Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
linh-dong-su-yeu-da-tung-nghe-noi-vinh-hang-sharingan.jpg

Linh Đồng Sư Yếu? Đã Từng Nghe Nói Vĩnh Hằng Sharingan

Tháng 1 17, 2025
Chương 172. Đại kết cục Chương 171. Trong chiến trường người hạnh phúc nhất!
tong-vo-bat-dau-cung-yen-the-canh-dat-song-song-hoan-kho

Tổng Võ: Bắt Đầu Cùng Yên Thế Cảnh Đặt Song Song Hoàn Khố

Tháng mười một 16, 2025
Chương 1071: Liên Trảm Tam Thi Hỗn Độn Chứng Đạo Chương 170: Phá Cảnh Tam Pháp, Cự Chung Hỗn Độn
ngu-thu-com-chua-mien-cuong-an-ta-mot-buoc-len-troi.jpg

Ngự Thú: Cơm Chùa Miễn Cưỡng Ăn Ta, Một Bước Lên Trời

Tháng 12 31, 2025
Chương 481 Chương 480: Đế Đình ngày xuân còn dài, tuế nguyệt yên tĩnh tốt! (Đại kết cục)
hong-hoang-ta-la-hong-van-thien-menh-thanh-thanh

Hồng Hoang: Ta Là Hồng Vân, Thiên Mệnh Thành Thánh

Tháng mười một 12, 2025
Chương 800: sáu thánh luyện Hồng Vân, Hồng Mông cuối cùng phá toái Chương 799: Hồng Hoang phá diệt, Hồng Vân xuất quan
tam-quoc-dong-han-toi-cuong-bao-quan.jpg

Tam Quốc: Đông Hán Tối Cường Bạo Quân

Tháng 1 24, 2025
Chương 420. Vạch tội ngươi 1 bản Chương 419. Đáng tin à
than-gioi-nho-ma-ca-bong-ha-gioi-duong-lao-to.jpg

Thần Giới Nhỏ Ma Cà Bông, Hạ Giới Đương Lão Tổ

Tháng 1 25, 2025
Chương 86. Kết thúc cũng là bắt đầu Chương 85. Man Hoang nhất tộc Thánh Chủ
cong-nghiep-hoa-lanh-chua.jpg

Công Nghiệp Hoá Lãnh Chúa

Tháng 2 8, 2026
Chương 826: Chiến lược phân tích Chương 825: Có tin đến phương xa đến
ca-toc-phi-thang-ta-phuong-toc-truong-co-uc-diem-cuong.jpg

Cả Tộc Phi Thăng, Ta Phương Tộc Trưởng Có Ức Điểm Cường

Tháng 1 23, 2025
Chương 289. Trăm năm, Tiên Đế trọng xuất, vạn tộc chi đỉnh Chương 288. Ỷ thế hiếp người? Ngươi động một cái thử xem?
  1. Tiên Lộ Kỳ Duyên
  2. Chương 470: Hồ Bích Thủy
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 470: Hồ Bích Thủy

Hoa Vân chậm rãi mở mắt, ngón tay thon dài lướt qua phong thư một cái. Không vội mở, y chỉ liếc mắt nhìn con dấu sáp đỏ, một ký hiệu hình trăng khuyết, xa lạ mà bí ẩn.

Một lát sau, y mới nhàn nhạt mở thư.

Bên trong, chỉ vỏn vẹn một câu viết bằng nét mực như trôi trong gió:

“Người đợi ngài bên hồ Bích Thủy, dưới cây liễu già.”

Diệp Linh thấy Hoa Vân trầm ngâm, liền nghiêng đầu hỏi:

“Sư tôn, có cần đồ đệ đi cùng không? Đồ đệ cũng rất biết cách ngụy trang nha!”

Nàng vỗ ngực phồng phồng, dáng vẻ vô cùng thành khẩn.

Hoa Vân khẽ cong môi, nụ cười nhàn nhạt như gió thoảng qua đỉnh tuyết.

Y đáp:

“Đi thôi.”

Diệp Linh vui vẻ nhảy cẫng lên:

“Vâng ạ!”

“Trời sáng dần.

Hoa Vân cùng Diệp Linh lặng lẽ rời khỏi quán trọ, hướng thẳng tới hồ Bích Thủy theo chỉ dẫn trong thư.

Con đường nhỏ dẫn ra ngoài thành phố vắng vẻ lạ thường, hai bên chỉ toàn lau sậy cao ngút, thỉnh thoảng có gió thổi qua, mặt cỏ dập dềnh như sóng nước.

Diệp Linh đi sau Hoa Vân nửa bước, tay vẫn ôm cành hoa ngọc, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn sư tôn, trong mắt tràn đầy sùng bái và tò mò.

Đi được một quãng, trước mặt hiện ra một hồ nước rộng lớn.

Hồ Bích Thủy.

Mặt hồ phẳng như gương, phản chiếu bầu trời xanh thẳm và hàng liễu rũ ven bờ.

Dưới một gốc liễu già, quả nhiên có một người đang đứng, đó là một lão giả vận trường bào màu xanh đậm, tay cầm một cây quải trượng, dáng vẻ có chút gù lưng, như đã trải qua trăm năm gió sương.

Khi Hoa Vân và Diệp Linh đến gần, lão giả khẽ ngẩng đầu, ánh mắt sâu như biển nhìn về phía họ.

Không nói lời nào, lão nhẹ nhàng đưa tay, chỉ vào một chiếc hộp gỗ đen đang đặt trên mặt đất dưới gốc liễu.

Rồi không đợi Hoa Vân phản ứng, thân ảnh lão như khói bay đi, biến mất vào giữa rừng liễu.

Diệp Linh kinh ngạc “A” một tiếng:

“Người đó bay mất rồi!”

Hoa Vân vẫn bình thản như nước, không hề kinh ngạc.

Y bước tới, cúi người nhặt lấy chiếc hộp gỗ.

Chiếc hộp rất nhẹ, không khóa, nhưng bên ngoài có khắc một dòng chữ nhỏ, gần như bị rêu phủ mờ:

“Mở ra thì không thể quay đầu.”

Diệp Linh tròn xoe mắt nhìn:

“Sư tôn… có nên mở không?”

Hoa Vân im lặng nhìn hộp một lát.

Rồi y chậm rãi đáp:

“Đã đến tay, thì mở.”

“Hoa Vân nâng nhẹ nắp hộp lên.

Một luồng sáng lạnh mờ nhạt từ trong hộp tỏa ra, chiếu lên gương mặt trầm tĩnh của y và ánh mắt sáng ngời tò mò của Diệp Linh.

Bên trong không phải là bảo vật lấp lánh hay đan dược quý hiếm như Diệp Linh tưởng tượng.

Chỉ có một tấm phù lục bằng giấy vàng, nét mực như rồng bay phượng múa, khí tức cổ xưa.

Ngoài ra, còn có một mảnh giấy nhỏ, trên đó chỉ viết vỏn vẹn bốn chữ:

“Một ý, một đời.”

Diệp Linh chớp mắt, ngơ ngác:

“Sư tôn… đây là… cái gì vậy?”

Hoa Vân chăm chú nhìn tấm phù, rồi khẽ nở một nụ cười rất nhạt:

“Chỉ là một ý niệm.”

Diệp Linh càng thêm mơ hồ.

Nàng nắm chặt cành hoa ngọc, đôi mắt đen tròn mở to:

“Ý niệm… là ăn được không ạ?”

Hoa Vân khẽ lắc đầu:

“Không ăn được.”

Y ngẩng đầu nhìn về phía chân trời mờ sương:

“Nhưng nếu hiểu được, thì có thể sống một đời mà không thẹn.”

Diệp Linh mơ hồ gật đầu, không thật sự hiểu hết, nhưng trong lòng lại thấy cực kỳ yên tâm và sùng kính.

Hoa Vân thu lại tấm phù cùng mảnh giấy, thản nhiên xoay người:

“Đi thôi.”

Bóng hai người, một cao một thấp, khuất dần trong làn gió nhẹ bên hồ, để lại mặt nước chỉ còn liễu rũ và sóng lăn tăn.

“Hai thầy trò dọc theo con đường nhỏ ven hồ mà trở về quán trọ.

Ánh hoàng hôn kéo dài bóng họ trên mặt đất, nhuộm một tầng màu vàng nhạt dịu dàng.

Diệp Linh ôm chặt cành hoa ngọc trong tay, vừa đi vừa ngẩng đầu hỏi:

“Sư tôn, vậy… cái phù kia, có thể dùng để đánh người không ạ?”

Hoa Vân cười khẽ:

“Không phải để đánh.”

Diệp Linh lập tức ra vẻ hiểu biết, gật gù:

“Vậy chắc là để… hù dọa người ta?”

Hoa Vân không phủ nhận, cũng không xác nhận, chỉ nói:

“Nếu đến lúc cần thiết, ngươi sẽ tự hiểu.”

Diệp Linh “ồ” một tiếng dài, lòng hiếu kỳ như con mèo nhỏ vờn nắm lông, nhưng lại không dám hỏi thêm.

Quán trọ quen thuộc đã ở trước mặt.

Tấm biển gỗ cũ kỹ vẫn treo đong đưa trong gió, cửa quán mở hé, ánh sáng ấm áp bên trong như mời gọi.

Hoa Vân bước lên trước, đẩy cửa.

Cảnh tượng bên trong không thay đổi: bàn ghế đơn sơ, bếp lò tỏa khói nhè nhẹ, và một vài vị khách lạ mặt đang ngồi im lặng uống trà.

Diệp Linh vừa bước vào, đã ngửi thấy mùi bánh nướng thơm phức.

Nàng lập tức níu áo Hoa Vân:

“Sư tôn, ăn một chút rồi hẵng lên lầu nha!”

Hoa Vân khẽ gật đầu.

Hai người chọn một chiếc bàn cạnh cửa sổ, ngồi xuống.

Diệp Linh vui vẻ gọi tiểu nhị, vừa liến thoắng:

“Cho hai phần bánh nướng! Thêm một bình trà ô long thật thơm!”

Hoa Vân yên lặng rót nước, không ngăn cản.

Bên ngoài trời đã sẩm tối.

Bóng đêm như một tấm màn nhung nhẹ nhàng buông xuống, khiến quán trọ càng thêm yên tĩnh và ấm cúng.

“Một lát sau, tiểu nhị mang bánh và trà tới.

Bánh nướng vừa vàng tới, vỏ giòn rụm, mùi thơm ngậy ngậy. Trà thì còn bốc khói, hương thơm thanh nhã.

Diệp Linh vui vẻ như chú sóc nhỏ, hai tay nâng bánh lên, ăn một miếng to, mắt lập tức cong cong:

“Ngon quá! Sư tôn, người cũng ăn đi mà!”

Hoa Vân cầm chén trà, khẽ nhấp một ngụm, ánh mắt ôn hòa nhìn Diệp Linh, không thúc giục, không ngăn cản.

Cứ như thế, thầy trò họ yên tĩnh ăn bữa tối đơn giản.

Bên trong quán, ánh đèn dầu lung lay theo từng cơn gió nhẹ thổi qua khe cửa.

Mọi thứ như một bức tranh an bình giữa chốn tu chân hỗn loạn.

Đang lúc Diệp Linh định lấy thêm bánh nướng, ngoài cửa chợt có tiếng bước chân.

Một người áo xám, gương mặt che kín, lặng lẽ bước vào.

Người ấy đi thẳng tới quầy, đặt xuống một chiếc hộp gỗ nhỏ, sau đó quay người rời đi, không nói một lời.

Cả quán trọ đều lặng ngắt.

Tiểu nhị loay hoay nhìn quanh, không biết nên làm thế nào.

Người chủ quán từ trong bếp ló đầu ra, hắng giọng:

“Chiếc hộp này… hình như để cho vị khách quý nào đó.”

Tiểu nhị ấp úng hỏi:

“Để ai nhận ạ?”

Chủ quán cười khà:

“Để người có duyên.”

Ánh mắt Diệp Linh sáng lên.

Nàng quay sang Hoa Vân, thì thầm:

“Sư tôn, chắc chắn là để cho người rồi!”

Hoa Vân khẽ cười, nhưng không đáp ngay.

“Diệp Linh thấy Hoa Vân còn chưa động đậy, liền không nhịn được, như một làn gió nhỏ chạy thẳng đến quầy.

“Ta nhận!” nàng reo lên.

Tiểu nhị nhìn nàng, lại nhìn Hoa Vân như chờ xác nhận. Thấy Hoa Vân chỉ nhàn nhạt gật đầu, tiểu nhị mới dám đưa hộp ra.

Diệp Linh ôm chiếc hộp vào lòng, hí hửng chạy về bàn, như ôm được bảo vật.

Nàng thận trọng đặt chiếc hộp xuống, bàn tay bé nhỏ sờ sờ lên nắp hộp, ánh mắt sáng như sao:

“Sư tôn, mở ra xem đi!”

Hoa Vân vẫn giữ phong thái thong dong, chỉ đưa tay khẽ chạm vào hộp.

Một đạo linh lực mỏng manh truyền vào.

“Két” nắp hộp mở ra, bên trong lộ ra một mảnh giấy nhỏ cùng một chiếc nhẫn bằng gỗ.

Diệp Linh tò mò thò đầu nhìn vào, líu ríu:

“Chữ gì thế? Ai gửi vậy? Nhẫn này… trông quê mùa ghê!”

Hoa Vân rút mảnh giấy ra xem.

Giấy rất ngắn gọn, chỉ có vài chữ đơn giản:

Người hữu duyên, hãy mang nhẫn này. Đừng hỏi, đừng tìm. Một ngày nào đó, sẽ có người đến đón.

Dưới cùng không ký tên.

Hoa Vân im lặng một lúc.

Diệp Linh ngồi bên cạnh, hai tay chống cằm, ngước mắt nhìn Hoa Vân, chờ đợi một lời giải thích.

Nhưng Hoa Vân chỉ gấp tờ giấy lại, thả vào trong hộp, ánh mắt sâu thẳm như màn đêm:

“Không cần lo.”

Diệp Linh bĩu môi, nhưng vẫn ngoan ngoãn gật đầu.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

cai-nay-nhi-the-to-ma-dau-co-uc-diem-manh-me.jpg
Cái Này Nhị Thế Tổ Ma Đầu Có Ức Điểm Mạnh Mẽ
Tháng 2 1, 2026
cuu-long-ba-de-quyet.jpg
Cửu Long Bá Đế Quyết
Tháng 2 8, 2026
nguoi-tai-dau-la-bat-dau-bi-duong-tam-trom-nha.jpg
Người Tại Đấu La, Bắt Đầu Bị Đường Tam Trộm Nhà
Tháng 1 21, 2025
lieu-trai-tu-ke-thua-dao-quan-bat-dau
Liêu Trai: Từ Kế Thừa Đạo Quán Bắt Đầu
Tháng mười một 11, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP