ngơ ngác gật đầu, cái hiểu cái không, ngoan ngoãn bước theo.

Nàng luôn tin, chỉ cần đi theo Hoa Vân thì chẳng cần phải nghĩ nhiều.

Ánh trăng mờ phủ lên hai thân ảnh đang khuất dần trong sương mù thưa thớt của thị trấn.

Tất cả lặng lẽ như chưa từng có ai rời đi.

“Trước ánh mắt tròn xoe chờ đợi của Diệp Linh, Hoa Vân nhẹ giọng:

“Ngươi đi cùng ta.”

Diệp Linh vui mừng suýt nữa nhảy dựng lên, nhưng bị Hoa Vân liếc mắt một cái, đành ngoan ngoãn gật đầu.

Hai thầy trò rời quán trọ, đi men theo những con đường vắng vẻ phía sau thành.

Bầu trời lác đác vài áng mây trắng, ánh nắng không quá gắt, chỉ đủ khiến bóng hai người kéo dài trên mặt đất.

Hoa Vân không vội vàng. Hắn dừng lại tại một ngã rẽ, ánh mắt lặng lẽ lướt qua những dấu vết rất mờ trên đất, một vết xước nhỏ, một cọng cỏ ngả hướng khác thường.

Hắn thấp giọng:

“Đi về hướng tây bắc.”

Diệp Linh ngoan ngoãn theo sát phía sau, chẳng hỏi một lời.

Qua một khu đất hoang, trước mắt họ là một dãy nhà cũ kỹ đã bỏ hoang từ lâu. Cửa sổ xiêu vẹo, rèm treo lủng lẳng như những tấm da rách.

Hoa Vân bước tới, tay áo khẽ phất một cái. Một luồng linh lực nhẹ nhàng tản ra, lướt qua như cơn gió thoảng.

Không có mai phục.

Không có khí tức dị thường.

Chỉ còn dấu vết rất nhạt dẫn vào trong một gian nhà đổ nát.

Diệp Linh chớp mắt:

“Sư tôn, bên trong có người không?”

Hoa Vân trầm ngâm một chút rồi lắc đầu:

“Không có.”

Hắn chắp tay sau lưng, lặng lẽ bước vào trước. Diệp Linh tay nắm chặt vạt áo, cẩn thận bám sát.

Gian nhà bên trong bụi bặm phủ kín, nhưng ngay giữa nền đất lại có một vệt kéo dài, giống như dấu vết vật nặng bị lôi đi.

Hoa Vân nhíu mày, ánh mắt lạnh như băng.

Diệp Linh ngơ ngác hỏi:

“Sư tôn, có phải… kẻ xấu đã giấu tín vật đi rồi không?”

Hoa Vân nhẹ gật đầu:

“Không chỉ giấu. Có thể đã đổi chủ.”

Ánh mắt hắn sâu thẳm như biển đêm.

“Hoa Vân đứng giữa gian nhà hoang, yên lặng một lúc.

Sau đó, hắn khẽ nhấc chân, bước theo dấu vết còn sót lại dưới đất.

Diệp Linh lật đật chạy theo, giọng nhỏ nhẹ:

“Sư tôn, nếu tín vật đã đổi chủ, chúng ta có cần… đòi lại không?”

Hoa Vân khẽ liếc nhìn nàng:

“Nếu cần, tự nhiên sẽ tới tay.”

Giọng hắn bình thản, như đang nói một chuyện không thể tránh khỏi.

Theo dấu vết dẫn ra sau nhà, hai thầy trò đi xuyên qua một ngõ nhỏ. Bỗng, phía trước hiện ra một bóng người đang lom khom nhặt đồ bên đống phế liệu.

Người nọ vận áo vải lam, dáng vẻ khô gầy, thấy có tiếng động liền hoảng hốt ngẩng lên.

Ánh mắt chạm nhau trong khoảnh khắc.

Hoa Vân không nói lời nào, chỉ khẽ nghiêng đầu.

Diệp Linh lập tức hiểu ý, bước tới trước, lễ phép chắp tay:

“Tiền bối, cho hỏi gần đây có ai qua lại khu này không ạ?”

Người nọ nhìn Diệp Linh một cái, ánh mắt né tránh:

“Không… không có ai cả. Chỉ có ta thôi.”

Hoa Vân nhàn nhạt nói:

“Ngươi giấu đồ.”

Lời vừa dứt, người kia toàn thân run rẩy, lập tức quay lưng bỏ chạy.

Hoa Vân không đuổi theo. Hắn chỉ phất tay áo nhẹ một cái.

Một cơn gió lạnh nổi lên, người kia ngã sõng soài xuống đất, lăn vài vòng mới dừng lại, run rẩy không dậy nổi.

Diệp Linh chạy tới, vội vàng hỏi:

“Sư tôn, có cần… tra hỏi không?”

Hoa Vân gật nhẹ.

Diệp Linh ngồi xổm xuống trước mặt người nọ, bộ dáng nghiêm túc nhưng gương mặt vẫn còn mang nét ngây thơ:

“Này, ngươi nói đi, có phải ngươi thấy tín vật không?”

Người kia vừa đau vừa sợ, liên tục gật đầu như gà mổ thóc:

“Thấy… thấy rồi… Có người tới lấy rồi… Là một người mặc áo xám, che kín mặt… Hắn chỉ để lại cho ta một ít linh thạch rồi đi mất…”

Hoa Vân hỏi:

“Hướng đi.”

Người nọ run rẩy chỉ về một con đường nhỏ phía sau dãy nhà.

Hoa Vân thu ánh mắt, nhàn nhạt nói:

“Đi.”

Diệp Linh vội đứng dậy, chỉnh lại vạt áo, mặt mày sáng bừng:

“Vâng, sư tôn!”

Hai thầy trò nhanh chóng rời đi, để mặc người nọ nằm đó, mặt mũi vẫn còn ngơ ngác.

“Con đường nhỏ quanh co, dẫn ra ngoài khu nhà hoang tới một con hẻm hẹp.

Dưới chân hẻm có vệt đất ướt lấm tấm, dấu hiệu của một vật nặng bị kéo lê qua.

Hoa Vân bước chậm lại, ánh mắt hơi cụp xuống, trầm ngâm nhìn vết tích.

Diệp Linh bước theo sát bên, tay nắm chặt vạt áo, ngơ ngác hỏi:

“Sư tôn, có phải tín vật… bị giấu ở đâu rồi không?”

Hoa Vân không đáp, chỉ lặng lẽ lần theo dấu vết.

Đi được một đoạn, họ dừng trước một bức tường đá cũ kỹ. Trên tường có một lỗ nhỏ, đủ cho một người chui lọt.

Trong lỗ vọng ra hơi lạnh, xen lẫn mùi ẩm mốc.

Hoa Vân nhìn vào trong, tay nhẹ nhàng vén một sợi dây thừng đứt lìa vắt ngang lối.

Không cần nhiều lời, hắn phất tay áo.

Vù, một luồng chân khí xô tới, quét sạch bụi bặm và mảnh vụn chặn đường.

Bên trong, ánh sáng le lói rọi lên một chiếc hộp gỗ đặt trên mặt đất, phủ bụi dày.

Diệp Linh ngẩn ra:

“Sư tôn, là… tín vật sao?”

Hoa Vân trầm giọng:

“Chưa chắc.”

Bước chân hắn vững vàng tiến vào, Diệp Linh rón rén theo sau.

Chiếc hộp gỗ trông cũ nát nhưng có phong ấn yếu ớt bao quanh, là một tầng pháp trận phòng hộ đơn giản.

Hoa Vân khẽ điểm một chỉ.

Phựt, phong ấn tan biến như tro bụi.

Hắn cúi xuống, mở nắp hộp.

Bên trong chỉ có một bức thư dán kín và một viên đá nhỏ phát sáng lờ mờ.

Hoa Vân cầm bức thư lên. Thư không có người gửi, cũng không có ký hiệu đặc biệt.

Chỉ vỏn vẹn một dòng chữ:

“Nếu ngươi đã tìm tới đây, thì nên hiểu, đây mới chỉ là bắt đầu.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

thuong-ngoc-khuyet
Thượng Ngọc Khuyết
Tháng 1 30, 2026
phan-phai-mo-phong-bat-dau-bi-dao-di-chi-ton-de-xuong.jpg
Phản Phái Mô Phỏng: Bắt Đầu Bị Đào Đi Chí Tôn Đế Xương
Tháng 2 2, 2026
nguoi-tai-tiet-giao-luyen-dao-thong-than
Người Tại Tiệt Giáo, Luyện Đạo Thông Thần!
Tháng mười một 21, 2025
a8087f3792fbb203fe7eb36ee980bac3
Linh Đồng Yếu Nhất? Ngươi Đã Từng Nghe Nói Thần Uy Sharingan
Tháng 1 16, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP