Chương 471: Nhẫn Gỗ
Nàng chỉ lặng lẽ thầm nghĩ:
“Nhẫn gỗ thì nhẫn gỗ, miễn là sư tôn đeo, thì nhất định sẽ thành bảo vật lợi hại!”
Không khí trong quán trọ lại trở nên yên tĩnh như trước.
Chỉ có ánh đèn vẫn chập chờn, như lặng lẽ chứng kiến một khúc dạo đầu chậm rãi mà kỳ dị.
“Diệp Linh chống cằm, đôi mắt long lanh lóe sáng nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn gỗ trong hộp.
Một lúc sau, nàng nhỏ giọng thì thầm:
“Sư tôn… đeo thử đi!”
Hoa Vân ngẩng đầu nhìn nàng.
Ánh mắt kia, bình tĩnh như mặt hồ, không lộ ra vui buồn.
Diệp Linh lập tức hai tay nâng chiếc hộp, dâng lên trước mặt, giọng nũng nịu:
“Đeo một chút thôi mà, một chút xíu thôi!”
Hoa Vân trầm mặc trong khoảnh khắc.
Cuối cùng, cũng thản nhiên vươn tay, lấy ra chiếc nhẫn.
Chiếc nhẫn gỗ đơn sơ, chạm vào lạnh lạnh, không hề có dao động linh lực, cứ như vật tầm thường.
Hoa Vân không nói một lời, đeo chiếc nhẫn vào ngón giữa tay phải.
Chiếc nhẫn lập tức khít vừa, như được đo đạc từ trước.
Không có ánh sáng kỳ dị, không có chấn động nào.
Mọi thứ… lặng như tờ.
Diệp Linh há hốc miệng nhìn chằm chằm, đợi mãi cũng không thấy chuyện thần kỳ xảy ra, liền nhíu mày:
“Ơ… sao chẳng có gì cả?”
Nàng còn hí hoáy đưa tay ra so sánh, rồi tiếc nuối thở dài:
“Chẳng lẽ chỉ là đồ trang sức thôi à?”
Hoa Vân cụp mắt, ngón tay khẽ vuốt nhẫn, thần sắc bất biến.
Một lát sau, hắn bình thản lên tiếng:
“Chuyện gì nên tới… tự nhiên sẽ tới.”
Diệp Linh gãi đầu, nửa hiểu nửa không, nhưng vẫn vội vàng gật đầu đồng tình như gà mổ thóc.
Nàng đâu biết, từ khoảnh khắc chiếc nhẫn được đeo lên tay, trong những tầng trời cao xa, một luồng ý niệm mơ hồ đã bắt đầu dao động.
Một mắt xích nhỏ bé… đã lặng lẽ vận chuyển.
“Đêm đã khuya.
Trong quán trọ tĩnh mịch, chỉ còn lại tiếng gió thổi khe khẽ qua khe cửa.
Hoa Vân và Diệp Linh ngồi đối diện, ánh đèn leo lét chiếu xuống, kéo dài bóng họ trên sàn nhà lạnh lẽo.
Diệp Linh chống cằm nhìn Hoa Vân, hai mắt lấp lánh, như muốn hỏi gì đó, nhưng lại ngập ngừng.
Hoa Vân như nhìn thấu tâm tư nàng, bình thản nói:
“Có chuyện gì, cứ hỏi.”
Diệp Linh bĩu môi, ủ rũ:
“Sư tôn… người có thấy… ta vô dụng không?”
Giọng nàng nhỏ như muỗi kêu, ánh mắt đầy lo lắng.
Hoa Vân lặng lẽ nhìn nàng một lúc lâu, mới chậm rãi đáp:
“Không ai sinh ra đã mạnh mẽ. Chỉ cần còn kiên trì, thì trên thế gian này, chẳng có gì gọi là vô dụng.”
Diệp Linh ngơ ngác, rồi môi cong lên, cười rạng rỡ như trẻ nhỏ được khen.
Nàng vội vã gật đầu, hai tay siết chặt thành quyền:
“Vậy… ta nhất định sẽ cố gắng! Sau này bảo vệ sư tôn!”
Hoa Vân khẽ nhếch môi, không cười mà như cười.
Hắn khẽ gật đầu:
“Ừ.”
Bên ngoài gió thổi vù vù, như tiếng sóng biển xa xăm.
Ngay khoảnh khắc ấy, một bóng người lặng lẽ lướt qua mái quán trọ.
Không ai phát hiện.
Nhưng trên chiếc nhẫn gỗ Hoa Vân đeo, ánh sáng nhàn nhạt, mỏng như khói, vừa chợt lóe đã tắt.
Như thể có một thế lực nào đó, đang lặng lẽ dõi theo…
“Diệp Linh sau một hồi quan sát không phát hiện điều gì lạ, liền vui vẻ cười hì hì, chạy đi rót trà.
Hoa Vân vẫn ngồi yên, ánh mắt trầm tĩnh như nước giếng sâu, tay khẽ xoay nhẹ chiếc nhẫn.
Ngoài cửa sổ, gió nhẹ thổi qua, cuốn theo vài cánh hoa bay lả tả vào phòng.
Bỗng nhiên, cánh cửa quán trọ “cọt kẹt” mở ra.
Một vị khách lạ bước vào, dáng người cao gầy, mặc áo choàng xám tro, mũ trùm kín đầu, gương mặt khuất sau một lớp khăn mỏng.
Chưởng quầy ngẩng đầu nhìn, khẽ gật đầu chào, không hỏi nhiều.
Người kia cũng không nói một lời, chỉ lặng lẽ chọn một góc khuất ngồi xuống.
Diệp Linh bưng khay trà quay về, thấy khách lạ, đôi mắt tròn xoe đầy tò mò, nhưng nàng nhanh chóng thu lại ánh mắt, rón rén đặt trà trước mặt Hoa Vân.
“Sư tôn uống trà~” nàng thì thầm, ra vẻ cực kỳ chu đáo.
Hoa Vân khẽ gật đầu, tay áo phất nhẹ, chén trà trượt tới bên tay.
Bên ngoài quán trọ, gió lại nổi lên, lần này mang theo một luồng khí tức khác thường, mơ hồ có chút nặng nề, như báo hiệu điều gì sắp xảy ra.
Hoa Vân liếc nhìn ra ngoài, thu tay về, bình thản uống một ngụm trà.
Diệp Linh thì ghé sát lại, thì thầm:
“Sư tôn, có cảm giác lạ lạ không?”
Hoa Vân không trả lời, chỉ khẽ nhếch khóe môi.
Bầu không khí yên tĩnh, nhưng mỗi hơi thở dường như đều ẩn chứa sóng ngầm.
“Bầu không khí trong quán trọ chìm vào sự im lặng kỳ lạ.
Diệp Linh loáng thoáng cảm thấy bất an, nhưng lại không hiểu vì sao, chỉ ngoan ngoãn ngồi cạnh Hoa Vân, không dám nghịch ngợm.
Bất chợt, người khách áo xám ở góc phòng khẽ nhúc nhích.
Hắn đặt một túi vải nhỏ lên bàn, phát ra âm thanh “cạch” nặng nề.
Sau đó, bàn tay thon dài nhẹ nhàng đẩy túi vải về phía chưởng quầy, ngữ khí trầm thấp:
“Một phòng kín, không ai quấy rầy.”
Chưởng quầy hơi khựng lại, ánh mắt liếc nhìn túi vải một cái, bên trong phảng phất có chút khí tức linh thạch.
Lão gật đầu, xoay người đi chuẩn bị.
Nhưng đúng lúc ấy, Hoa Vân chậm rãi buông chén trà, ánh mắt lạnh nhạt lướt qua.
“Không cần.”
Giọng hắn vang lên, nhẹ như gió thoảng nhưng đầy uy nghiêm.
Cả quán trọ lập tức trầm mặc.
Người khách áo xám hơi giật mình, đôi mắt sau lớp khăn nheo lại, thoáng hiện tia lạnh lẽo.
Diệp Linh nuốt nước miếng cái ực, hai tay bám chặt ống tay áo Hoa Vân, nhỏ giọng thì thầm:
“Sư tôn… hình như sắp đánh nhau?”
Hoa Vân mỉm cười, vỗ nhẹ đầu nàng, giọng ôn hòa:
“Không vội. Có đánh hay không, còn phải xem hắn có dám không.”
Lời vừa dứt, không khí dường như căng như dây đàn.
“Người khách áo xám thoáng trầm ngâm, bàn tay đang đặt trên chuôi kiếm giấu trong tay áo khẽ siết lại, nhưng cuối cùng vẫn chậm rãi buông ra.
Hắn đứng dậy, thu lại túi vải, giọng lạnh như sương:
“Quấy rầy rồi.”
Nói xong, hắn xoay người rời khỏi quán trọ, bóng dáng nhanh chóng khuất vào màn đêm, như chưa từng tồn tại.
Không khí căng thẳng lập tức tan biến.
Chưởng quầy lau mồ hôi trán, cười cười lấy lòng, thấp giọng hỏi Hoa Vân:
“Tiên… tiên sư, có cần đổi sang phòng tốt hơn không? Miễn phí.”
Hoa Vân khẽ lắc đầu, giọng bình thản:
“Không cần.”
Chưởng quầy nghe vậy liền gật đầu lia lịa, quay lưng chạy biến, như tránh né ôn thần.
Diệp Linh thở phào nhẹ nhõm, cười tủm tỉm:
“Sư tôn thật lợi hại, chỉ cần nhìn cũng dọa người ta chạy mất!”
Hoa Vân bật cười, xoa đầu nàng, ánh mắt ôn nhu:
“Chỉ là bọn họ tự biết lượng sức mình thôi.”
Hai thầy trò lại ngồi xuống, uống trà nhàn nhã, tựa như tất cả những chuyện vừa xảy ra chỉ là gợn sóng nhỏ bé trong đêm dài yên tĩnh này.
Ngoài cửa sổ, trăng lạnh treo cao, ánh sáng lặng lẽ phủ xuống thế gian.
“Lúc ấy, ngoài cửa sổ vang lên một tiếng động rất khẽ, như tiếng cánh chim lướt qua.
Hoa Vân hơi nghiêng đầu, ánh mắt sâu thẳm thoáng qua một tia sắc bén, nhưng chỉ chậm rãi nhấp ngụm trà, không nói gì.
Diệp Linh thì hoàn toàn không để ý, nàng vui vẻ chống cằm, líu ríu kể chuyện:
“Sư tôn, lúc nãy con thấy trên người hắn có giắt một cái khăn thêu hình rồng nhỏ, nhìn kỳ lắm nha! Người bình thường đâu có dùng loại thêu đó.”
Hoa Vân đặt chén trà xuống, mỉm cười:
“Ừ, có những dấu hiệu chỉ dành cho một số thế lực đặc biệt thôi.”
Diệp Linh chớp mắt tò mò:
“Thế lực nào vậy? Có đáng sợ không?”
Hoa Vân khẽ cười, không đáp, chỉ nói:
“Có những chuyện, biết sớm không tốt.”
Diệp Linh nghe vậy, lập tức ngoan ngoãn gật đầu, rồi quay ra nhìn trời đêm ngoài cửa sổ, lẩm bẩm:
“Nhưng con chỉ muốn biết để sau này còn tránh xa thôi mà…