Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
giao-duc-nu-ma-dau-ta-nghia-bat-dung-tu.jpg

Giáo Dục Nữ Ma Đầu, Ta Nghĩa Bất Dung Từ!

Tháng 1 21, 2025
Chương 87. Đại kết cục Chương 86. Nghĩ thông suốt
giai-tri-tu-luyen-tap-sinh-bat-dau-dinh-luu-ngoan-gia.jpg

Giải Trí: Từ Luyện Tập Sinh Bắt Đầu Đỉnh Lưu Ngoạn Gia

Tháng 2 1, 2026
Chương 138: Có thể hay không đừng lại phát ra ngươi cái kia đáng chết mị lực !! Chương 137: Ta không thế nào mọc thịt, mập cũng rất gầy
bac-tong-theo-tong-nhan-tong-nhi-tu-bat-dau

Bắc Tống: Theo Tống Nhân Tông Nhi Tử Bắt Đầu

Tháng mười một 27, 2025
Chương 393: Hết Chương 392: Thế chiến
tong-man-bat-dau-khoa-gien-xuyen-thang-qua-the-gioi

Tổng Mạn: Bắt Đầu Khóa Gien, Xuyên Thẳng Qua Thế Giới

Tháng mười một 12, 2025
Chương 144: Đại kết cục - FULL Chương 143: Ootsutsuki Shibai lột xác!
tien-gioi-dai-bao-lieu.jpg

Tiên Giới Đại Bạo Liệu

Tháng 1 25, 2025
Chương 473. Trân trọng... Chờ ngươi... Chương 472. Thế Giới Ý Chí cưỡng ép xóa đi!
tho-nguyen-co-the-doi-bao-vo-han-tho-nguyen-ta-vo-dich

Thọ Nguyên Có Thể Đổi Bảo? Vô Hạn Thọ Nguyên Ta Vô Địch

Tháng mười một 20, 2025
Chương 808: Đại kết cục! ! ! ! ! ! Chương 807: Chúng ta sinh đứa bé đi! ! !
kinh-doanh-duong-long-trang-bat-dau-chi-co-ba-cai-long-dan

Kinh Doanh Dưỡng Long Tràng, Bắt Đầu Chỉ Có Ba Cái Long Đản

Tháng mười một 3, 2025
Chương 713: Một bước (hết trọn bộ) Chương 712: Tiểu Thất chiến bại
cam-y-ve-ta-pha-an-lao-chu-cung-ngan-khong-duoc.jpg

Cẩm Y Vệ Ta Phá Án, Lão Chu Cũng Ngăn Không Được

Tháng 2 10, 2026
Chương 388:: hoàng thượng không ở nhà, thái tử định đoạt! Chương 387:: cây ngô chủng phân phát! (2)
  1. Tiên Lộ Kỳ Duyên
  2. Chương 469: Rừng Trúc
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 469: Rừng Trúc

”

Quả nhiên, ngay sau đó, giữa rừng trúc vang lên tiếng xoạt xoạt, như có kẻ nào đó đang bước qua những thảm lá khô rơi rụng.

Diệp Linh sợ hãi, bước chân càng dán sát sau Hoa Vân hơn, hai tay nắm chặt vạt áo người trước mặt.

Nhưng Hoa Vân thì vẫn như không, trầm ổn như núi, chậm rãi đi về phía trước.

Bỗng nhiên

Một bóng đen từ trong rừng lao ra!

Diệp Linh hoảng hốt kêu khẽ, nhưng chỉ trong tích tắc, thân ảnh Hoa Vân đã nhoáng lên.

Vù!

Một tia kiếm khí mỏng như tơ nháy mắt vạch ra một đường thẳng tắp giữa không trung.

Bóng đen kia còn chưa kịp tới gần, đã như bị một luồng vô hình đánh bật ra ngoài, đâm sầm vào gốc trúc, rồi ngã xuống bất động.

Diệp Linh há hốc miệng, ngước nhìn Hoa Vân, trong mắt toàn là sự sùng bái.

“Vân ca lợi hại quá…”

Hoa Vân thu tay áo lại, thần sắc vẫn hờ hững như thể chuyện vừa rồi chỉ như phủi bụi áo.

Hắn nhàn nhạt nói:

“Đi thôi.”

Diệp Linh ngoan ngoãn đáp “Dạ” tiếp tục lon ton theo sau.

“Hai người một trước một sau rời khỏi rừng trúc, con đường trở về quán trọ dần hiện ra trong ánh đèn lờ mờ phía xa. Dọc đường, Diệp Linh cẩn thận bước sát sau lưng Hoa Vân, vừa đi vừa thầm nhủ trong lòng:

“Sư tôn thật lợi hại… chỉ cần có sư tôn, Linh nhi sẽ không sợ gì hết.”

Gió đêm thổi qua, cành trúc lay động xào xạc. Diệp Linh bỗng nghiêng đầu, nhỏ giọng hỏi:

“Vân ca… à không, sư tôn, vừa rồi có phải… có quái vật không ạ?”

Hoa Vân hơi nghiêng đầu, nhàn nhạt đáp:

“Chỉ là chút oán khí tụ lại thành hình. Không cần bận tâm.”

Diệp Linh “à” một tiếng, ánh mắt long lanh tròn xoe đầy ngưỡng mộ.

Nàng cảm thấy, chỉ cần đi sau lưng sư tôn, thì dù trước mặt có là núi đao biển lửa, nàng cũng chẳng sợ.

Không lâu sau, hai người đã tới cổng quán trọ. Ánh đèn leo lét hắt qua tấm biển gỗ cũ kỹ, tạo thành những cái bóng dài trên nền đất.

Hoa Vân đi trước đẩy cửa bước vào.

Diệp Linh líu ríu theo sau, tay vẫn nắm chặt vạt áo của mình, rón rén như một tiểu hồ ly len lén quay về hang ổ.

Trong quán trọ vẫn vậy, im ắng và lạnh lẽo.

Chỉ có tiếng củi lửa lách tách trong lò sưởi nơi đại sảnh, cùng mùi trà nhàn nhạt phảng phất trong không khí.

“Hoa Vân đưa mắt đảo qua đại sảnh một lượt. Ánh mắt như nước hồ thu, không gợn sóng.

Xác định mọi thứ vẫn ổn, y mới ung dung đi về phía bàn nhỏ gần lò sưởi, kéo ghế ngồi xuống.

Diệp Linh líu ríu theo sau, thấy sư tôn ngồi xuống cũng nhanh chóng kéo ghế ngồi cạnh, ngoan ngoãn như một tiểu hài tử.

Nàng lấy ra một bình trà nhỏ đã nguội lạnh, muốn châm trà cho Hoa Vân, nhưng động tác có phần vụng về.

Nắp bình suýt chút nữa rơi xuống đất, may mà Hoa Vân tay mắt lanh lẹ, khẽ nhấc tay đỡ lấy.

“Để ta.”

Giọng y bình thản vang lên.

Diệp Linh đỏ mặt, vội buông tay ra, cúi gằm đầu, lí nhí:

“Dạ… Linh nhi vụng về quá…”

Hoa Vân không nói gì thêm, chỉ nhẹ nhàng rót trà, động tác thuần thục mà thanh nhã, giống như đang vẽ ra từng nét mực trong một bức tranh thủy mặc.

Căn phòng ấm áp hẳn lên, ánh lửa phản chiếu lên gương mặt cả hai, một nét an tĩnh hiếm có sau những ngày gió tanh mưa máu.

Diệp Linh tựa đầu lên mép bàn, đôi mắt lim dim, thì thào:

“Sư tôn, sau này Linh nhi cũng muốn trở nên lợi hại như người…”

Hoa Vân liếc nàng một cái, ánh mắt thoáng dịu đi, nhưng chỉ nói nhẹ:

“Muốn trở nên lợi hại, thì trước tiên phải học cách tĩnh tâm.”

Diệp Linh “dạ” một tiếng, trong lòng trào dâng cảm giác ấm áp không nói nên lời.

Bên ngoài, gió đêm vẫn thổi.

Nhưng trong lòng hai người, lại phảng phất chút bình yên rất đỗi hiếm hoi.

“Ngay lúc đó, từ ngoài hành lang vang lên tiếng gõ cửa rất khẽ, như gió lướt qua vạt rèm.

Diệp Linh giật mình ngồi thẳng dậy, ánh mắt trong trẻo hơi lóe sáng, quay sang nhìn Hoa Vân chờ đợi.

Hoa Vân đặt chén trà xuống bàn, ánh mắt nhàn nhạt, nói:

“Đi mở cửa đi.”

Diệp Linh “dạ” một tiếng, chạy nhanh ra phía cửa.

Khi cánh cửa nhẹ nhàng mở ra, chỉ thấy một gói đồ nho nhỏ được đặt trên bậc thềm, bên trên phủ một tấm lụa trắng, không một bóng người.

Diệp Linh nhìn quanh bốn phía, thấy ngoài sân trống không, đêm tối như mực, thi thoảng có vài cơn gió lạnh thổi qua làm cây cỏ xào xạc.

Nàng khẽ rùng mình, nhanh chóng bế gói đồ lên, đóng cửa lại rồi chạy vào trong, hai tay nâng gói đồ như nâng bảo vật, miệng líu ríu:

“Sư tôn! Có ai đó… bỏ lại cái này ở ngoài cửa…!”

Hoa Vân ung dung gật đầu, ánh mắt không biểu lộ quá nhiều cảm xúc.

Y phất tay, bảo nàng đem lại gần.

Diệp Linh rón rén đặt gói đồ lên bàn. Lớp lụa trắng mỏng manh khẽ bay lên trong luồng gió nhẹ, để lộ một chiếc hộp gỗ nhỏ màu nâu trầm, mộc mạc mà cổ kính.

Trên nắp hộp có khắc một ký hiệu mờ nhạt, một đóa sen đá.

Diệp Linh nghiêng đầu nhìn, đầy vẻ tò mò:

“Sư tôn ơi… cái này là gì vậy?”

Hoa Vân nhìn chiếc hộp, ánh mắt hơi trầm xuống một chút, rồi nói:

“Đây là tín vật.”

Diệp Linh càng thêm ngơ ngác, đôi mắt tròn xoe chờ đợi lời giải thích.

Hoa Vân mỉm cười nhàn nhạt, ánh mắt như gió đêm thổi qua hồ nước:

“Chỉ cần nhớ, vật đưa tới tay chúng ta, thì có duyên tất phải mở.”

“Diệp Linh mở to mắt, hai tay nhỏ nhắn khẽ chạm vào chiếc hộp.

Dưới ánh đèn dầu leo lét trong phòng, nàng dè dặt đẩy nắp hộp ra.

Một làn khói nhàn nhạt bốc lên, mát lạnh như sương sớm. Trong hộp, lặng lẽ nằm một vật, đó là một cành hoa nhỏ, nhưng không phải hoa thật, mà là hoa được chạm bằng ngọc xanh, tinh xảo đến từng đường vân.

Diệp Linh ngẩn ngơ, khẽ thốt:

“Đẹp quá…”

Nàng vội ngẩng đầu nhìn Hoa Vân, đôi mắt lấp lánh:

“Sư tôn, cái này là tặng cho người sao?”

Hoa Vân chỉ liếc nhìn qua, sắc mặt không đổi, khẽ gật đầu:

“Có thể.”

Diệp Linh cẩn thận lấy cành hoa ngọc ra khỏi hộp, bên dưới mới thấy có một mảnh giấy cuộn tròn, được buộc bằng sợi chỉ bạc rất tinh tế.

Nàng nhẹ tay tháo sợi chỉ ra, mở mảnh giấy, trong đó viết vài dòng ngắn ngủi bằng bút pháp bay bổng:

“Giữa trần gian bụi bặm, tặng ngài một đóa hoa thanh tĩnh. Nếu có duyên, sẽ gặp lại bên hồ Bích Thủy.

Người gửi: Một người không tên.”

Diệp Linh đọc xong, ánh mắt càng tròn xoe, kinh ngạc hỏi:

“Sư tôn ơi, là ai tặng cho người vậy? Có phải là… là ai đó ngưỡng mộ người không?”

Nói rồi, gương mặt nàng đỏ bừng như quả táo chín.

Hoa Vân nhàn nhạt thu hồi ánh mắt, như gió nhẹ lướt qua ngọn cỏ, không để lại dấu vết.

Y chỉ nhẹ giọng đáp:

“Không cần để tâm.”

Diệp Linh ôm cành hoa ngọc, trong lòng lại nghĩ thầm: “Sư tôn tài giỏi như vậy, có người ngưỡng mộ cũng là lẽ thường!”

Nghĩ đến đó, nàng thầm quyết tâm: “Mình phải cố gắng hơn, để sau này cũng được người khác tặng hoa ngọc đẹp như thế!”

“Sáng sớm hôm sau.

Diệp Linh đã dậy từ rất sớm, tay ôm cành hoa ngọc, vui vẻ như một đứa trẻ mới được quà. Nàng chạy lon ton quanh quán trọ, thỉnh thoảng lại quay đầu nhìn Hoa Vân, như đang mong chờ điều gì.

Hoa Vân vẫn ngồi nhàn nhã bên bàn trà, ánh mắt nhắm hờ, dường như không để tâm đến thế gian.

Không lâu sau, tiểu nhị quán trọ hấp tấp chạy tới, tay cầm một phong thư dán kín bằng sáp đỏ, thở hổn hển:

“Khách quan! Có người gửi thư, nói… nói là giao tận tay ngài!”

Diệp Linh nhận lấy trước khi Hoa Vân kịp động đậy, hai tay nâng phong thư như đang nâng bảo vật.

“Sư tôn! Lại có người gửi thư cho người nè!”

Nói rồi, nàng tíu tít đặt thư lên bàn trước mặt Hoa Vân, ánh mắt long lanh mong chờ như chú chim nhỏ chờ mưa.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

han-phai-chet-bat-dau-ta-mo-phong-thanh-than.jpg
Hẳn Phải Chết Bắt Đầu Ta, Mô Phỏng Thành Thần!
Tháng 1 23, 2025
tien-dan-cho-nguoi-doc-duoc-ve-ta.jpg
Tiên Đan Cho Ngươi Độc Dược Về Ta
Tháng 1 25, 2025
Ma Đế Truyền Kỳ
Ta Các Sư Huynh Sư Tỷ Quá Điệu Thấp
Tháng 1 15, 2025
linh-dai-tien-duyen
Linh Đài Tiên Duyên
Tháng mười một 11, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP